PDA

View Full Version : "Cuộc chiến" không cân sức giữa giới học giả VN và TQ



HS Team
16-03-2009, 03:55 PM
(TuanVietNam) - Trong đàm phán lãnh hải với Trung Quốc, nếu coi việc nghiên cứu và đưa ra các bằng chứng để xác lập chủ quyền là một mặt trận, thì đã và đang có một cuộc chiến không cân sức giữa giới nghiên cứu của hai nước, với phần thua thiệt thuộc về các học giả Việt Nam.


>> Bài liên quan:
Vấn đề Hoàng Sa - Trường Sa: cần một nỗ lực tổng hợp (http://tuanvietnam.net/vn/tulieusuyngam//5518/index.aspx)
Thận trọng khi biên soạn sách về Hoàng Sa - Trường Sa (http://tuanvietnam.net/vn/nghexemdoc/sachhaynendoc/6270/index.aspx)


Sự thua thiệt thể hiện rõ trên các mặt: số lượng học giả, số lượng và diện phổ biến của công trình nghiên cứu, sự hỗ trợ từ phía Nhà nước, sự tham gia của tư nhân…
Để cất lên tiếng nói khẳng định chủ quyền
Ngày nay, tất cả các học giả về quan hệ quốc tế đều khẳng định rằng: Thời hiện đại, để chiến thắng trong những cuộc đấu tranh phức tạp như tranh chấp chủ quyền, điều kiện cốt yếu là sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế, chứ không đơn thuần là ưu thế về quân sự.
Việc quốc tế hóa vấn đề lãnh thổ, lãnh hải và Hoàng Sa - Trường Sa (HS-TS), do đó, là điều Việt Nam không thể không làm. Việc này mở đầu bằng quá trình đưa các quan điểm của phía Việt Nam ra trường quốc tế.
Hiện tại, Việt Nam chỉ có ba cơ quan nhà nước từng đặt vấn đề nghiên cứu chính thức về lãnh hải và luật biển (Vụ Biển thuộc Ủy ban Biên giới Quốc gia, Trung tâm Luật Biển và Hàng hải Quốc tế, Tổng cục Quản lý Biển và Hải đảo). Đếm số lượng các nhà nghiên cứu chuyên sâu vào vấn đề lãnh hải và Hoàng Sa - Trường Sa, tính cả người đã mất, thì “vét” trong cả nước được gần một chục người.
Còn Trung Quốc đã có hàng chục cơ quan nghiên cứu chuyên sâu về tranh chấp lãnh hải và HS-TS từ hơn nửa thế kỷ qua. Ít nhất, có thể kể tới trung tâm nghiên cứu trực thuộc các trường đại học Bắc Kinh, Hạ Môn, Phúc Kiến, Trung Sơn, hoặc trực thuộc Ủy ban Nghiên cứu Biên cương, Viện Nghiên cứu Đông Nam Á, v.v…

Có ba kênh chính để đưa quan điểm của Việt Nam ra quốc tế.
Thứ nhất là thông qua các tuyên bố ngoại giao, như chúng ta vẫn thường thấy phát ngôn viên của Bộ Ngoại giao trả lời báo giới: "Việt Nam có đầy đủ bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lý để khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa".
Thứ hai là thông qua các tạp chí khoa học quốc tế, các diễn đàn thế giới. Sự xuất hiện những bài viết khoa học, công trình nghiên cứu của phía Việt Nam trên các tạp chí khoa học đầu ngành của thế giới về lịch sử, địa lý, hàng hải, công pháp quốc tế… sẽ cực kỳ có sức nặng trong việc tranh biện.
Thứ ba là thông qua các nỗ lực ngoại giao và truyền thông như ra sách trắng, tổ chức hội thảo quốc tế, giảng bài tại các trường đại học ở nước ngoài, v.v…
Trung Quốc "chiếm sóng"
Trên kênh thứ hai, có thể thấy phía Việt Nam đang yếu thế so với Trung Quốc. Dù không nhiều, nhưng đã có những bài viết khoa học của học giả Trung Quốc về vấn đề lãnh hải đăng trên các tạp chí uy tín của thế giới và khu vực như: Marine Policy, Marine Custom Management, Marine and Coastal Law Journal (các tạp chí về hàng hải và luật biển), American Journal for International Law (tạp chí nghiên cứu luật pháp, của Mỹ), Southeast Asia Studies (tạp chí nghiên cứu Đông Nam Á, của Singapore).

http://www.tuanvietnam.net/Library/Images/71/2009/03/foreign%20policy.bmp

Foreign Policy - tạp chí uy tín về quan hệ quốc tế. (Nguồn ảnh: wordpress.com)

Đây là các tạp chí khoa học đầu ngành của thế giới, nghĩa là uy tín của chúng được thừa nhận trên phạm vi quốc tế. Một bài viết được đăng trên những tạp chí loại này mang lại danh tiếng cho sự nghiệp cá nhân của nhà khoa học.
Quan trọng hơn nữa, nó gây ảnh hưởng lớn đến cộng đồng. Trong ngắn hạn và trung hạn, nó là tiếng nói có sức nặng với giới khoa học quốc tế. Trong dài hạn, nó là nguồn tài liệu tham khảo có tác động đáng sợ.
Về phía các học giả Việt Nam ở trong nước, cũng đã có những bài viết khoa học liên quan tới vấn đề lãnh hải và HS-TS. Tuy nhiên, các bài này chỉ được đăng tải bằng tiếng Việt trên các tạp chí chuyên ngành của Việt Nam (Tạp chí Hán Nôm, Nghiên cứu Lịch sử, Lịch sử Quân sự, Nghiên cứu Phát triển - tạp chí của Thừa Thiên - Huế) . Số lượng bản in hạn chế - 1.000 bản, phát hành trên diện rất hẹp.
Việt Nam… yếu thế
Trung Quốc cũng đã có khoảng 60 cuốn sách về HS-TS, bằng tiếng Trung và tiếng Anh, như Trung Quốc dữ Trung Quốc Nam Hải vấn đề (Trung Quốc và vấn đề biển Nam Trung Quốc, Phó Côn Thành - Thủy Bỉnh Hòa, 2007), Nam Hải chư đảo địa danh luận cảo (Lưu Nam Uy, 1996), Nam Hải chư đảo địa lý - lịch sử - chủ quyền (Lữ Nhất Nhiên chủ biên, 1992)...
Chưa kể, còn hàng chục công trình của các nhà nghiên cứu gốc Trung Quốc ở Đài Loan, Hong Kong, Singapore, Anh, Mỹ.

http://www.tuanvietnam.net/Library/Images/71/2009/03/Untitled-7.jpg (http://www.tuanvietnam.net/Library/Images/71/2009/03/phong%20to.jpg)

Danh mục một số cuốn sách của các học giả Trung Quốc và thế giới viết về quan hệ quốc tế, tranh chấp lãnh hải giữa Trung Quốc và các nước Đông Nam Á. (Ảnh: Mai Thi)

