PDA

View Full Version : [bbc]Đánh giá Điện Biên Phủ 'khách quan hơn'



trieulong
08-05-2009, 04:53 AM
Tuần này, Việt Nam kỷ niệm 55 năm ngày chiến thắng Điện Biên Phủ, khoảnh khắc chấm dứt sự thống trị của chế độ thực dân Pháp.
Nếu còn vấn đề gì gây tranh cãi, có lẽ đó là mức độ trợ giúp và vai trò của Trung Quốc trong chiến thắng này.
Những năm gần đây, Trung Quốc công bố tư liệu nói rằng nhiều cố vấn của họ đã đóng vai trò không kém Đại tướng Võ Nguyên Giáp tại Điện Biên Phủ.
Trả lời đài BBC hôm 7.5, GS. Nguyễn Quang Ngọc, Viện trưởng Viện Việt Nam học ở Hà Nội, thừa nhận thông tin đó đã làm nhiều người Việt Nam lúng túng.
Nhưng ông cho rằng hiện tại, giới nghiên cứu Việt Nam cũng đã có nhiều bằng chứng để phản ứng lại cách đưa tin của Trung Quốc.
GS. Nguyễn Quang Ngọc: Hồi kỷ niệm 50 năm Điện Biên Phủ, có nhiều ý kiến lắm. Có những ý nói vai trò quyết định thuộc về chuyên gia Trung Quốc. Nó cũng làm người ta hoang mang. Nhưng gần đây đã có khá nhiều nghiên cứu giúp thấy rõ vấn đề. Nhận diện về chiến thắng này ngày càng đầy đủ và rõ ràng hơn.
Trước đây, phần nào các nhà nghiên cứu không quan tâm tài liệu Trung Quốc. Nhưng sau việc Trung Quốc công bố, đã có nhiều hội thảo ở Bắc Kinh, nhiều nơi khác. Tài liệu của các bên đã được khai thác, để nhìn nhận khách quan hơn. Chứ bây giờ nếu thảo luận, mà anh nào cũng chỉ biết tài liệu của mình, khai thác có lợi cho mình thì như vậy là phi khoa học.
BBC: Theo giáo sư, vì sao Trung Quốc quan tâm vấn đề Điện Biên Phủ?
Sau việc Trung Quốc công bố, đã có nhiều hội thảo. Tài liệu của các bên đã được khai thác, để nhìn nhận khách quan hơn.
Nguyễn Quang Ngọc


Đóng góp của họ cho chiến thắng Điện Biên Phủ là có thật. Thời kháng chiến chống Pháp, nhiều bộ đội của mình đã sang bên đó rèn luyện, sau đó tham gia chiến dịch Điện Biên. Có vai trò của các sĩ quan và cố vấn Trung Quốc. Nhưng trong một số sách, cách trình bày của Việt Nam có khi không bàn tới, nên người ta có ý kiến, cũng phải thôi. Tuy vậy, sau khi đã có trao đổi, ít nhất trên cơ bản có sự thống nhất, thì rất tốt.
Gần đây, tôi đọc bài Mã Viện Nam chinh Giao chỉ của sử gia Trung Quốc Hoàng Tranh. Hóa ra ông ấy "sám hối" hoàn toàn. Trước đây ông ấy phê phán khởi nghĩa Hai Bà Trưng là nổi loạn. Gần đây ông ấy lại viết thẳng ra là: Tôi viết bài này, đây là tiếng nói từ đáy lòng tôi, biểu lộ sau khi đã thay đổi quan điểm. Đấy, có nhiều yếu tố: không khí học thuật, khả năng tiếp cận tư liệu, thậm chí quan điểm chính trị, để rồi đi đến khách quan hơn. Theo tôi, đó là bước tiến.
BBC: Khi xảy ra chiến tranh 1979, Trung Quốc nói Việt Nam đã vô ơn. Theo giáo sư, đánh giá như thế ở Trung Quốc có còn như vậy không?Chuyện năm 1979 họ đánh Việt Nam, không thể lấp liếm được. Với tôi, đây là cuộc chiến tranh xâm lược. Chúng tôi không bao giờ quên ơn, dù chỉ một cân gạo. Trung Quốc giúp Việt Nam trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước, rất lớn, Việt Nam phải đời đời mang ơn. Còn chuyện đi đánh nước ta, không thể lấy việc giúp đỡ ra mà nói, rất khác nhau.
Hiện nay, trong vấn đề biển đảo, theo tôi, Việt Nam có lịch sử chủ quyền rất thực và rõ ràng. Ít nhất từ thế kỷ 17 đến mãi cuối thế kỷ 19, không có nước nào trong khu vực tranh chấp với Việt Nam. Vì thế Việt Nam phải bảo vệ đến cùng. Lịch sử chủ quyền ở Hoàng Sa, Trường Sa được ghi bằng cả biển máu, núi xương ngoài đó.


