PDA

View Full Version : Chương trình truyền hình trực tiếp "Thay lời muốn nói" về biển đảo trên HTV9 & VTV4 (+videoclip)



littlehorsefish
17-08-2009, 06:52 PM
Thông tin vừa được thông báo trên bản tin thời sự HTV.

Chương trình "Thay lời muốn nói" lúc 20h30 ngày 13/09/2009 sẽ có chủ đề về biển đảo.

Tham khảo:

* Lịch trực tiếp chính thức: 20g30 tối chủ nhật giữa tháng trên HTV9, phát lại trên HTV9, HTVC - Ca nhạc và VTV4.

* 13g45 trưa thứ ba, tuần thứ ba của tháng kế tiếp trên HTV9: Bản 45" của chủ đề tháng trước.

* 4g, 12g và 17g30 thứ bảy của tuần thứ 3 và tuần thứ 4 trên VTV4 (Tuần 3 cho những chủ đề cũ, Tuần 4 cho chủ đề mới nhất)

*** VTV4: Thứ bảy 15.8.09: Chủ đề Hoa giữa đời

* 12g thứ bảy hàng tuần trên HTVC - Ca nhạc (Tuần 3 cho chủ đề mới nhất, các tuần còn lại cho các chủ đề cũ)

http://thayloimuonnoi.htv.com.vn/Pages/LichPhatSong.aspx


http://thayloimuonnoi.htv.com.vn/AppFile/ChuDeDaPhatSong/2009/T9/tlmn_bien_dao_2009_09.wmv

Bản lưu chương trình trên kho tư liệu của Đài Hồ Chí Minh

DânTộc
19-08-2009, 10:48 PM
Chủ đề tháng 9/2009:


http://thayloimuonnoi.htv.com.vn/AppFile/ChuDe/2009/9/bien_dao[1].jpg

Thân thương biển đảo ta ơi...!!!

http://thayloimuonnoi.htv.com.vn/appfile/chude/2009/9/truong%20sa%201.jpg

Như vậy là tháng sau, TLMN sẽ đồng hành cùng hàng triệu trái tim người dân Việt Nam đến với những con người ở vùng biển đảo, những người đang đối mặt với nhiều khó khăn, gian khổ và cả những thách thức nơi đầu sóng ngọn gió. Mùa này, biển đảo nước ta đang vào giữa mùa giông bão.

Biển đảo Việt Nam là một phần không thể tách rời khỏi tổ quốc thân yêu, cần nhận được nhiều sự cảm thông và chia sẻ. "TLMN – tháng 9/09: Thân thương biển Đảo ta ơi...!!!" sẽ là nơi hội tụ những chia sẻ từ quý vị là người thân, bạn bè của những đồng bào đang sinh sống, làm việc, hay chiến đấu nơi các vùng biển đảo, hay chỉ là những khán giả bình thường muốn gửi những tình cảm và lời động viên đến họ. Đặc biệt, chúng tôi rất mong nhận được những tâm tình từ bản thân các cư dân, chiến sĩ trên vùng biển đảo chia sẻ về những niềm vui, nỗi buồn của cuộc sống của mình. Những lời động viên không chỉ giới hạn ở khán giả trong nước, TLMN còn mong nhận được những lời động viên từ cộng đồng người Việt mình ở các nước, để chủ đề "Thân thương biển đảo ta ơi...!!!" củaTLMN tháng sau sẽ thực sự trở thành một sợi dây nối kết yêu thương, thể hiện sức mạnh của truyền thống đoàn kết, chia sẻ của dân tộc ta qua bao thế hệ.

Để tham gia chủ đề "Thân thương biển Đảo ta ơi...!!!", quý vị có thể chọn một trong 2 cách thức quen thuộc:

- Gửi thư bằng đường bưu điện vê địa chỉ: Chương trình thay lời muốn nói, ban ca nhạc – Đài truyền hình Tp.HCM, 9 Nguyễn Thị Minh Khai, Q.1, Tp.HCM, ngoài bì thư xin ghi rõ chủ đề của tháng.
- Email về địa chỉ: thayloimuonnoi@htv.com.vn

Tác giả các bài viết được chọn đưa vào chương trình sẽ nhận được một cặp vé mời đến xem chương trình diễn ra tại nhà hát truyền hình HTV vào 13.9 tới. Rất mong sớm nhận được các bài viết tham gia của quý khán giả gần xa.

virut-07
19-08-2009, 11:08 PM
tác giả các bài viết được chọn đưa vào chương trình sẽ nhận được một cặp vé mời đến xem chương trình diễn ra tại nhà hát truyền hình htv vào 13.9 tới. Rất mong sớm nhận được các bài viết tham gia của quý khán giả gần xa.