Việt Nam có vài đầu sách, như Cuộc tranh chấp Việt - Trung về hai quần đảo HS-TS (Lưu Văn Lợi, NXB Công an Nhân dân, 1995), Chiến lược Biển Việt Nam (Nguyễn Hồng Thao chủ biên, NXB Sự thật, 11/2008)… Nhưng số lượng chỉ đếm trên đầu ngón tay, các sách đều bằng tiếng Việt, phát hành rất ít.
Gần đây, NXB Tri thức bắt đầu tham gia giới thiệu rộng rãi tới công chúng các cuốn sách nghiên cứu về chủ quyền biển, với mục tiêu giới thiệu được khoảng 5 đầu sách/năm. Tuy nhiên, theo ông Chu Hảo, GĐ NXB Tri thức, khó khăn lớn nhất là nguồn kết quả nghiên cứu của giới học giả Việt Nam còn hạn chế.
Với kênh thứ ba - thông qua việc tổ chức hội thảo quốc tế, đưa các học giả đi giảng bài tại các trường đại học ở nước ngoài v.v. - thì sự tham gia của giới khoa học Việt Nam càng yếu ớt hơn.
Cộng đồng các nhà khoa học người Việt tại nước ngoài đã có nhiều nỗ lực nghiên cứu để đưa ra các bằng chứng giúp Việt Nam tranh biện trong vấn đề lãnh hải. Chẳng hạn, TS Từ Đặng Minh Thu (ĐH Luật Sorbonne), luật gia Đào Văn Thụy từng đọc bài tham luận tại Hội thảo hè "Vấn đề tranh chấp Biển Đông" (New York, 1998), phân tích lập luận của Việt Nam và Trung Quốc với nhiều lý lẽ khoa học xác đáng.

http://www.tuanvietnam.net/Library/Images/71/2009/03/bg-BandoxamlangcuaTQ.jpg

Trung Quốc coi gần như toàn bộ Biển Đông là thuộc lãnh thổ của mình. Trên bản đồ, phần màu xanh lơ là vùng tranh chấp. (Nguồn ảnh: image.google.com)

Vì đâu giới nghiên cứu Việt Nam yếu thế?
TS Nguyễn Xuân Diện (Viện Nghiên cứu Hán Nôm) nhận xét: "So tương quan lực lượng với Trung Quốc trong chuyện nghiên cứu về lãnh hải, thì các công trình của học giả Việt Nam vừa ít ỏi, manh mún về số lượng, lại vừa không được sự quan tâm, hỗ trợ của xã hội".
Ai cũng biết rằng điều kiện cần để có bài viết khoa học là một quá trình nghiên cứu tập trung cao và kéo dài. Nghiên cứu về vấn đề lãnh hải và HS-TS lại càng khó khăn hơn, nó đòi hỏi rất nhiều công sức, thời gian, kinh phí.
Người nghiên cứu phải có khả năng tiếp cận với các tài liệu cổ bằng nhiều thứ tiếng khó (Hán, Nôm, Pháp, Anh, thậm chí tiếng Latin), phải bỏ chi phí mua tài liệu, đi thực địa, trao đổi tìm kiếm thông tin, v.v... Đổi lại, mỗi bài viết trên các tạp chí của Việt Nam được nhận vài trăm nghìn đồng nhuận bút.
Còn việc đưa bài viết ra tạp chí quốc tế thì gần như không tưởng, bởi thật khó để các nhà khoa học dồn sự nghiệp cho cả một công trình nghiên cứu để rồi không biết… đi về đâu, có được đăng tải hay không. Thiếu kinh phí, khó khăn trong việc tiếp cận các tài liệu "nhạy cảm" là những vật cản lớn. Chỉ riêng việc dịch bài viết sang một thứ tiếng quốc tế, như tiếng Anh hay tiếng Trung, cũng đã là vấn đề.

http://www.tuanvietnam.net/Library/Images/71/2009/03/bia%20sach.jpg

Bìa lót của cuốn sách nghiên cứu về chính sách của Trung Quốc đối với các vùng lãnh thổ tranh chấp, của tác giả Chi-kin Lo (Hong Kong), xuất bản tại London năm 1989. (Ảnh: Mai Thi)

Một nhà nghiên cứu độc lập, ông Phạm Hoàng Quân, cho biết: "Ở Trung Quốc, việc tuyên truyền về HS-TS và lãnh hải được phân chia thành ba cấp. Cấp thấp nhất là cấp phổ thông, cho quần chúng. Cấp hai và cấp ba là cho các độc giả có trình độ cao hơn và các nhà nghiên cứu chuyên sâu. Như ở Việt Nam thì chẳng cấp nào phát triển cả".
Không có văn bản quy định chính thức, nhưng tài liệu liên quan tới lãnh hải, biên giới giữa Việt Nam và Trung Quốc mặc nhiên được coi là "nhạy cảm", "mật", và một cá nhân khó mà có đủ tư cách để "xin" được nghiên cứu về HS-TS hay chủ quyền đất nước.

Ông Quân, với tư cách nhà nghiên cứu độc lập, gặp khó khăn tương đối trong việc tiếp cận các tài liệu khoa học phục vụ cho công việc. Dĩ nhiên là chẳng bao giờ ông được mời tham dự những hội thảo chuyên đề về lĩnh vực mình nghiên cứu - thường chỉ dành cho những nhà khoa học đã có biên chế chính thức ở một cơ quan nhà nước nào đó.

Với một cá nhân là như vậy. Với các viện nghiên cứu trực thuộc Nhà nước, tình hình cũng không khả quan hơn. TS Nguyễn Xuân Diện nhận xét: "Về nguyên tắc, phải là cấp trên đặt hàng, cấp dưới đề đạt lên. Nếu Nhà nước không đặt hàng, các cơ quan chuyên môn có khả năng làm cũng e dè không muốn đề xuất. Các cá nhân nghiên cứu độc lập thì không thể có điều kiện thuận lợi về sưu tập tư liệu, điền dã thực địa, công bố kết quả của đề tài".
Không tiếp cận được với các công trình nghiên cứu chuyên sâu đã đành, người dân còn không được giới truyền thông cung cấp thông tin và kiến thức về chủ quyền đất nước. Trong khi, trên thực tế, "Việt Nam có đầy đủ bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lý để khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa" - như khẳng định của Bộ Ngoại giao.
Chúng ta có thể làm gì?
Về bản chất, nghiên cứu khoa học là các nỗ lực cá nhân, tuy nhiên, với những vấn đề thuộc diện "công ích" như tranh chấp chủ quyền, thì Nhà nước có vai trò đặc biệt quan trọng.
Nhà nước phải đặt hàng giới nghiên cứu, tạo thành một chiến lược lâu dài và bài bản, đồng thời để cho giới truyền thông diễn giải và phổ biến những công trình nghiên cứu chuyên sâu tới quần chúng sao cho tất cả mọi người đều có ý thức về chủ quyền đất nước.
Một số học giả người Việt Nam ở nước ngoài gợi ý rằng, cách tốt nhất là Nhà nước "xã hội hóa" công việc nghiên cứu khoa học, bằng cách tạo điều kiện để xã hội dân sự (tư nhân, các tổ chức phi chính phủ, hiệp hội, quỹ...) tài trợ cho các dự án khoa học, tạo điều kiện, thậm chí "luật hóa", để người nghiên cứu được tiếp xúc với thông tin khi cần.