http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2009/05/090507_dienbien_interview.shtml

tieulong88vn
08-05-2009, 09:09 AM
Rất đúng việc nó giúp ta được đến đâu thì ta phải công nhận,không nhận hết về phần mình được.
Tuy nhiên không bao giờ đc quên là nó đã chiếm của ta HS& 1 phần TS>là 1 hành động ăn cướp trắng trợn>phải đòi lại bằng được.
Nếu có chiến tranh thì em hy vọng gặp anh em trong diễn đàn ở doanh trại quân đội.

TuongLai
08-05-2009, 09:19 AM
ngoài cái trò biển người thì Tàu còn biết cái gì nữa đâu mà cố vấn chứ

Anpimpz
08-05-2009, 10:12 AM
Trung Quốc có tiếng là hay vơ những cái tốt đẹp về mình mà.
Tôi được biết đại tướng Võ Nguyên Giáp, trong chiến dịch Điện Biên Phủ đã rất nhiều làm không làm đúng như ý kiến của các cố vấn Trung Quốc và cũng chính điều này đã làm nên chiến thắng vẻ vang của dân tộc ta.
Ngoài ra, chiến thắng Điện Biên Phủ còn được bạn bè trên khắp thế giới cũng như kẻ thù trực tiếp của Việt Nam lúc bấy giờ là Pháp thừa nhận nên dù có xét lại như thế nào cũng không thể phủ nhận vai trò của quân và dân Việt Nam trong chiến thắng đó.
Nghệ thuật quân sự Việt Nam được hun đúc và xây dựng trên 4000 năm lịch sử dựng nước và giữ nước nên tôi có thể khẳng định nước ta bao giờ cũng có những vị tướng tài nhất là trong những hoàn cảnh khó khăn của đất nước.
Ngoài ra cũng xin nói thêm, thằng Trung Quốc tuy rộng lớn và có lịch sử lâu đời nhưng lại không được thế giới công nhận nhiều tướng tài, theo ý kiến của tôi là các nguyên nhân sau:
- Các tướng tài của Trung Quốc thời hiện đại thì không có ai nổi bật, còn trong quá khứ thì bọn viết sử của nó lại tô vẽ đến mức chả ai còn dám tin rằng đấy là con người nữa. Nếu đọc truyện Tam Quốc các bạn sẽ thấy các tướng của nó ai cũng rất đặc biệt về dũng: Như Lã Bố, Quan Vân Trường về trí như Gia Cát Lượng.
- Bọn Trung Quốc không có những cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại mà đa phần là các cuộc chiến huynh đệ tương tàn, còn khi nào có giặc ngoại xâm là chúng nó thua chẳng hạn như: Mông Cổ, Mãn Thanh, Nhật Bản...., Trung Quốc hiện nay đang cố khơi dậy lòng yêu nước của lớp trẻ bằng cách viết lại lịch sử, cho rằng mình là cao siêu vĩ đại nhưng chả nói đâu xa, trong chiến tranh thế giới thứ hai, người Trung Quốc bị Nhật Bản coi là con người đâu và chính người Trung Quốc lúc đó cũng hèn mạt và ngu muội, nếu các bạn đọc các tác phẩm của Lỗ Tấn sẽ thấy.
Trước đây tôi nghe một bác kể, sau thất bại của chủ nghĩa phát xít, quân Tưởng được lệnh giải giáp quân Nhật từ vĩ tuyến 17 trở ra. Tại Nghệ An, quân đội Nhật làm lễ hạ cờ trước sự chứng kiến của các sỹ quan Trung Quốc, đến khi họ làm lễ chào cờ, binh lính Nhật đồng loạt rút kiếm ra, bọn Trung Quốc tưởng quân Nhật xông vào cảm tử, từ sỹ quan đến lính chạy rẽ đất. Đúng là lũ hèn.