Rất sẵn sàng ủng hộ ..để nhận 2 tấm vé..xanhmat

littlehorsefish
25-08-2009, 01:23 PM
“Báo cáo bố, con đang mở mang bờ cõi cho đất mẹ”

TLMN: Khi lên mạng để tìm đọc và hiểu thêm, để chuẩn bị làm chủ đề Biển, đảo của mình thật tốt, TLMN đã tìm được những dòng này. Đọc, cứ thấy nghẹn lại...

Bạn hãy đọc với TLMN nhé. Không cần theo thứ tự của bản gốc từ báo An ninh thủ đô, hãy đọc từ bài cuối của loạt ký sự này đọc ngược lần lên... Ở bài này, sẽ thấy mình đồng cảm thật nhiều với những tình cảm của những "người đất liền" dành cho những người con đang ngày đêm canh giữ những vùng biển, đảo thiêng liêng của Tổ Quốc...


http://thayloimuonnoi.htv.com.vn/AppFile/ChuDe/2009/9/truong_sa_04.jpg

Tổ quốc ơi! Ta yêu người mãi mãi

(ANTĐ) - Tôi vẫn nhớ khi viết cuốn Đảo Chìm, nhà thơ Trần Đăng Khoa có kể về một anh lính Trường Sa ngày ngày hì hục lặn xuống biển bẩy từng tảng đá san hô dưới mấy mét nước mang lên đắp quanh chân đảo giữ cho cát khỏi bay. Khi Tư lệnh Giáp Văn Cương hỏi, anh nói với vị tướng già: “Báo cáo bố, con đang mở mang bờ cõi cho đất mẹ”.

Tình cảm của những người giữ đảo với đất liền nhiều khi thường bắt đầu từ những câu chuyện, công việc rất giản dị mộc mạc như thế.

Nghĩa tình nơi sóng nước

Mười mấy ngày lênh đênh trên biển, đi dọc các hòn đảo lớn nhỏ trên khắp quần đảo Trường Sa có lẽ với chúng tôi là quá ngắn ngủi. Nói theo cách của nhà thơ Lại Hồng Khánh - Trưởng ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội thì: “Những cái bắt tay, những cái ôm thắm thiết của đất liền dành cho nơi biên đảo chưa kịp thấm tình thì đã lại chia tay”.

Dù khá mệt bởi những đợt sóng nhồi lắc con tàu suốt ngày đêm, nhưng chính nhà thơ lại là người nhiệt tình nhất khi liên tục có những sáng tác dành cho các chiến sỹ trên đảo trong các đêm văn nghệ. Có lẽ không ở đâu trên đất liền có cách thể hiện tình cảm đặc biệt như trên quần đảo Trường Sa.

Tôi vẫn còn nhớ đôi mắt rơm rớm của Trung tá Phạm Văn Lý, đảo trưởng đảo Phan Vinh cùng cánh lính trẻ đang xúm quanh bộ đàm để nghe ông đọc bài thơ tặng từ con tàu Titan vào đêm 11-4: “Ngày chúng tôi xẻ dọc Trường Sơn/ Các anh cũng hành quân trên biển/ Miền Nam yêu thương đích chúng ta cùng đến/ Bằng con đường huyền thoại Hồ Chí Minh/ Anh nhận về mình trọn sự hy sinh/ Để con tàu mãi là tàu không số…”.

Sau này, nhà thơ tâm sự: “Tớ từng là lính Trường Sơn, nếm đủ mùi gian khổ, nhưng bây giờ ra đây thấy anh em vẫn còn vất vả nhiều quá. Nhìn lính đảo mới thấy, đất liền còn nợ họ quá nhiều”.

Bài thơ sau đó được Trung tá Lý đề nghị ca sỹ Thanh Loan ngâm lại để anh ghi âm vào băng và chỉ sáng hôm sau, bất cứ người lính nào trên đảo cũng thuộc lòng. Nghệ sỹ Quốc Chiêm - Phó Giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch bảo: “Tớ đi Trường Sa lần này lần thứ 2, nhưng vẫn không cầm được nước mắt mỗi khi lên sân khấu”. Không chỉ riêng Quốc Chiêm mà hầu hết thành viên trong đoàn công tác đều chung một cảm xúc như vậy.

Tôi vẫn nhớ hình ảnh Khánh Hòa, cô ca sỹ của Nhà hát Chèo Hà Nội trong buổi biểu diễn văn nghệ ngay trên boong tàu Titan. Hôm ấy cô đã hát hết mình át cả tiếng sóng biển cùng những người lính trên con tàu vận tải tình cờ bỏ neo ngay bên cạnh. Trên boong tàu không đèn, không hoa, Khánh Hòa đi chân trần vừa hát, vừa cười, nhưng lại ràn rụa nước mắt theo từng nhịp vỗ tay của những người lính xa nhà.

Và tôi dám đánh cuộc rằng, nếu có mặt ở đó bất cứ một ca sỹ nào cũng sẵn sàng đánh đổi đêm diễn rực rỡ nhất của mình trên đất liền lấy một đêm diễn trên boong tàu giữa biển. Bởi chỉ ở đó, người ta mới cảm nhận được tình cảm của Trường Sa lộng gió.