Một điểm cần lưu ý là hoạt động nghiên cứu phải mang tính liên ngành, toàn diện, trên mọi lĩnh vực: văn bản học, khảo cổ, địa chất lịch sử, thổ nhưỡng, công pháp quốc tế...Theo quy luật số lớn, số lượng nghiên cứu càng nhiều thì khả năng có những công trình chất lượng càng cao.

Sau hết, không thể thiếu nỗ lực công bố các công trình nghiên cứu đó ra diễn đàn quốc tế, nỗ lực diễn giải và phổ cập chúng tới người dân trong nước, cũng như, thông qua chính sách "ngoại giao nhân dân", tới được dư luận quốc tế và cộng đồng Việt Nam tại nước ngoài.


Đoan Trang (http://tuanvietnam.net/vn/tulieusuyngam//5518/index.aspx)

(*) Sách hay nên đọc của Tuần Việt Nam đã giới thiệu cuốn Sổ tay pháp lý cho người đi biển và Giới thiệu một số vấn đề cơ bản của luật biển ở Việt Nam (http://tuanvietnam.net/vn/nghexemdoc/sachhaynendoc//6394/index.aspx) (Bộ Ngoại giao, Ban Biên giới và NXB Chính trị Quốc gia phát hành).

http://www.tuanvietnam.net/vn/sukiennonghomnay/6398/index.aspx

mikamehi
16-03-2009, 04:07 PM
Không có văn bản quy định chính thức, nhưng tài liệu liên quan tới lãnh hải, biên giới giữa Việt Nam và Trung Quốc mặc nhiên được coi là "nhạy cảm", "mật", và một cá nhân khó mà có đủ tư cách để "xin" được nghiên cứu về HS-TS hay chủ quyền đất nước.

Ông Quân, với tư cách nhà nghiên cứu độc lập, gặp khó khăn tương đối trong việc tiếp cận các tài liệu khoa học phục vụ cho công việc. Dĩ nhiên là chẳng bao giờ ông được mời tham dự những hội thảo chuyên đề về lĩnh vực mình nghiên cứu - thường chỉ dành cho những nhà khoa học đã có biên chế chính thức ở một cơ quan nhà nước nào đó.

Với một cá nhân là như vậy. Với các viện nghiên cứu trực thuộc Nhà nước, tình hình cũng không khả quan hơn. TS Nguyễn Xuân Diện nhận xét: "Về nguyên tắc, phải là cấp trên đặt hàng, cấp dưới đề đạt lên. Nếu Nhà nước không đặt hàng, các cơ quan chuyên môn có khả năng làm cũng e dè không muốn đề xuất. Các cá nhân nghiên cứu độc lập thì không thể có điều kiện thuận lợi về sưu tập tư liệu, điền dã thực địa, công bố kết quả của đề tài".
Không tiếp cận được với các công trình nghiên cứu chuyên sâu đã đành, người dân còn không được giới truyền thông cung cấp thông tin và kiến thức về chủ quyền đất nước. Trong khi, trên thực tế, "Việt Nam có đầy đủ bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lý để khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa" - như khẳng định của Bộ Ngoại giao.
Lại chửi xéo "kẻ mà ai cũng biết là ai đấy" tiếp!

eastsea_Vietnam
16-03-2009, 04:17 PM
Không chỉ bất cập về chuyện biển, đảo, chúng ta còn bất cập quá nhiều. Người dân đang quá thiệt thòi so với những gì họ đáng được hưởng. Những điều đó là do sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng. Sự lãnh đạo của Đảng là duy nhất đúng đắn! Ôi, Việt Nam ơi, bao giờ người mới tỉnh ngủ?

daiviet
16-03-2009, 04:36 PM
hay cho câu " người việt nam bao giờ mới tỉnh ngủ?".người việt nam đã bao giờ thức đâu!.quốc gia yếu hèn,tố chất quốc dân kém cỏi, phải chăng có mối liên hệ với nhau.bao giờ người việt nam thoát khỏi cái bóng đeo đẳng mình suốt nghìn năm nay.khi đó mới có thể ngẩng cao đầu.

eastsea_Vietnam
16-03-2009, 04:57 PM
bạn Datviet nói chưa chính xác. con người Việt, xét về tố chất không thua kém người Tàu. Nhưng do hạn chế của nên văn minh lúa nước, cộng với nền chính trị ru ngủ nửa, nên họ không phát huy được. Nước ta là nước giàu tài nguyên, lại có vị trí vô cùng chiến lược. Chỉ tội có đội ngũ lãnh đạo kém, và một nền chính trị quá lạc hậu! Bạn có biết ngày trước người Nhật khá kém, nhưng do họ có đội ngũ lãnh đạo, và chính trị tốt, nên họ đã bứt phá khá mạnh. Với nền chính trị của VN bây giờ, còn lâu ta mới khá được

HS Team
16-03-2009, 05:10 PM
Không tiếp cận được với các công trình nghiên cứu chuyên sâu đã đành, người dân còn không được giới truyền thông cung cấp thông tin và kiến thức về chủ quyền đất nước. Trong khi, trên thực tế, "Việt Nam có đầy đủ bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lý để khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa" - như khẳng định của Bộ Ngoại giao.
Một câu nói lên tất cả :)
Cảm ơn TuanVietnam về những bài viết mạnh mẽ chân thực như thế này

Cát vàng 500 năm
16-03-2009, 06:25 PM
Chính quỳen và quân đội cần đảy mạnh tuyên truyền. Điều đáng buồn là giới Luật học trong nước không có một công trình nào về công pháp cả ? Thật buồn ! Nhà nước không chủ trơpng thì làm sao mà làm được ?

All for Peace
16-03-2009, 08:24 PM
Cách tốt nhất để tuyên truyền cho mọi người dân Việt Nam đều biết về chủ quyền của chúng ta đối với HS-TS là đưa vào sách giáo khoa các bài học lịch sử cũng như các kiến thức cơ bản cần thiết. Hiện nay thông tin của người dân về vấn đề HS-TS còn rất hạn chế, một phần Nhà nước chưa phổ biến rộng rãi, một phần còn một vài bộ phận người dân thờ ơ với vận mệnh đất nước. Vì vậy theo tôi nghĩ để đòi lại chủ quyền HS-TS chúng ta phải chuẩn bị ngay từ bây giờ, đây là một quá trình đấu tranh lâu dài không phải một sớm một chiều là có thể lấy lại được. Nó là sự kết hợp trên dưới một lòng, có sự quyết tâm của Nhà nước, tinh thần đoàn kết của mọi tầng lớp nhân dân. Có như vậy chúng ta mới hy vọng trong tương lai không xa, những gì của chúng ta sẽ sớm thuộc về ta. Và chỉ có như vậy mới không phụ lòng các chú, các anh đã hy sinh quên mình giữ từng tấc đất quê hương...