NguyễnVănNghĩa
08-05-2009, 10:20 AM
Nói thật chứ cái kiểu cướp công với vẩn này chỉ khựa bẩn làm thôi ! Ganh ghét tài năng đất Việt ah ! Có tranh cả ngàn năm nữa nha ! Chưa nói đến Truyện kiều Nguyễn Du Nay lại đến Công lao tướng Giáp !
Bọn này trẻ con quá :-j sao kô mang quân sang đánh đi để tg chúng nó đánh đi để máu chúng nó vương trên cỏ Điện Biên đi Rồi chúng nó thích nói gì thì nói ! Chúng nó nghĩ cái danh top 10 Danh tướng thế giới tự dưng mà có sao . Chúng nghĩ 1 nhà giáo sử không thể vượt mặt chúng sao! :)) thật hài hước !
Cộng đồng quốc tế nói sao về vấn đề đó ! Thật buồn cười vì ta là người trong cuộc lại rao động vì cái câu nói vô căn cứ đó ! Đúng là việc các tư liệu về Điện Biên đến với người dân chẳng đủ để mang niềm tin lại nhân dân ta nhưng máu là của TQ đổ chắc !

Dù cho nói thế nào đi nữa thì TQ viện trợ cho ta nhưng cái chúng nói là vô ơn khi đánh quân chúng chạy marathon về nc thì đến thổ dân heo hút ở châu phi cũng phải bò lăn ra cười mất sao lại có thể đánh đồng việc xâm lược đất nước nguời ta với việc mang ơn huệ được ! Thế cái giá ơn nghĩa đó là việc cả chục nghìn trẻ em phụ nữ phải hứng chịu tội ác của chúng mà đến bây giờ hg hồn họ chắc vẫn chưa yên lòng vì chúng rêu giao những bức ảnh chẳng khác gì tự nói lên sự man rợ của chúng !

NguyễnVănNghĩa
08-05-2009, 10:33 AM
Trung Quốc có tiếng là hay vơ những cái tốt đẹp về mình mà.
Tôi được biết đại tướng Võ Nguyên Giáp, trong chiến dịch Điện Biên Phủ đã rất nhiều làm không làm đúng như ý kiến của các cố vấn Trung Quốc và cũng chính điều này đã làm nên chiến thắng vẻ vang của dân tộc ta.
Ngoài ra, chiến thắng Điện Biên Phủ còn được bạn bè trên khắp thế giới cũng như kẻ thù trực tiếp của Việt Nam lúc bấy giờ là Pháp thừa nhận nên dù có xét lại như thế nào cũng không thể phủ nhận vai trò của quân và dân Việt Nam trong chiến thắng đó.
Nghệ thuật quân sự Việt Nam được hun đúc và xây dựng trên 4000 năm lịch sử dựng nước và giữ nước nên tôi có thể khẳng định nước ta bao giờ cũng có những vị tướng tài nhất là trong những hoàn cảnh khó khăn của đất nước.
Ngoài ra cũng xin nói thêm, thằng Trung Quốc tuy rộng lớn và có lịch sử lâu đời nhưng lại không được thế giới công nhận nhiều tướng tài, theo ý kiến của tôi là các nguyên nhân sau:
- Các tướng tài của Trung Quốc thời hiện đại thì không có ai nổi bật, còn trong quá khứ thì bọn viết sử của nó lại tô vẽ đến mức chả ai còn dám tin rằng đấy là con người nữa. Nếu đọc truyện Tam Quốc các bạn sẽ thấy các tướng của nó ai cũng rất đặc biệt về dũng: Như Lã Bố, Quan Vân Trường về trí như Gia Cát Lượng.
- Bọn Trung Quốc không có những cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại mà đa phần là các cuộc chiến huynh đệ tương tàn, còn khi nào có giặc ngoại xâm là chúng nó thua chẳng hạn như: Mông Cổ, Mãn Thanh, Nhật Bản...., Trung Quốc hiện nay đang cố khơi dậy lòng yêu nước của lớp trẻ bằng cách viết lại lịch sử, cho rằng mình là cao siêu vĩ đại nhưng chả nói đâu xa, trong chiến tranh thế giới thứ hai, người Trung Quốc bị Nhật Bản coi là con người đâu và chính người Trung Quốc lúc đó cũng hèn mạt và ngu muội, nếu các bạn đọc các tác phẩm của Lỗ Tấn sẽ thấy.
Trước đây tôi nghe một bác kể, sau thất bại của chủ nghĩa phát xít, quân Tưởng được lệnh giải giáp quân Nhật từ vĩ tuyến 17 trở ra. Tại Nghệ An, quân đội Nhật làm lễ hạ cờ trước sự chứng kiến của các sỹ quan Trung Quốc, đến khi họ làm lễ chào cờ, binh lính Nhật đồng loạt rút kiếm ra, bọn Trung Quốc tưởng quân Nhật xông vào cảm tử, từ sỹ quan đến lính chạy rẽ đất. Đúng là lũ hèn.