Vị mặn Trường Sa

Có một hình ảnh mà có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ quên trong chuyến hải trình này, đó là nỗi nhớ đất mẹ từ những người lính đảo. Hôm chia tay Trạm Dịch vụ kinh tế khoa học kỹ thuật Ba Kè, tình cờ tôi gặp anh Bùi Minh Luân, nhân viên thông tin của trạm trong một hoàn cảnh khá đặc biệt. Thay vì ra giao lưu văn nghệ với những ca sỹ của đoàn, Luân lại đứng thu lu trong phòng, thò bàn tay cầm bộ đàm qua khe cửa hội trường.

Tôi gặng mãi mới biết, hóa ra, nghe tin có đoàn công tác ra thăm, anh em ở Trạm DK 1-20 và tàu HQ 636 đang trực cách đó 17 hải lý đã gọi tới đề nghị Trạm Ba Kè giúp họ được nghe “tiếng hát của Tổ quốc - đất liền” dù thông qua bộ đàm cũng được. Luân cười nói với tôi một câu mà không biết anh thật hay đùa: “Tụi em nhớ đất liền lắm, anh không thể hiểu được lính ở đây có thể nghe hát trừ cơm suốt ngày”.

Tôi chạm tay vào bộ truyền sóng của chiếc máy Icom, nó nóng như cục lửa vì quá tải, thế mà Luân vẫn giữ khư khư trên tay từ nãy tới giờ.

Câu chuyện này, tôi kể lại cho các ca sỹ khi bắt đầu xuống xuồng rời trạm, cả đoàn sững người. Vẫn là Khánh Hòa, cô ca sỹ mau nước mắt bỗng ôm chặt lấy Luân, cậu nhân viên trẻ nhất trạm khóc nức nở.

Trạm trưởng Nguyễn Văn Suốt ngày thường ngang tàng, cứng rắn là thế cũng lúng túng quay ra tẩn mẩn gói những con cá khô tai tượng - món quà tặng cho đất liền - để giấu những giọt nước mắt. Nhận gói quà ấy, nghệ sỹ Quốc Chiêm phải thốt lên: Ngay cả món quà của các anh cũng mặn mòi nỗi nhớ.

Xuồng chúng tôi từ từ rời trạm Ba Kè trong những cái vẫy tay đầy lưu luyến. Mọi cơn say sóng, mọi sự mệt nhọc dường như biến mất nhường chỗ lại cho những lời chia tay: Tạm biệt Trường Sa… tạm biệt đất liền. Và bất chợt từ trên trạm, mọi người đồng thanh cất cao lời hát: “Tổ quốc ơi… ta yêu người mãi mãi…”.

Nguyễn Long

(Nguồn trích từ Báo An ninh Thủ đô)

Nguồn: http://thayloimuonnoi.htv.com.vn/Pages/ChiTietChuDeCuaThang.aspx?y=2009&m=9&s=23&a=41 & http://www.anninhthudo.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=47030&ChannelID=92

littlehorsefish
25-08-2009, 01:27 PM
Dấu lặng đơn trên biển

TLMN: Bạn đã đọc qua bài “Báo cáo bố, con đang mở mang bờ cõi cho đất mẹ” chưa? Nếu đã rồi, hãy đọc bài tiếp theo này nhé.. Đọc, để hiểu thêm các chiến sĩ ta trên biển đảo đã nỗ lực sống và cống hiến như thế nào cho những vùng máu thịt thiêng liêng của Tổ Quốc. Thấy thương cái tựa bài: Dấu lặng đơn trên biển. Thấy cũng thương luôn những phần nhỏ trong bài: Chỗ dựa giữa phong ba, rồi Những hy sinh thầm lặng…


http://thayloimuonnoi.htv.com.vn/AppFile/ChuDe/2009/9/truong%20sa%202.jpg

Dấu lặng đơn trên biển

(ANTĐ) - Ngư dân đi biển, mỗi khi gặp bão tố, ốm đau hay đơn thuần là tàu cạn dầu, thiếu nước ngọt… là họ cho tàu cập bến đảo Trường Sa. Chính vì thế cái tên Trường Sa từ lâu đã trở nên thân thương với hầu hết những ngư dân cả đời gắn bó với những con sóng biển. Với họ, giữa đại dương mênh mông sóng nước, Trường Sa chính là đất liền.

Điểm tựa giữa phong ba

Có lẽ không một ngư dân nào mỗi khi đi đánh cá trên vùng biển Đông của Tổ quốc lại không thuộc lòng từng vị trí, từng tọa độ của các hòn đảo lớn nhỏ thuộc quần đảo Trường Sa. Tôi rút ra điều ấy khi gặp ông Nguyễn Văn Tố, chủ con tàu BĐ 1763 thuộc trên đảo Trường Sa Đông vào sáng 11-4.