DT9
16-03-2009, 09:28 PM
theo tôi ta đừng đợi nhà nước nữa mà chính chúng ta hãy hành động ngay bây giờ! chúng ta không thể viết sách thì chúng ta hãy viết trên mạng ,các bài viết này do các nhà nghiên cứa có tên tuổi thực hiện,ai thông thạo tiếng anh ,hoa ...hãy dịch lại và sau đó đăng trên các trang wed nổi tiếng ,với sự phát triển của công nghệ thông tin như bây giờ tôi tin nó còn lan toả hơn sách luôn đó.cố ghắng lên các bạn ơi ! vệnh mệnh đất nước nằm trong tay giới trẻ chúng ta.

banghauicn
21-04-2009, 01:33 AM
mình không đồng ý với ý nghĩ người việt nam kém cỏi ngu muội hay đang ngu quên. con người việt nam đang ngày càng khẳng định vị trí của mình trên thế giới! Nhuwngx việc trên xảy ra chhur yếu do 3 nguyên nhân chính:
1 -là do TQ đã có ý định chiến HS-TS từ lâu rồi và đã có chuẩn bị quá kĩ còn ta thì không.
2 -là thiếu sự quan tâm của chính phủ, mình chưa thấy quan chức cấp cao nào nói về vấn đề nay hay nguuyên thủ nào đưa vấn đề này lên thời sự để kêu gọi đoàn kết toàn dân, chỉ dấu diếm không công khai. không lên tiêng kêu gọi.
3 -chúng ta cần có người đứng lên kêu gọi tinh thần của mọi người va cần những hành động cụ thể những buổi sinh hoạt có sự tham gia của các chuyên gia.

banghauicn
21-04-2009, 01:35 AM
đưa vào sách giáo khoa mất wa nhiều thời gian và khi đó thì quá trễ. cần là cần hành động từ ngay bây giờ. TQ sẽ không để việc này kéo dài vì vậy chúng ta cần có những kế hoạch cụ thể ngay lập tức. Cần ai đó lãnh đạo

phoggy
22-04-2009, 01:20 AM
(TuanVietNam) - Trong đàm phán lãnh hải với Trung Quốc, nếu coi việc nghiên cứu và đưa ra các bằng chứng để xác lập chủ quyền là một mặt trận, thì đã và đang có một cuộc chiến không cân sức giữa giới nghiên cứu của hai nước, với phần thua thiệt thuộc về các học giả Việt Nam.


>> Bài liên quan:
Vấn đề Hoàng Sa - Trường Sa: cần một nỗ lực tổng hợp (http://tuanvietnam.net/vn/tulieusuyngam//5518/index.aspx)
Thận trọng khi biên soạn sách về Hoàng Sa - Trường Sa (http://tuanvietnam.net/vn/nghexemdoc/sachhaynendoc/6270/index.aspx)


Sự thua thiệt thể hiện rõ trên các mặt: số lượng học giả, số lượng và diện phổ biến của công trình nghiên cứu, sự hỗ trợ từ phía Nhà nước, sự tham gia của tư nhân…
Để cất lên tiếng nói khẳng định chủ quyền
Ngày nay, tất cả các học giả về quan hệ quốc tế đều khẳng định rằng: Thời hiện đại, để chiến thắng trong những cuộc đấu tranh phức tạp như tranh chấp chủ quyền, điều kiện cốt yếu là sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế, chứ không đơn thuần là ưu thế về quân sự.
Việc quốc tế hóa vấn đề lãnh thổ, lãnh hải và Hoàng Sa - Trường Sa (HS-TS), do đó, là điều Việt Nam không thể không làm. Việc này mở đầu bằng quá trình đưa các quan điểm của phía Việt Nam ra trường quốc tế.
Hiện tại, Việt Nam chỉ có ba cơ quan nhà nước từng đặt vấn đề nghiên cứu chính thức về lãnh hải và luật biển (Vụ Biển thuộc Ủy ban Biên giới Quốc gia, Trung tâm Luật Biển và Hàng hải Quốc tế, Tổng cục Quản lý Biển và Hải đảo). Đếm số lượng các nhà nghiên cứu chuyên sâu vào vấn đề lãnh hải và Hoàng Sa - Trường Sa, tính cả người đã mất, thì “vét” trong cả nước được gần một chục người.
Còn Trung Quốc đã có hàng chục cơ quan nghiên cứu chuyên sâu về tranh chấp lãnh hải và HS-TS từ hơn nửa thế kỷ qua. Ít nhất, có thể kể tới trung tâm nghiên cứu trực thuộc các trường đại học Bắc Kinh, Hạ Môn, Phúc Kiến, Trung Sơn, hoặc trực thuộc Ủy ban Nghiên cứu Biên cương, Viện Nghiên cứu Đông Nam Á, v.v…

Có ba kênh chính để đưa quan điểm của Việt Nam ra quốc tế.
Thứ nhất là thông qua các tuyên bố ngoại giao, như chúng ta vẫn thường thấy phát ngôn viên của Bộ Ngoại giao trả lời báo giới: "Việt Nam có đầy đủ bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lý để khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa".
Thứ hai là thông qua các tạp chí khoa học quốc tế, các diễn đàn thế giới. Sự xuất hiện những bài viết khoa học, công trình nghiên cứu của phía Việt Nam trên các tạp chí khoa học đầu ngành của thế giới về lịch sử, địa lý, hàng hải, công pháp quốc tế… sẽ cực kỳ có sức nặng trong việc tranh biện.
Thứ ba là thông qua các nỗ lực ngoại giao và truyền thông như ra sách trắng, tổ chức hội thảo quốc tế, giảng bài tại các trường đại học ở nước ngoài, v.v…
Trung Quốc "chiếm sóng"
Trên kênh thứ hai, có thể thấy phía Việt Nam đang yếu thế so với Trung Quốc. Dù không nhiều, nhưng đã có những bài viết khoa học của học giả Trung Quốc về vấn đề lãnh hải đăng trên các tạp chí uy tín của thế giới và khu vực như: Marine Policy, Marine Custom Management, Marine and Coastal Law Journal (các tạp chí về hàng hải và luật biển), American Journal for International Law (tạp chí nghiên cứu luật pháp, của Mỹ), Southeast Asia Studies (tạp chí nghiên cứu Đông Nam Á, của Singapore).


http://www.tuanvietnam.net/Library/Images/71/2009/03/foreign%20policy.bmp



Foreign Policy - tạp chí uy tín về quan hệ quốc tế. (Nguồn ảnh: wordpress.com)