Hì thêm bác chút nha ! Cụ thể là đổi chiến thuật từ tiến nhanh thắng nhanh sang đánh chắc tiến chắc chẳng thấy TQ Liên quan chi đến chiến lược quyết định của Điện Biên cả ! Hôm nọ thấy ảnh 2 tên Khựa cố vấn ngồi bên tướng Giáp kèm theo lời bình của 1 ngưòi Pháp làm film về tg Giáp ( EM quên tên mấy bác thông cảm ) Lời bình ca ngợi về bác Giáp = tiếng Pháp khiến em đọc bài này lại nghĩ tới cái cảnh nực cười của 2 tên khưa =))

:D Chỉ có đi lang thang tìm thêm tìa liệu kiếm được cái ảnh này đẹp quá :) Chưa coi bao giờ :D Bác Hồ Và Bác Giáp nhà ta này ! Người là Doanh nhân văn hóa người là Tướng quân lỗi lạc :D Thật là đáng để làm Avarta :D

http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/6/6e/Giap-Ho.jpg

bkav90
08-05-2009, 11:06 AM
trong chiến dich ĐBP cố vấn TQ đã xúi ta đánh nhanh thắng nhanh,may ma đại tướng Võ Nguyên Giáp ko nghe theo

hoangsatruongsax
08-05-2009, 11:32 AM
Dù cho nói thế nào đi nữa thì TQ viện trợ cho ta nhưng cái chúng nói là vô ơn khi đánh quân chúng chạy marathon về nc thì đến thổ dân heo hút ở châu phi cũng phải bò lăn ra cười mất sao lại có thể đánh đồng việc xâm lược đất nước nguời ta với việc mang ơn huệ được ! Thế cái giá ơn nghĩa đó là việc cả chục nghìn trẻ em phụ nữ phải hứng chịu tội ác của chúng mà đến bây giờ hg hồn họ chắc vẫn chưa yên lòng vì chúng rêu giao những bức ảnh chẳng khác gì tự nói lên sự man rợ của chúng !
Ai giúp Ai ???Nếu VN ta mà theo Phap thì cái vụ TAM ở TQ nó ko Nhỏ như vậy đâu ,:-",đúng là bọn TQ vô ơn,ko có VN thì làm gì có TQ BƯ như bi giờ :-j

dinhhieu_nghean
08-05-2009, 12:04 PM
chiến dịch đbp bọn khựa cố vấn cho ta đánh nhanh thắng nhanh làm bộ đội ta kéo pháo lên núi rùi lại phải kéo pháo xuống.cố vấn gì bọn mày chẳng wa mún vn chết nhiều người hơn thôi.còn giờ lại mún đòi công mình lớn nhất.tuy lúc đó khựa viện trợ cho ta khá nhiều ta ko wên nhưng ko phải vì đó mà bọn nó thick là nhận công về mình
ĐÚNG LÀ THÂM NHƯ TÀU!!