Đêm 31-3-2009, con tàu đánh cá ngừ đại dương 60 mã lực của ông bất ngờ gặp nạn sau một cơn áp thấp nhiệt đới. Cho đến khi ngồi nói chuyện với tôi dưới bóng cây phong ba trên đảo, ông Tố vẫn chưa hết bàng hoàng. Trong đôi mắt bạc màu nắng gió vì 40 năm đi biển ấy ánh lên vẻ biết ơn khi nhận ca nước ngọt từ tay Đại úy, đảo trưởng Đỗ Thế Tuyến. Ông Tố bảo: “Nếu không có bộ đội Trường Sa thì có lẽ giờ này tôi và 7 thủy thủ trên tàu đã làm mồi cho cá”.

Đêm hôm đó mưa gió mịt mùng, con tàu của ông Tố cố chạy trốn khỏi những con sóng cao 7-8 mét. Khi chỉ còn cách đảo Đá Đông A độ 2 hải lý thì nó kiệt sức, sóng đánh trùm lên tận nóc tàu. Ông Tố chỉ kịp vớ lấy bộ đàm mở tần số cấp cứu gọi bộ đội Trường Sa xin giúp đỡ xong thì tàu mất liên lạc.

Anh Bùi Ngọc Nhẫn, tài công của tàu, quê ở thôn Kim Giao Bắc, xã Hòa Hải, huyện Hoài Nhơn, tỉnh Bình Định nhớ lại: “Anh em chúng tôi đã tưởng chết. Tất cả thủy thủ lấy dây buộc người lại với nhau chờ đợi những đợt sóng cuối cùng trước khi tàu chìm. ấy thế mà chỉ sau 1 giờ đồng hồ, chiếc tàu cứu nạn của đảo Đá Đông A đã ngược sóng tiến ra đưa cả 8 ngư dân lên bờ an toàn”.

Lúc lên tàu anh Nhẫn còn cố ngoái nhìn lại con tàu của mình lần cuối thì nó biến mất tự bao giờ. Sau gần 10 ngày nghỉ ngơi, dưỡng sức, toàn bộ số thủy thủ của tàu BĐ 1763 được chuyển sang đảo Trường Sơn Đông để đợi tàu vận tải đưa về đất liền.

Một câu chuyện tương tự lặp lại ngay trước mắt chúng tôi diễn ra trên đảo Phan Vinh vào lúc 0h55 sáng 12-4. Cú điện khẩn từ Trường Sa Lớn gọi tới cho biết, do bất cẩn trong lúc vận hành máy xay đá để ướp cá, một ngư dân của tàu PY 902179 thuộc tỉnh Phú Yên đã bị máy nghiền nát bàn tay. Thuyền trưởng tàu PY 902179 cho tàu đang chạy hết tốc lực về đảo Phan Vinh - điểm gần nhất để xin cấp cứu. Toàn bộ tổ quân y của đảo lập tức sẵn sàng.

Ngoài cầu tàu, Trung tá Phạm Văn Lý, đảo trưởng đảo Phan Vinh liên tục gọi qua bộ đàm hướng dẫn tàu PY 902179 tránh bãi đá ngầm vào đảo. Đèn pha quét loang loáng, những bước chân chạy rầm rập khi chiếc mủng đưa nạn nhân Lê Kim Trúc quê ở phường 6, thành phố Tuy Hòa, Phú Yên vừa cập mạn.

Nhìn đồng nghiệp trắng nhợt vì mất máu quá lâu đang nằm trên chiếc băng ca với bàn tay nát nhừ, anh Trần Văn Định, tài công của tàu bàng hoàng hỏi Thiếu tá, bác sỹ Nguyễn Văn Hoa - Bệnh xá trưởng đảo Phan Vinh: “Liệu còn cứu được không anh?”. Thay cho câu trả lời, bác sỹ Hoa lặng lẽ đóng cửa phòng mổ: “Hôm nay sẽ là một đêm rất dài”.

5h sáng, bác sỹ Hoa bước ra với đôi mắt đỏ ngầu vì mất ngủ, nhưng lại ánh lên sự vui mừng. Xong rồi! Tôi bước vào bên trong, nạn nhân Lê Kim Trúc đang thở nhè nhẹ, bàn tay nát bấy khi nãy đã được phẫu thuật ổn định. Thuyền trưởng tàu PY 902179 Trần Văn Lai thở hắt ra như trút được gánh nặng: “Tui tưởng thằng Trúc chết rồi, khi còn trên tàu rờ đã không thấy mạch. Lúc nó bị nạn, tàu còn cách đảo hơn 50 hải lý, ai cũng nghĩ chạy vô đây mất đến 7 tiếng đồng hồ chắc không cứu kịp. Máu ra nhiều, garo cách gì cũng không cầm. Vậy mà…”.