Đây là các tạp chí khoa học đầu ngành của thế giới, nghĩa là uy tín của chúng được thừa nhận trên phạm vi quốc tế. Một bài viết được đăng trên những tạp chí loại này mang lại danh tiếng cho sự nghiệp cá nhân của nhà khoa học.
Quan trọng hơn nữa, nó gây ảnh hưởng lớn đến cộng đồng. Trong ngắn hạn và trung hạn, nó là tiếng nói có sức nặng với giới khoa học quốc tế. Trong dài hạn, nó là nguồn tài liệu tham khảo có tác động đáng sợ.
Về phía các học giả Việt Nam ở trong nước, cũng đã có những bài viết khoa học liên quan tới vấn đề lãnh hải và HS-TS. Tuy nhiên, các bài này chỉ được đăng tải bằng tiếng Việt trên các tạp chí chuyên ngành của Việt Nam (Tạp chí Hán Nôm, Nghiên cứu Lịch sử, Lịch sử Quân sự, Nghiên cứu Phát triển - tạp chí của Thừa Thiên - Huế) . Số lượng bản in hạn chế - 1.000 bản, phát hành trên diện rất hẹp.
Việt Nam… yếu thế
Trung Quốc cũng đã có khoảng 60 cuốn sách về HS-TS, bằng tiếng Trung và tiếng Anh, như Trung Quốc dữ Trung Quốc Nam Hải vấn đề (Trung Quốc và vấn đề biển Nam Trung Quốc, Phó Côn Thành - Thủy Bỉnh Hòa, 2007), Nam Hải chư đảo địa danh luận cảo (Lưu Nam Uy, 1996), Nam Hải chư đảo địa lý - lịch sử - chủ quyền (Lữ Nhất Nhiên chủ biên, 1992)...
Chưa kể, còn hàng chục công trình của các nhà nghiên cứu gốc Trung Quốc ở Đài Loan, Hong Kong, Singapore, Anh, Mỹ.

http://www.tuanvietnam.net/Library/Images/71/2009/03/Untitled-7.jpg (http://www.tuanvietnam.net/Library/Images/71/2009/03/phong%20to.jpg)


Danh mục một số cuốn sách của các học giả Trung Quốc và thế giới viết về quan hệ quốc tế, tranh chấp lãnh hải giữa Trung Quốc và các nước Đông Nam Á. (Ảnh: Mai Thi)


Việt Nam có vài đầu sách, như Cuộc tranh chấp Việt - Trung về hai quần đảo HS-TS (Lưu Văn Lợi, NXB Công an Nhân dân, 1995), Chiến lược Biển Việt Nam (Nguyễn Hồng Thao chủ biên, NXB Sự thật, 11/2008)… Nhưng số lượng chỉ đếm trên đầu ngón tay, các sách đều bằng tiếng Việt, phát hành rất ít.
Gần đây, NXB Tri thức bắt đầu tham gia giới thiệu rộng rãi tới công chúng các cuốn sách nghiên cứu về chủ quyền biển, với mục tiêu giới thiệu được khoảng 5 đầu sách/năm. Tuy nhiên, theo ông Chu Hảo, GĐ NXB Tri thức, khó khăn lớn nhất là nguồn kết quả nghiên cứu của giới học giả Việt Nam còn hạn chế.
Với kênh thứ ba - thông qua việc tổ chức hội thảo quốc tế, đưa các học giả đi giảng bài tại các trường đại học ở nước ngoài v.v. - thì sự tham gia của giới khoa học Việt Nam càng yếu ớt hơn.
Cộng đồng các nhà khoa học người Việt tại nước ngoài đã có nhiều nỗ lực nghiên cứu để đưa ra các bằng chứng giúp Việt Nam tranh biện trong vấn đề lãnh hải. Chẳng hạn, TS Từ Đặng Minh Thu (ĐH Luật Sorbonne), luật gia Đào Văn Thụy từng đọc bài tham luận tại Hội thảo hè "Vấn đề tranh chấp Biển Đông" (New York, 1998), phân tích lập luận của Việt Nam và Trung Quốc với nhiều lý lẽ khoa học xác đáng.

http://www.tuanvietnam.net/Library/Images/71/2009/03/bg-BandoxamlangcuaTQ.jpg


Trung Quốc coi gần như toàn bộ Biển Đông là thuộc lãnh thổ của mình. Trên bản đồ, phần màu xanh lơ là vùng tranh chấp. (Nguồn ảnh: image.google.com)


Vì đâu giới nghiên cứu Việt Nam yếu thế?
TS Nguyễn Xuân Diện (Viện Nghiên cứu Hán Nôm) nhận xét: "So tương quan lực lượng với Trung Quốc trong chuyện nghiên cứu về lãnh hải, thì các công trình của học giả Việt Nam vừa ít ỏi, manh mún về số lượng, lại vừa không được sự quan tâm, hỗ trợ của xã hội".
Ai cũng biết rằng điều kiện cần để có bài viết khoa học là một quá trình nghiên cứu tập trung cao và kéo dài. Nghiên cứu về vấn đề lãnh hải và HS-TS lại càng khó khăn hơn, nó đòi hỏi rất nhiều công sức, thời gian, kinh phí.
Người nghiên cứu phải có khả năng tiếp cận với các tài liệu cổ bằng nhiều thứ tiếng khó (Hán, Nôm, Pháp, Anh, thậm chí tiếng Latin), phải bỏ chi phí mua tài liệu, đi thực địa, trao đổi tìm kiếm thông tin, v.v... Đổi lại, mỗi bài viết trên các tạp chí của Việt Nam được nhận vài trăm nghìn đồng nhuận bút.
Còn việc đưa bài viết ra tạp chí quốc tế thì gần như không tưởng, bởi thật khó để các nhà khoa học dồn sự nghiệp cho cả một công trình nghiên cứu để rồi không biết… đi về đâu, có được đăng tải hay không. Thiếu kinh phí, khó khăn trong việc tiếp cận các tài liệu "nhạy cảm" là những vật cản lớn. Chỉ riêng việc dịch bài viết sang một thứ tiếng quốc tế, như tiếng Anh hay tiếng Trung, cũng đã là vấn đề.

http://www.tuanvietnam.net/Library/Images/71/2009/03/bia%20sach.jpg


Bìa lót của cuốn sách nghiên cứu về chính sách của Trung Quốc đối với các vùng lãnh thổ tranh chấp, của tác giả Chi-kin Lo (Hong Kong), xuất bản tại London năm 1989. (Ảnh: Mai Thi)


Một nhà nghiên cứu độc lập, ông Phạm Hoàng Quân, cho biết: "Ở Trung Quốc, việc tuyên truyền về HS-TS và lãnh hải được phân chia thành ba cấp. Cấp thấp nhất là cấp phổ thông, cho quần chúng. Cấp hai và cấp ba là cho các độc giả có trình độ cao hơn và các nhà nghiên cứu chuyên sâu. Như ở Việt Nam thì chẳng cấp nào phát triển cả".
Không có văn bản quy định chính thức, nhưng tài liệu liên quan tới lãnh hải, biên giới giữa Việt Nam và Trung Quốc mặc nhiên được coi là "nhạy cảm", "mật", và một cá nhân khó mà có đủ tư cách để "xin" được nghiên cứu về HS-TS hay chủ quyền đất nước.

Ông Quân, với tư cách nhà nghiên cứu độc lập, gặp khó khăn tương đối trong việc tiếp cận các tài liệu khoa học phục vụ cho công việc. Dĩ nhiên là chẳng bao giờ ông được mời tham dự những hội thảo chuyên đề về lĩnh vực mình nghiên cứu - thường chỉ dành cho những nhà khoa học đã có biên chế chính thức ở một cơ quan nhà nước nào đó.