TuongLai
08-05-2009, 12:34 PM
hình như hồi Trần Hưng Đạo đánh giặc nguyên cũng có cố vấn Tàu ấy nhĩ=))=))=))=))

Mã Tiên Sinh
08-05-2009, 12:50 PM
Tướng Giáp chưa học qua trường võ bị nào, trứơc 1954, cũng chưa có kinh nghiệm chiến trường, chưa chỉ huy qua trận chiến lớn nào. Bộ đội Việt Minh cũng chưa đánh chiến trận nào. Trong khi mấy ông tướng Vi Quốc Thanh (người Tráng Quảng Tây, tức là người Tày), Trần Canh, Dương Đắc Chí (ông này 1979 đánh tuyến Lao Cai), là những tướng lãnh trải qua nhiều chiến trận đánh quân Nhật, quân Tưởng Giới Thạch và chiến trường Triều Tiên. Riêng Vi Quốc Thanh đã bị phê bình vì không coi tướng Giáp ra gì. Không tôn trọng cảm nghĩ của các đ/c Vietnam.

Bây giờ nhìn lại, tôi thấy ông Mao Trạch Đông, Chu Ân Lai cũng không phải người có tài lắm. Nói cho vui, nếu tôi ở vị trí của các ông ấy, tôi sẽ hạn chế Việt Minh ở qui mô nhỏ rồi giao thiệp trực tiếp với Pháp, "chúng ta chia nhau Vietnam, miền bắc là của tao, miền nam là của mày, chịu không?? nếu không chịu tao sẽ nuôi Việt Minh lớn lên đánh mày." Làm chính trị phải như thế. Chắc ông Mao, Chu không đọc thuộc lòng Tôn Tử Binh Pháp, Chiến Quốc Sách, hoạc Đông Chu Liệt Quốc Chí.

loanvietnguyen
08-05-2009, 01:32 PM
bạn hãy để ý kỹ chiến thuật biển người do có vấn Trung quốc tham mưu khi bắt đầu chiến dịch đã gây thiệt hại nặng cho ta về nguời sau đó bộ tham mưu quân ta đã chuyển sang chiến thuật đào hào vây lấn giảm thương vong cho bộ đội đó là sáng tạo nghệ thuật quân sự của ta.

champions
08-05-2009, 03:52 PM
Tướng Giáp chưa học qua trường võ bị nào, trứơc 1954, cũng chưa có kinh nghiệm chiến trường, chưa chỉ huy qua trận chiến lớn nào. Bộ đội Việt Minh cũng chưa đánh chiến trận nào. Trong khi mấy ông tướng Vi Quốc Thanh (người Tráng Quảng Tây, tức là người Tày), Trần Canh, Dương Đắc Chí (ông này 1979 đánh tuyến Lao Cai), là những tướng lãnh trải qua nhiều chiến trận đánh quân Nhật, quân Tưởng Giới Thạch và chiến trường Triều Tiên. Riêng Vi Quốc Thanh đã bị phê bình vì không coi tướng Giáp ra gì. Không tôn trọng cảm nghĩ của các đ/c Vietnam.

Bây giờ nhìn lại, tôi thấy ông Mao Trạch Đông, Chu Ân Lai cũng không phải người có tài lắm. Nói cho vui, nếu tôi ở vị trí của các ông ấy, tôi sẽ hạn chế Việt Minh ở qui mô nhỏ rồi giao thiệp trực tiếp với Pháp, "chúng ta chia nhau Vietnam, miền bắc là của tao, miền nam là của mày, chịu không?? nếu không chịu tao sẽ nuôi Việt Minh lớn lên đánh mày." Làm chính trị phải như thế. Chắc ông Mao, Chu không đọc thuộc lòng Tôn Tử Binh Pháp, Chiến Quốc Sách, hoạc Đông Chu Liệt Quốc Chí.
Đúng rồi, tướng Giáp "không ra gì" mà đứng Top 10 vị nguyên soái tài giỏi nhất trong lịch sử nhân loại, ngang hàng với Alexander Đại đế, Cesar, Thành Cát Tư Hãn ... =))=)) "Danh tướng" Khựa chả có nổi ai=))=)) Mấy tướng nhà ông có giỏi = Tôn Tử, Tào Tháo đi chăng nữa thì cũng chả = nổi tướng Giáp đâu=))=))=))