Những hy sinh lặng lẽ

Đối với cánh lính đảo, những “chuyến xe cấp cứu” giữa biển khơi như vậy là chuyện rất đỗi bình thường như thể công việc ngày nào cũng đều đều như thế. Họ cứu tàu, cứu người cứ lặng lẽ và đối mặt hiểm nguy, hy sinh cũng lặng lẽ. Khi tôi gọi đó là những chiến công thì đảo trưởng Phạm Văn Lý gạt phắt đi bằng câu nói đùa tếu táo của lính: “Đáng kể gì. Chuyện thường ngày ở đảo”.

Nhưng những chuyện thường ngày ấy mãi đến hôm nay tôi mới biết khi đặt chân lên Trạm Dịch vụ kinh tế khoa học kỹ thuật tại khu vực DK1 của quần đảo Trường Sa, nơi mà bộ đội vẫn quen gọi là nhà giàn. Gọi là trạm, nhưng thực tế đó chỉ là một chiếc nhà sàn bằng sắt được dựng trên bãi đá ngầm sâu hàng chục mét nước và sóng gió có thể vùi dập bất cứ lúc nào.

Một đồng nghiệp cùng tàu của tôi kể lại, anh đã khóc khi tình cờ được nghe lại đoạn bộ đàm liên lạc giữa trạm Phúc Nguyên 2A với đất liền trước khi “tổ chim” này bị bão gió đánh sập năm 1998. Khi tôi yêu cầu được nghe lại những câu chuyện ấy, Đại tá Nguyễn Hữu Vinh - Phó Tham mưu trưởng Quân chủng Hải quân đỏ hoe mắt kể:

Cuối tháng 12-1998 một cơn áp thấp nhiệt đới kéo dài nhiều ngày đã đánh bật chân trạm dịch vụ này khiến nó nghiêng 45 độ. Nhận được tin dữ toàn bộ phòng tác chiến Quân chủng Hải quân tập trung bên máy bộ đàm liên lạc với trạm Phúc Nguyên 2A. Dù nguy hiểm đã cận kề, nhưng toàn bộ 9 cán bộ của trạm vẫn kiên cường bám trụ trên đỉnh nhà giàn trước những cột sóng cao tới chục mét. Từng phút, từng giây, họ đều đặn thông báo về đất liền tình hình của trạm.

Câu nói cuối cùng mà Đại tá Vinh nghe được trước khi trạm Phúc Nguyên 2A cùng toàn bộ cán bộ, nhân viên trên đó biến mất trong bão biển là: “Xin lỗi quân chủng… xin lỗi thủ trưởng… chúng em đã không giữ được vị trí. Chào đất liền… chào thủ trưởng… chúng em “đi”…”. Sau đó chỉ còn là tiếng vo vo nhiễu sóng. Đến tận lúc hy sinh, họ vẫn đau đáu vì chưa tròn nhiệm vụ giữ trạm. Đại dương đã ôm vào lòng mình những cán bộ trung kiên ấy - Đại tá Vinh nói.

Tính đến nay đã có 6 nhà giàn như vậy bị bão tố đánh sập, hàng chục cán bộ đã hy sinh lặng lẽ, nhưng khi đối diện với những nhân viên đang ngày đêm làm việc ở khu vực DK1 tôi lại chẳng hề nhìn thấy sự e ngại nào trong mắt họ. Anh Nguyễn Văn Suốt - Trạm trưởng Trạm Dịch vụ kinh tế khoa học kỹ thuật Ba Kè 1 nói về công việc của mình với một giọng như không: “Đã không ra biển thì thôi, đã dám đối mặt với đại dương là chấp nhận hết. Gian khổ không sợ, chỉ sợ nhiệm vụ không tròn. Giữ biển không phải là công việc dành cho những trái tim mềm yếu”…

Nguyễn Long

(Trích từ nguồn Báo An Ninh Thủ Đô)

Nguồn: http://thayloimuonnoi.htv.com.vn/Pages/ChiTietChuDeCuaThang.aspx?y=2009&m=9&s=23&a=42 &
http://www.anninhthudo.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=46950&ChannelID=92

littlehorsefish
25-08-2009, 01:30 PM
Thư nối đất liền với biển đảo

TLMN: Đã có hàng triệu tấm lòng nối đến biển, đảo với tình thương quý thiết tha. Cách đây hơn một năm, trong không khí của ngày cận Tết, các khán giả tham dự chủ đề TLMN – Xuân bình yên cũng đã làm nên được một điều ý nghĩa: cùng nhau gửi những lời chúc xuân ra các anh chiến sĩ đảo Trường Sa. TLMN xin giới thiệu thêm một hoạt động cũng khá thân thuộc với cái ‘chất’ TLMN. Đó là những cánh thư tay gửi đến Trường Sa, do các bạn sinh viên – học sinh Hà Nội thực hiện.


http://thayloimuonnoi.htv.com.vn/AppFile/ChuDe/2009/9/thu%20gui%20Truong%20Sa.jpg

Thư nối đất liền với biển đảo

Hưởng ứng cuộc vận động “Một triệu lá thư tay tặng các cán bộ chiến sĩ” do Thành Đoàn Hà Nội phát động, hơn 30 ngàn lá thư tay và gần 400 bức tranh của thanh thiếu niên Thủ đô Hà Nội đã được chuyển tới Trường Sa, chở nặng yêu thương gửi lính đảo nơi đầu sóng.
Thư của bé Phạm Minh Hằng, lớp 5 trường tiểu học Kim Đồng bắt đầu bằng: “Dạo này các chú vẫn khỏe chứ ạ? Bữa ăn các chú có đầy đủ không? Nước sinh hoạt có đủ dùng cho các chú không?