Với một cá nhân là như vậy. Với các viện nghiên cứu trực thuộc Nhà nước, tình hình cũng không khả quan hơn. TS Nguyễn Xuân Diện nhận xét: "Về nguyên tắc, phải là cấp trên đặt hàng, cấp dưới đề đạt lên. Nếu Nhà nước không đặt hàng, các cơ quan chuyên môn có khả năng làm cũng e dè không muốn đề xuất. Các cá nhân nghiên cứu độc lập thì không thể có điều kiện thuận lợi về sưu tập tư liệu, điền dã thực địa, công bố kết quả của đề tài".
Không tiếp cận được với các công trình nghiên cứu chuyên sâu đã đành, người dân còn không được giới truyền thông cung cấp thông tin và kiến thức về chủ quyền đất nước. Trong khi, trên thực tế, "Việt Nam có đầy đủ bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lý để khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa" - như khẳng định của Bộ Ngoại giao.
Chúng ta có thể làm gì?
Về bản chất, nghiên cứu khoa học là các nỗ lực cá nhân, tuy nhiên, với những vấn đề thuộc diện "công ích" như tranh chấp chủ quyền, thì Nhà nước có vai trò đặc biệt quan trọng.
Nhà nước phải đặt hàng giới nghiên cứu, tạo thành một chiến lược lâu dài và bài bản, đồng thời để cho giới truyền thông diễn giải và phổ biến những công trình nghiên cứu chuyên sâu tới quần chúng sao cho tất cả mọi người đều có ý thức về chủ quyền đất nước.
Một số học giả người Việt Nam ở nước ngoài gợi ý rằng, cách tốt nhất là Nhà nước "xã hội hóa" công việc nghiên cứu khoa học, bằng cách tạo điều kiện để xã hội dân sự (tư nhân, các tổ chức phi chính phủ, hiệp hội, quỹ...) tài trợ cho các dự án khoa học, tạo điều kiện, thậm chí "luật hóa", để người nghiên cứu được tiếp xúc với thông tin khi cần.

Một điểm cần lưu ý là hoạt động nghiên cứu phải mang tính liên ngành, toàn diện, trên mọi lĩnh vực: văn bản học, khảo cổ, địa chất lịch sử, thổ nhưỡng, công pháp quốc tế...Theo quy luật số lớn, số lượng nghiên cứu càng nhiều thì khả năng có những công trình chất lượng càng cao.

Sau hết, không thể thiếu nỗ lực công bố các công trình nghiên cứu đó ra diễn đàn quốc tế, nỗ lực diễn giải và phổ cập chúng tới người dân trong nước, cũng như, thông qua chính sách "ngoại giao nhân dân", tới được dư luận quốc tế và cộng đồng Việt Nam tại nước ngoài.



Đoan Trang (http://tuanvietnam.net/vn/tulieusuyngam//5518/index.aspx)
(*) Sách hay nên đọc của Tuần Việt Nam đã giới thiệu cuốn Sổ tay pháp lý cho người đi biển và Giới thiệu một số vấn đề cơ bản của luật biển ở Việt Nam (http://tuanvietnam.net/vn/nghexemdoc/sachhaynendoc//6394/index.aspx) (Bộ Ngoại giao, Ban Biên giới và NXB Chính trị Quốc gia phát hành).

http://www.tuanvietnam.net/vn/sukiennonghomnay/6398/index.aspx



Bác này viết đúng quá.
Trong vấn-đề tranh-chấp chủ-quyền ở vùng Biển Đông này ta phải chuẩn-bị cả 2 mặc là LỰC và LÝ. Cả 2 mặt này, so với Trung-Quốc, ta còn yếu lắm. LỰC thì chưa đủ mạnh để răn đe đối-phưong và LÝ thì cũng chưa đủ sức thuyết-phục quốc-tế đứng về phía mình. Ở ngoài này, khi tranh-luận với bè bạn ngoại-quốc mới thấy là ta còn thiếu sót nhiều. Bao lâu mà cơ-quan nhà nước ở cấp cao không chủ-động làm đầu tàu tích-cực trong vấn-đề này thì tui thấy còn gian-nan lắm đấy các Bác. Chỉ có lòng yêu nước không thôi (ở trên diễn-đàn này thì rỏ ràng là không thiếu) vẫn chưa đủ đâu các Bác !

trieulong
22-04-2009, 08:31 AM
Mấy bạn cứ kêu gào nhà nước không minh bạch vấn đề lãnh thổ, không cho người dân biết nhiều về tranh chấp biển và đất , thậm chí phát ngôn của bộ ngoại giao không có gì gọi là mạnh mẽ để khẳng định chủ quyền... đứng trên cương vị là những người đại diện cho cả quốc gia, cả một dân tộc, họ thừa biết làm thế sẽ mang tiếng là nhu nhược, nhượng đất, nhưng vấn đề đằng sau chuyện này là gì? tại sao lại như thế, có bao giờ các bạn đã nghĩ chính quyền giữa hai nước đã có những thoả thuận ngầm, đi đêm hợp tác với nhau từ lâu rồi không?.

toiyeunuoc
22-04-2009, 10:56 AM
ko biet . nhung hinh nhu toi thay bao la dang ta di lay ong Tau de ong y giu cho cai ghe chinh tri cua minh dc yen

Phuongmy
22-04-2009, 06:36 PM
Không tiếp cận được với các công trình nghiên cứu chuyên sâu đã đành, người dân còn không được giới truyền thông cung cấp thông tin và kiến thức về chủ quyền đất nước. Trong khi, trên thực tế, "Việt Nam có đầy đủ bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lý để khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa" - như khẳng định của Bộ Ngoại giao.
Một câu nói lên tất cả :)
Cảm ơn TuanVietnam về những bài viết mạnh mẽ chân thực như thế này

Đây là sự thật. Tôi đã từng cùng người nhà tìm đến Viện Hán nôm ở Hà nội để xin phô tô tài liệu của cha ông về Hoàng sa và Trường sa, nhưng câu trả lời là: Không được phép.

Hiện nay, bất kỳ ai tìm hiểu, hoặc đề cập đến đề tài này cũng như về Ải nam quan v.v... đều bị ngầm xem là "có ý chống đối chính quyền".

May mà có internet và những diễn đàn dũng cảm (của những con người dũng cảm).

Thật ra, theo tôi nghĩ, câu hỏi hiện tại của chúng ta là "Chúng ta phải làm gì?" Vì "biết" thì đã biết cả rồi, nhưng phải làm gì để không còn là những người dân tủi nhục? Thật khó.