hình như hồi Trần Hưng Đạo đánh giặc nguyên cũng có cố vấn Tàu ấy nhĩ=))=))=))=))
Chả có cố vấn Tàu đâu, mấy thằng bại tướng chạy sang "ở nhờ" ấy mà=))=))=))
Có 1 thằng cùng Trần Nhật Duật đánh trận Hàm Tử (chạy sau cùng :D), thế thôi mà bọn Tàu từng 1 thời "nhặng xì quậy" là nó cố vấn=))=))=))

meo_beo
08-05-2009, 04:23 PM
Tướng Giáp chưa học qua trường võ bị nào, trứơc 1954, cũng chưa có kinh nghiệm chiến trường, chưa chỉ huy qua trận chiến lớn nào. Bộ đội Việt Minh cũng chưa đánh chiến trận nào. Trong khi mấy ông tướng Vi Quốc Thanh (người Tráng Quảng Tây, tức là người Tày), Trần Canh, Dương Đắc Chí (ông này 1979 đánh tuyến Lao Cai), là những tướng lãnh trải qua nhiều chiến trận đánh quân Nhật, quân Tưởng Giới Thạch và chiến trường Triều Tiên. Riêng Vi Quốc Thanh đã bị phê bình vì không coi tướng Giáp ra gì. Không tôn trọng cảm nghĩ của các đ/c Vietnam.


Tôi có nghe 1 câu chuyện vui về tướng Giáp thế này, xin kể hầu anh em. Hồi trước đi học sử trong trường cấp 3 có một bà giáo dạy sử đã kể cho lớp tôi chuyện này. Số là trong một lần tướng Giáp sang Trung Quốc (khoảng những năm 60-70 gì đó), đồng chí đại tướng VN được phía Trung Quốc mời đến thăm đền thờ một vị tướng nổi danh khác trong lịch sử TQ, đó chính là... Mã Viện. Tướng Giáp chắc không thể không nghĩ đây là một trò xỏ lá của các đồng chí phương Bắc nên khi được mời viết cảm nghĩ vào cuốn sổ ở đền thờ, ông đã viết 2 câu thơ thế này:
Trăm năm mới có một ngày
Nghìn năm mới thấy mặt ...mày ở đây
Thôi chuyện gẫu thế là đủ. Còn về mấy ý kiến của bác con cháu của cái ông mà tướng Giáp nghìn năm mới thấy mặt thì tôi nghĩ thế này.
Đúng là tướng Giáp chưa học qua trường võ bị nào vì xuất thân ông là giáo viên dạy Sử nhưng theo kinh nghiệm bản thân thì tôi thấy học đông học tây gì cũng vậy thôi, quan trọng là tư chất và cái đầu của mình. Thằng ngu có cho nó sang Mỹ, sang Anh học thì vẫn cứ là thằng ngu, có khá lên đuợc cũng khó. Vi Quốc Thanh có đánh Quốc Dân đảng hay đánh Nhật thì năm 79 đánh VN cũng ôm đầu máu mà về chứ vẻ vang gì. Tướng Giáp ko cần phải học Hoằng Phố hay Xanh-xia gì cả mà cả thế giới vẫn phải công nhận tài năng quân sự của ông, đủ thấy tài năng thiên bẩm của một con người.
Bác ccmv khen mấy ông tướng Trần Canh, VQT với lại Dương Đắc Chí giỏi. Tôi không hiểu giỏi ở chỗ nào? Suốt từ những năm 50 các ông đánh nhau ở Triều Tiên đến tận 79 đánh VN, ngoài cái chiến thuật "biển người" coi mạng binh sĩ như giấy chùi đ...'t của các ông ra, tôi ko thấy triết lý quân sự TQ có gì mới mẻ, đúng là so với Tôn Tử thì còn kém xa.
Các ông nghĩ cuộc chiến TT của các ông vẻ vang lắm à? 400 ngàn con thiêu thân Trung Hoa đổi lấy mạng của hơn 30 ngàn lính Mỹ, :)). Thế gọi là tài năng quân sự à? Tài năng nướng thịt người thì đúng hơn. Đến năm 54, các ông cũng lại xúi bọn tôi chơi kiểu biển người ấy ở ĐBP. Cũng may mà chúng tôi có vị tướng sáng suốt Võ Nguyên Giáp, dùng chiến thuật khác chứ không thì có lẽ ĐBP đã trở thành một trang đen tối trong lịch sử VN.
Đôi khi bác ccmv còn khiến người ta sửng sốt vì sự hiểu biết lịch sử hạn chế đến buồn cười của mình. Bác nói "Bộ đội Việt Minh cũng chưa đánh chiến trận nào". Tôi không hiểu ý bác là gì? Chả lẽ suốt từ năm 54 trở về trước, bộ đội chúng tôi ngồi chơi xơi nước cho các đồng chí Trung Hoa đánh Pháp hộ à? =)) Còn nếu ý bác là bộ đội VN chưa đánh trận lớn nào thì hãy xem lại chiến dịch Việt Bắc năm 47 và biên giới năm 50 nhé.