Chắc các chú nhận được nhiều thư động viên từ gia đình lắm. Ở ngoài biển đáng sợ nhất là gặp phải bão biển các chú nhỉ?...Cháu rất vui khi thấy trên tivi các chú ngồi quây quần bên nhau ôm cây đàn ghita hát, ấm cúng như anh em một nhà”.

Trần Ngọc Tân, học sinh trường tiểu học Khương Thượng dành hẳn hai buổi tối miệt mài vẽ tranh. “Đây là biển, đây là chú bộ đội hiên ngang bồng súng. Ngoài Trường Sa, chắc biển còn rộng lớn hơn gấp nhiều lần”.

Thi thoảng cháu còn bị điểm 7 môn tập viết, nhưng cháu sẽ sửa dần dần! Các chú thấy chữ cháu viết trong thư có đẹp không?”. Bé Nguyễn Hà An (tiểu học Tân Mai) chia sẻ trong bức thư dài gần ba trang giấy.

Mẹ An kể: “Cháu nắn nót viết từng chữ trong thư, cứ sai lỗi chính tả là viết lại. Bởi thế chăm chỉ tập viết hơn. Bài luyện chữ mới đây được 9 điểm. Gặp ai cháu cũng khoe nhờ viết thư gửi các chú canh gác ở Trường Sa”.

Nối dài yêu thương

Nguyễn Thị Liên Nga, sinh viên ĐH Kinh tế Quốc dân, bắt đầu viết thư gửi chiến sĩ Trường Sa đầu năm 2008 và đến nay, được gần 30 lá “Mỗi lần gửi đi một thư tôi đều ghi vào cuốn lịch nhỏ và đặt tên cho từng bức thư ấy theo số thứ tự: Thư gửi Trường Sa số 1, thư gửi Trường Sa số 2…”.

Từ những bức thư làm nhịp cầu, Nga tìm được người anh kết nghĩa Nguyễn Văn Hải, công tác tại đảo Sinh Tồn. Tết vừa rồi, tôi có về thăm gia đình anh ở Hải Dương” - Nga chia sẻ.
Chúng tôi còn được nghe kể về câu chuyện tình của chiến sĩ Lê Văn Hải (quê Nghệ An) và sinh viên văn khoa năm cuối ĐH Khoa học Xã hội và Nhân văn Trần Minh Thư (quê Nam Định).

Năm 2007, Hải là một trong 200 chiến sĩ ở đảo có thành tích xuất sắc được về thăm đất liền. Để rồi sau lần ấy, Minh Thư bồi hồi ghi vào nhật ký :“Em đã nhìn vào đôi mắt anh, em nhớ bàn tay nắm chặt, mạnh mẽ và ấm áp của anh.

Nụ cười anh làm em thương nhiều thứ lắm: em thương biển, thương nắng, thương những cánh hải âu chập chờn, thương những con tàu và, hơn tất cả, thương cuộc sống khó khăn, thiếu thốn nơi anh”.

Những cánh thư chở nặng yêu thương cứ thế nối nhau bay xa: “Bạn bè em không mấy người tin nhưng em vẫn cảm nhận rất rõ tình yêu của chúng ta đang cháy…

Khi giọt mồ hôi của anh rơi trên vọng gác, trên thao trường thì em đến với những trẻ mồ côi của làng trẻ SOS, dạy chúng đọc sách, nấu ăn và giúp các mẹ chăm sóc chúng, em thấy gần anh hơn”.

Trong tháng Tư này, những lá thư được gửi tới lính đảo vào dịp kỷ niệm 34 năm giải phóng Trường Sa. Cô sinh viên văn khoa ghi thêm những dòng viết vội: “Đón nhận lá thư của em anh nhé, cả Hà Nội của em, cả nắng, cả gió và cả hàng xà cừ trên đường Hoàng Diệu…”.

Nguồn: http://thayloimuonnoi.htv.com.vn/Pages/ChiTietChuDeCuaThang.aspx?y=2009&m=9&s=23&a=43

littlehorsefish
25-08-2009, 01:32 PM
Ký ức gắn liền với Biển quê nhà...

http://thayloimuonnoi.htv.com.vn/AppFile/ChuDe/2009/9/chai%20luoi%2001.jpg

Chủ đề "Thân thương biển đảo ta ơi...!!!" lần này, TLMN dự kiến sẽ chia làm ba mảng, như cấu trúc thường thấy của một chương trình TLMN.