Đông Phong
22-04-2009, 07:42 PM
Đây là sự thật. Tôi đã từng cùng người nhà tìm đến Viện Hán nôm ở Hà nội để xin phô tô tài liệu của cha ông về Hoàng sa và Trường sa, nhưng câu trả lời là: Không được phép.
Hiện nay, bất kỳ ai tìm hiểu, hoặc đề cập đến đề tài này cũng như về Ải nam quan v.v... đều bị ngầm xem là "có ý chống đối chính quyền".
May mà có internet và những diễn đàn dũng cảm (của những con người dũng cảm).
Thật ra, theo tôi nghĩ, câu hỏi hiện tại của chúng ta là "Chúng ta phải làm gì?" Vì "biết" thì đã biết cả rồi, nhưng phải làm gì để không còn là những người dân tủi nhục? Thật khó.
Để được làm việc với tài liệu ở Viện Hán Nôm, là những tài sản của Quốc gia, ít nhất bạn phải có giấy giới thiệu của cơ quan. Vì thế, câu trả lời "Không được phép" mà bạn nói là chẳng có gì khó hiểu. Nếu ai cũng có thể dễ dàng tiếp cận với những tài liệu quan trọng như thế thì nó sẽ dễ dàng bị đánh cắp như thế nào.
Ngay cả gần đây Viện Hán Nôm có tổ chức buổi nói chuyện với ông Dương Danh Dy về những điều được cho là "nhạy cảm" theo ý bạn, mà tôi nhớ không nhầm thì có được giới thiệu trên diễn đàn, không rõ là bạn có tham gia buổi nói chuyện đó không?
"Biết" là biết những gì :) Bởi vì ngay cả những người nghiên cứu về Hoàng Sa Trường Sa lâu năm cũng chưa dám khẳng định là "biết cả rồi" :))
Nếu bạn muốn tìm đọc tài liệu có thể tới Thư viện Quốc gia, làm cái thẻ rồi vào đọc tài liệu. Nhưng với những tài liệu quan trọng tôi nghĩ rằng bạn vẫn cần phải có giấy giới thiệu của cơ quan chủ quản. Nếu ở TP Hồ Chí Minh, bạn có thể tới thăm Tủ sách Hoàng Sa Trường Sa ở tư gia của TS. Nguyễn Nhã, tôi chắc rằng ông ấy cũng sẵn sàng giúp bạn có được một bản sao của tài liệu %%-

Phuongmy
22-04-2009, 08:01 PM
Đây là sự thật. Tôi đã từng cùng người nhà tìm đến Viện Hán nôm ở Hà nội để xin phô tô tài liệu của cha ông về Hoàng sa và Trường sa, nhưng câu trả lời là: Không được phép.
Hiện nay, bất kỳ ai tìm hiểu, hoặc đề cập đến đề tài này cũng như về Ải nam quan v.v... đều bị ngầm xem là "có ý chống đối chính quyền".
May mà có internet và những diễn đàn dũng cảm (của những con người dũng cảm).
Thật ra, theo tôi nghĩ, câu hỏi hiện tại của chúng ta là "Chúng ta phải làm gì?" Vì "biết" thì đã biết cả rồi, nhưng phải làm gì để không còn là những người dân tủi nhục? Thật khó.
Để được làm việc với tài liệu ở Viện Hán Nôm, là những tài sản của Quốc gia, ít nhất bạn phải có giấy giới thiệu của cơ quan. Vì thế, câu trả lời "Không được phép" mà bạn nói là chẳng có gì khó hiểu. Nếu ai cũng có thể dễ dàng tiếp cận với những tài liệu quan trọng như thế thì nó sẽ dễ dàng bị đánh cắp như thế nào.
Ngay cả gần đây Viện Hán Nôm có tổ chức buổi nói chuyện với ông Dương Danh Dy về những điều được cho là "nhạy cảm" theo ý bạn, mà tôi nhớ không nhầm thì có được giới thiệu trên diễn đàn, không rõ là bạn có tham gia buổi nói chuyện đó không?
"Biết" là biết những gì :) Bởi vì ngay cả những người nghiên cứu về Hoàng Sa Trường Sa lâu năm cũng chưa dám khẳng định là "biết cả rồi" :))
Nếu bạn muốn tìm đọc tài liệu có thể tới Thư viện Quốc gia, làm cái thẻ rồi vào đọc tài liệu. Nhưng với những tài liệu quan trọng tôi nghĩ rằng bạn vẫn cần phải có giấy giới thiệu của cơ quan chủ quản. Nếu ở TP Hồ Chí Minh, bạn có thể tới thăm Tủ sách Hoàng Sa Trường Sa ở tư gia của TS. Nguyễn Nhã, tôi chắc rằng ông ấy cũng sẵn sàng giúp bạn có được một bản sao của tài liệu %%-



Dĩ nhiên đến Viện Hán Nôm phải có giấy giới thiệu chứ :D

"Biết" là biết "đủ" cái cần biết ... e hèm, để hiểu "sự thật ở đâu, là gì". Còn đúng như bạn nói, làm sao ta có thể biết hết mọi chuyện trên đời.

Đông Phong
22-04-2009, 08:52 PM
Thật ra, theo tôi nghĩ, câu hỏi hiện tại của chúng ta là "Chúng ta phải làm gì?" Vì "biết" thì đã biết cả rồi, nhưng phải làm gì để không còn là những người dân tủi nhục? Thật khó.
Sự thực thì chưa nhiều người biết "đủ" điều cần biết như bạn đâu. Thế có nghĩa là bạn phải giúp cho người ta biết "đủ" điều cần biết, như bạn, hoặc người ta có thể biết nhiều hơn cái sự "đủ" của bạn. Như thế cũng đã trả lời được câu hỏi của bạn rồi. "Khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh" mà :)


Dân khí biểu hiện tinh thần chung, cao đẹp, phổ biến của một cộng đồng, cộng đồng quốc gia, cộng đồng dân tộc. Khi cộng đồng có việc, dân khí biểu hiện thành sự gắn bó, sự nhất trí, cá nhân đặt lợi ích riêng dưới lợi ích chung. Chỉ khi các thành viên thấy một cách hiển nhiên có một mục đích chung, một danh nghĩa, một lý tưởng mà lợi ích của mình phụ thuộc vào đó thì họ mới cảm nhận được danh dự, lòng tự hào, ý thức trách nhiệm để sẵn sàng hy sinh cho cộng đồng. Chấn hưng dân khí ở ta ngày nay không phải là dễ. (Theo Tạp chí Tia sáng)

Sự đời khó lường, phải tuỳ cơ mà ứng biến thôi. Không trông chờ ai được.

tranphuc2011
23-04-2009, 01:45 PM
Các Bác ơi!! Em thấy Việt Nam vẫn còn kém cỏi lắm... Đâu đủ sức để có những hành động cụ thể. :D... TQ nói j thì Mình phải chịu thôi, chẳng còn cách nào khác. Chẳng lẽ lại dùng Vũ Trang?