Bây giờ nhìn lại, tôi thấy ông Mao Trạch Đông, Chu Ân Lai cũng không phải người có tài lắm. Nói cho vui, nếu tôi ở vị trí của các ông ấy, tôi sẽ hạn chế Việt Minh ở qui mô nhỏ rồi giao thiệp trực tiếp với Pháp, "chúng ta chia nhau Vietnam, miền bắc là của tao, miền nam là của mày, chịu không?? nếu không chịu tao sẽ nuôi Việt Minh lớn lên đánh mày." Làm chính trị phải như thế. Chắc ông Mao, Chu không đọc thuộc lòng Tôn Tử Binh Pháp, Chiến Quốc Sách, hoạc Đông Chu Liệt Quốc Chí.

Bác họ Mã ơi, có lẽ MTD với CAL nhà bác cũng thích làm thế lắm, nhưng mà khổ nỗi hồi đấy chúng tôi phụ thuộc các bác thế nào, thì các bác cũng bám càng Nga-Xô y như thế. Thử hỏi các vị lãnh đạo nhà bác lúc ấy mà thích chơi đểu, bắt tay sau lưng với bọn thực dân đế quốc thì có khi lại bị các đồng chí Nga-Xô gọi sang mắng cho ấy chứ. Nói tóm lại thì các bác đểu với VN chúng tôi được những chỗ nào thì cũng đã đểu cả rồi, không cần phải tiếc làm gì đâu bác ccmv ạ.

trieulong
08-05-2009, 05:34 PM
Phiền quá đi, đọc bài của CCMV mà cũng trả lời lại cho được à, những bài viết từ trước tới nay của nó rõ ràng là đang muốn chọc tức người khác, cứ để ý những bài của nó từ trước tới này mà xem, viết bài thì không có dẫn chứng, khi bị mọi người phản biện lại trong một chủ đề thì nó lại im như thóc không nói năng gì nữa, đến ngày hôm sau có chủ đề gì liên quan đến Trung Quốc nó lại spam y đúc một ý như đã nói trước đó, thêm thắt vào những câu để cố ý chọc tức anh em dễ nóng tính trong diễn đàn, người ta phải biện đúng thì không dám trả lời, còn khi thấy một chút sai là cái miệng to như cái chuông :)) nhảy vào bốp chat liền, trong bài "Hoa kiều ở Bắc Việt Nam thời chiến" (http://hoangsa.org/forum/showthread.php?t=5719) những bài trả lời của nó nói ra y chang như những gì đầu bài đã nói, tại sao trước kia nó không nói ra mà bây giờ lại viết ra như vẹt làm như là đã từng trải qua thế thế? nói thực chứ những gì CCMV tự giới thiệu về mình và khi đọc những bài viết của CCMV khiến tôi không thể tin lời giới thiệu đó là sự thật (http://hoangsa.org/forum/showthread.php?t=5719). (http://hoangsa.org/forum/showthread.php?t=5719)Các Mod và Admin nên xem lại trường hợp của (http://hoangsa.org/forum/showthread.php?t=5719) thành viên này, theo tôi nghĩ không phải là có ý muốn tranh luận thực sự mà thực ra chỉ là muốn phá hoại chọc tức mọi người bằng những lời lẽ như rác rưởi, không có lý lẽ nhằm phá hoại diễn đàn này thì đúng hơn.
(http://hoangsa.org/forum/showthread.php?t=5719)