Mảng về những vui buồn, gian khổ của các cư dân, chiến sĩ ở các vùng biển đảo của đất nước, TLMN đã có được những nhân vật, những câu chuyện thât xúc động. Bây giờ, TLMN mời các bạn gửi thêm những câu chuyện của mình, với tư cách là một người con từ biển mà lớn...

Bạn có thấy vùng biển nơi bạn sinh ra và lớn lên có đẹp không, có nét gì đặc sắc về phong cảnh, về sinh hoạt và về những con người của vùng biển yêu thương ấy của bạn? Ba mẹ bạn có phải cũng là những người dân gắn cuộc sống của mình với nghề biển? Bản thân bạn có phải cũng đã có mối tình gắn với biển quê bạn..?


http://thayloimuonnoi.htv.com.vn/AppFile/ChuDe/2009/9/yeu%20bien.jpg

Hãy chia sẻ với TLMN, bạn nhé. Mênh mông những kỷ niệm, những hoài niệm cho bạn thỏa tay viết, không giới hạn đâu. Với phần một của chương trình mang tiểu đề: Biển, đảo – một phần quê hương, xứ sở tôi, có đến 5 bài hát đang chờ đợi những câu chuyện của bạn.

Nguồn: http://thayloimuonnoi.htv.com.vn/Pages/ChiTietChuDeCuaThang.aspx?y=2009&m=9&s=23&a=44

littlehorsefish
25-08-2009, 01:35 PM
http://thayloimuonnoi.htv.com.vn/AppFile/ChuDe/2009/9/11120258-3.jpg

Biển đảo nơi bạn và nơi tôi…

Có bao giờ bạn thử dành một đáp án cho câu: “Biển trong tôi là…”?

Biển trong tôi là… hình ảnh người mẹ với tấm lòng sâu rộng, mênh mông. Nên mỗi khi ra biển, tôi dễ dàng trải lòng mình như ngồi tâm sự với mẹ hiền. Biển xua đi bao ưu tư, muộn phiền. Tiếng sóng biển nhẹ nhàng vỗ vào bờ như bàn tay mẹ nâng niu từng giấc ngủ, vuốt ve mái tóc con thơ.

Biển trong tôi là … những năm tháng hào hùng cùng chiến thắng trên sông Bạch Đằng với hình ảnh Ngô Quyền oai phong hay đảo Cô Tô bên vịnh Bái Tử Long với bức tượng Bác Hồ đặt trong khuôn viên một ngôi nhà lưu niệm…

Những di tích liên quan đến vùng biển có nhiều dấu ấn lịch sử và chiến công của dân tộc ta. Đó là một niềm tự hào chung cho những ai là người con đất Việt. Vì thế biển trong tôi còn là… hình ảnh người lính nơi biên ải xa xôi, sừng sững đứng trên tảng đá vững chắc làm nhiệm vụ canh giữ biên thùy.Biển trong tôi là… hình ảnh của tình yêu chung thủy và bao dung:


“Biển cồn cào suốt đêm.
Từng đợt sóng chồm lên lùi xuống.
Biển yêu đất điên cuồng rộng lượng.
Muốn xô bờ nhưng lại sợ bờ đau.

Biển cuốn vào lòng tất cả những lo âu.
Chừng có thể già đi vì trăn trở.
Giành cho đất những làn êm sóng vỗ
Lọc tình yêu thành vị muối đậm đà.
…”
(Biển – N/A)

Biển trong tôi còn là… những câu chuyện thuở thơ ấu bên mâm cơm nghe bà kể, vừa gần gũi vừa xa xăm nhưng sao chan chứa nhiều ý nghĩa mà mãi khi lớn lên lời dạy cuối truyện vẫn còn vang vọng đâu đó nơi tâm trí tôi:


“Ngày xưa có một con ốc biển sống trong lòng đại dương. Đại dương yêu ốc biển nhiều lắm, ngày ngày ôm ốc biển trong lòng thì thầm những bản tình ca. Nhưng ốc biển lại đem lòng yêu cánh chim trời trên cao, hàng ngày nhìn lên bầu trời trong xanh và ước được rời xa mặt biển thanh bình để lên với bờ cát trắng, ốc biển mơ về một miền đất có nắng, có gió, được cùng cánh chim kia bay tới những chân trời.

Đại dương rất buồn khi biết điều đó, nhưng càng buốn hơn khi thấy ốc biển ngày đêm khắc khoải theo cánh chim trời... Yêu tức là nhìn thấy người mình yêu được hạnh phúc. Đại dương nghĩ thế, vì vậy một hôm, đại dương quyết định giúp ốc biển đến với bờ cát trắng. Lần cuối cùng, đại dương lại hát cho ốc biển nghe bản tình ca của biển. Một con sóng bạc đầu đã đưa ốc biển tới nơi nó mơ ước được đến. Quá vui mừng, ốc biển chẳng buồn nghe những bản tình ca của biển ngày đêm sóng hát.