champions
23-04-2009, 02:05 PM
Các Bác ơi!! Em thấy Việt Nam vẫn còn kém cỏi lắm... Đâu đủ sức để có những hành động cụ thể. :D... TQ nói j thì Mình phải chịu thôi, chẳng còn cách nào khác. Chẳng lẽ lại dùng Vũ Trang?
Bạn ngồi đây chê Việt Nam kém cỏi thì chính bạn cũng là 1 người kém cỏi[-X[-X

hoangsatruongsax
23-04-2009, 03:49 PM
Các Bác ơi!! Em thấy Việt Nam vẫn còn kém cỏi lắm... Đâu đủ sức để có những hành động cụ thể. :D... TQ nói j thì Mình phải chịu thôi, chẳng còn cách nào khác. Chẳng lẽ lại dùng Vũ Trang?
Bi quan thế,nó nói gì mặc xác nó,ta đang chào hỏi với Mẽo kia kìa,chịu khỉ gì bọn Tàu phù.Nên nhớ VN ta từ xưa tới nay chả coi bọn nó ra cái dek gì.Chẳng qua ko muốn Chuyện can qua,hay "giúp" chúng nó Giảm dân số thôi :D

phucuong
12-05-2009, 10:44 PM
phải xã hội hoá nghiên cứu khoa học thôi các bác ơi.nhà nước nên công khai các tài liệu liên quan đến HS-TS,đây là vấn đề của toàn dân tộc,tất cả mọi người VN đều có quyền được biết thông tin.đưa HS-TS vào sách giáo khoa lịch sử và địa lý từ bậc tiểu học nữa và quan trọng là quảng cáo website hoangsa.org ra toàn thể mọi người được biết

vnferary
14-05-2009, 11:21 PM
Không chỉ bất cập về chuyện biển, đảo, chúng ta còn bất cập quá nhiều. Người dân đang quá thiệt thòi so với những gì họ đáng được hưởng. Những điều đó là do sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng. Sự lãnh đạo của Đảng là duy nhất đúng đắn! Ôi, Việt Nam ơi, bao giờ người mới tỉnh ngủ?
Làm thế nào để sàng lọc vứt vào bãi rác cái loại người như thế này nhỉ? Phản động , ngu dốt ,thối tha...

Nguyễn Đức Thịnh
22-05-2009, 09:19 PM
hay cho câu " người việt nam bao giờ mới tỉnh ngủ?".người việt nam đã bao giờ thức đâu!.quốc gia yếu hèn,tố chất quốc dân kém cỏi, phải chăng có mối liên hệ với nhau.bao giờ người việt nam thoát khỏi cái bóng đeo đẳng mình suốt nghìn năm nay.khi đó mới có thể ngẩng cao đầu.
...:-w
thế nào là "quốc gia yếu hèn" ? Việt Nam có yếu hèn thì cũng được vào trong thành viên không thường trực Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc. VN cũng là 1 trong những nước có GDP là dương trong đợt khủng hoảng kinh tế thế giới năm vừa rồi .... tuy là nước đang phát triển nhưng VN có tốc độ phát triển thuộc loại cao thứ 2 TG (sau khựa) .... thế mà là quốc gia yếu hèn à ? >>>>>> N.G.U...C.Ò.N...T.O....C.Ò.I.....
Còn "tố chất quốc dân kém cỏi" á ? Xin thưa ko kém đâu ạ các sinh viên VN ra nước ngoài du học ko thua các nước khác đâu :-BSinh viên VN đc đánh giá là thông minh và chăm chỉ lắm đó [-X Nông dân VN cũng chế đc nhiều cái hay lắm!! hay đến độ giật mình đấy (VD như máy tuốt lúa...máy...bay..:D) Ko tin thử vào Google mà tìm xem......:)) VN có những người như bác daiviet tồn tại mới làm cho VN kém cỏi đi đấy .......=))=))
Đừng có coi thường dân tộc Việt Nam .......[-X[-X[-X

mx_angel
22-05-2009, 09:53 PM
Đôi lúc tôi rất bức xúc với nền chính trị bây giờ,xin nói thẳng ra như vậy.Nhưng không có nghĩa là vì thế mà ta đi phá hoại nó,bêu riếu hay chỉ trích một cách thậm tệ.Bản chất của nó không xấu,quá khứ của nó đáng để tự hào.
Đừng nói rằng một nước chiến đấu chống 3 cường quốc lớn lại không bằng một nước không phải chống nhau với cường quốc nào.Nói như thế là ngu muội và dốt nát,là phiến diện,là tự hạ thấp mình,là tự phủ nhận quá khứ của mình.
Cũng đừng nói đến chuyện thể chế chính trị thế này,thế kia,cái này dân chủ hơn cái này,..nói như thế không những không giải quyết được gì mà càng tạo thêm nhiều mâu thuẫn đối kháng nảy sinh ở trong lòng dân tộc.Trong khi kết cục cuối cùng còn chưa biết ra sao nhưng kẻ thù bên ngoài thì dương dương tự đắc.
Ông Ẩn đã đúng khi quan niệm,không có chữ nếu trong lịch sử.Chúng ta là một,nước chúng ta là một.Cuộc chiến là không thể tránh khỏi,nhưng chúng ta là những lớp người đằng sau cuộc chiến,nếu cứ chấp mê bất ngộ ra như thế thì xương máu người Việt nam còn phải đổ nhiều,đổ nhiều nữa cho cái gọi là độc lập dân tộc và tiến bộ xã hội.

SatThatBinhNgo
22-05-2009, 10:04 PM
Nản quá ! Trung Quốc và Việt Nam là 2 anh em mà, như 2 anh em trong chuyện "Cây khế "đó. Thật biết đoàn kết và sẻ chia cho nhau quyền làm chủ "cây khế "lãnh hải . Chỉ tội thằng em hơi ngu nên mới nhường lại cây khế cho thằng anh>>>>

champions
22-05-2009, 10:14 PM
Nản quá ! Trung Quốc và Việt Nam là 2 anh em mà, như 2 anh em trong chuyện "Cây khế "đó. Thật biết đoàn kết và sẻ chia cho nhau quyền làm chủ "cây khế "lãnh hải . Chỉ tội thằng em hơi ngu nên mới nhường lại cây khế cho thằng anh>>>>

Trả ông thằng anh em này:
http://www.viet-studies.info/kinhte/HuyDuc_BienGioiThangHai.jpg
:-w:-w
Bao giờ mới tỉnh ngủ đây#-o Không bao giờ có chuyện VN làm anh em với cái thằng mất dạy ấy X(
Cướp Gạc Ma, bắn tàu bạn, xưng danh đồng chí?
Trấn Len Đảo, giết mạng người xưng tình anh em?

Ai hơi ngu? Bạn hay đất nước VN? VN nào nhường cây khế cho Khựa? Nếu nhường sao mà có Hải chiến Hoàng Sa, Hải chiến Trường Sa được? Nếu nhường sao mà có Diễn đàn này được?

vaputin
02-06-2009, 06:04 PM
Chính phủ cần có quan điểm và chiến lược HS-TS rõ ràng để người dân còn biết đường mà liệu. Tất cả đều ở mức chung chung, ngay cả "Định hướng biển" cũng chưa cụ thể được là phải làm những gì, ai làm, tiền ở đâu, ai quản lý, ai phụ trách. Ngay cả bác Nhã thì cũng được TQ xem là dạng amateur thôi vì bác chả có một chính danh gì