Nằm trên bờ cát trắng, có nắng, có gió như trong mơ, nhưng ốc biển lăn mãi mà cánh chim trời vẫn biệt tăm, nó đã lăn quá xa tầm với của những con sóng bạc đầu. Nằm một mình trên bờ cát, giờ nó mới thấy tiếc những gì mình đánh mất… Ngoài xa biển vẫn hát những bản tình ca mong một ngày ốc biển trở về.

Từ đó trở đi, con người thương nhặt những con ốc biển trên bờ cát áp vào tai nghe thấy tiếng sóng biển. Bởi người ta nói rằng: những gì ốc biển nghe được cuối cùng đã mãi lưu giữ trong nó, và đó là những lời đại dương vẫn hát cho đến bây giờ!

Trong tình yêu hình như mọi người cũng thế. Chỉ để ý những gì xa tầm tay còn những gì trong tay lại quên và khi mất đi mới biết rằng mình cần nó như thế nào.”

(Chuyện tình ốc và biển)

Khi nhắc đến biển hẳn mỗi người đều luôn có những kỷ niệm, những tình cảm riêng dành cho biển. Đâu phải ai cũng có dịp được sinh ra và lớn lên ở biển. Nhưng vị trí của biển trong lòng mỗi người luôn là những dấu ấn khó phai nếu một ai đã từng đến với biển. Dù đó chỉ là một khoảng khắc bạn vươn mình ra biển, lắng nghe tiếng rì rào của làn sóng vỗ hay ngắm nhìn từng đoàn thuyền đánh cá vào sáng sớm tinh mơ chạy vào bờ. Những chiếc thuyền ấy mang trên mình sức lao động, giọt mồ hôi đầy tự hào của những ngư dân mang về chiến lợi phẩm sau khi ra biển.

Và nếu như bạn đã, đang hoặc từng có những dấu ấn, kỷ niệm nào về biển đảo thì đừng quên chia sẻ cùng TLMN, bạn nhé! Những dòng tâm sự của bạn sẽ cùng TLMN gửi gắm tình cảm thân yêu dành cho biển đảo và những con người từng ghi dấu ấn mình trên biển đảo thân thương!

Hiếu Hạnh

Nguồn: http://thayloimuonnoi.htv.com.vn/Pages/ChiTietChuDeCuaThang.aspx?y=2009&m=9&s=23&a=46

Biển Mặn
31-08-2009, 11:53 AM
Các bạn chú ý đón xem nhé chủ đề này thật ý nghĩa chúng ta mong ước từ lâu có một chương trình như vậy

KimYen-Anhyeuem
31-08-2009, 12:20 PM
Một chương trình hay lắm ! Bất cứ giá nào mình cũng xem ... sẵn sàng nghỉ học + nghỉ chơi game ! Sẵn sàng nhắn tin ủng hộ các anh em chiến sĩ mọi người ơi !
Việt Nam muôn năm !

Biển Mặn
13-09-2009, 10:15 PM
Đang có chương trình Thân Thương BIển Đảo Ta ơi ở HTV 7 anh em lên coi naò hay lắm có nói về hải đội HS đấy:24:

Người Cộng Sản
13-09-2009, 10:29 PM
Đang có chương trình Thân Thương BIển Đảo Ta ơi ở HTV 7 anh em lên coi naò hay lắm có nói về hải đội HS đấy:24:

Tiếc quá mình dùng cấp TW nên ko có HTV 7:banghead::banghead:

thegioi_nhinnghieng
13-09-2009, 10:32 PM
Bạn xem trực tuyến tại đây http://vtc.com.vn/lp/12/htv9.aspx

vnsuluoc
13-09-2009, 11:14 PM
hay quá, xem online cũng ngon lắm...

khoa_dg
13-09-2009, 11:27 PM
Quá xúc động. Thật sự những câu chuyện trong chương trình làm cho bất kì người con Việt Nam nào cũng muốn rơi nước mắt.
Chỉ tiếc là, vẫn chưa thấy Cát Vàng xuất hiện trong chương trình....

littlehorsefish
13-09-2009, 11:46 PM
Vừa xem xong chương trình, rất hay và xúc động. Các bạn nào chưa xem trực tiếp có thể đón xem lại trên HTVC - Ca nhạc, HTV9 và VTV4. :)

anteo
13-09-2009, 11:48 PM
Xúc động lắm! Vẫn có những hy sinh ngay trong thời bình!
Chương trình phát lại vào thứ 7 tuần sau trên VTV4 và chủ nhật trên HTV9.

littlehorsefish
30-09-2009, 03:32 PM
Hiện bản lưu trực tuyến của chương trình đã được cập nhật và có thể xem trực tuyến từ hoangsa.org.