(http://hoangsa.org/forum/showthread.php?t=5719)

hungphamvan
08-05-2009, 06:26 PM
hình như hồi Trần Hưng Đạo đánh giặc nguyên cũng có cố vấn Tàu ấy nhĩ=))=))=))=))
:-j:))=)) đến thua với mấy anh tàu^:)^ bác nhỉ, hôm trước đài truyền hình việt nam có mua bộ phim tài liệu của phóng viên pháp daniel vosell hay rossell gì đó, thấy bác Giáp trả lời toàn bằng tiếng Pháp mà em thật ngưởng mộ quá đi......:X
Tướng Giáp nhà mình là số 1 đó,>:D<>:D<>:D<văn võ toàn tài,thế giờ cũng phải kính nể

YeuToQuocYeuDongBao
08-05-2009, 07:19 PM
ko thể phủ nhận vai trò của TQ trong chiến dịch ĐBP nhưng cũng ko thể ko căm thù vì những gì nó đã gây nên cho VN. Tôi căm thù nó.

sanleo
08-05-2009, 08:13 PM
ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP -- CHÂN DUNG MỘT HUYỀN THOẠI


Cù Huy Hà Vũ


“Hoan hô Đại tướng Võ Nguyên / Giáp ta thắng trận Điện Biên lẫy lừng”[2] (http://viet-studies.info/kinhte/CuHuyHaVu_VoNguyenGiap.htm#_edn2). Mới tí‎ tuổi đầu tôi và lũ trẻ hàng phố Điện Biên Phủ (một trùng hợp ngẫu nhiên hay tiền định?) nằm đất Rồng bay[3] (http://viet-studies.info/kinhte/CuHuyHaVu_VoNguyenGiap.htm#_edn3) đã thuộc làu và cùng nhau hô vang bất luận ở bên quân nào mỗi khi trò đánh trận giả kết thúc, như thể tên Ông là hồi kèn Chiến thắng, là khúc Khải hoàn ca! Ấy là kí ức đầu tiên của tôi về vị Tổng tư lệnh Quân đội nhân dân Việt Nam mà đa phần chúng tôi không biết mặt (thời đó phương tiện thông tin đại chúng đâu có rầm rộ như bây giờ!). Có ngờ đâu mấy chục năm sau, khi các con tôi không còn biết đánh trận giả là gì nữa nhưng lại biết nhiều điều hơn về võ công đã trở thành huyền thoại này của dân tộc qua truy cập internet, “Võ Nguyên Giáp - Điện Biên Phủ”, âm thanh kép ấy của Việt Nam Chiến thắng lại vang động trong tôi khi nhận đuợc một cú điện thoại của Đại tá Huyên, Chánh văn phòng của Đại tướng Võ Nguyên Giáp cho biết Đại tướng vui lòng tiếp tôi tại nhà riêng để vẽ chân dung ông nhân kỷ niệm 50 năm Chiến thắng Điện Biên Phủ. Mừng đấy nhưng cũng trách nhiệm đấy! Quả là tôi đã ra Bắc vào Nam để vẽ chân dung các lão thành văn nghệ và con số “người mẫu” đặc biệt ấy đã lên tới trên trăm nhưng các chính khách thì tôi chưa từng. Và tôi đã chuẩn bị tất cả để đợi giờ G.


Chiều 4/9/2003


Đại tá Huyên ra đón và đưa tôi vào căn nhà được bố trí làm Văn phòng trước khi đưa sang phòng khách của Đại tướng. Thì kia, trên bảng công tác ghi rõ chiều nay Đại tướng sẽ mặc quân phục đại lễ cho tôi vẽ. Một dòng đơn giản là vậy nhưng ẩn chứa một sự trân trọng vô cùng đối với công việc của người nghệ sĩ vì bản thân tôi đã chứng kiến ngay cả trong ngày trọng đại là sinh nhật lần thứ 93 của mình vào năm ngoái, Đại tướng tiếp các đoàn nườm nượp đến chúc thọ vẫn chỉ trong bộ quân phục màu xanh thường nhật. Tôi vừa kịp chuẩn bị “đồ nghề” thì Võ Nguyên Giáp xuất hiện, như một tiên ông: mái tóc bạc trắng và trong bộ quân phục đại lễ cũng màu trắng. Chậm rãi đi tới bắt chặt tay tôi, ông hỏi thăm ngay sức khỏe của thân phụ tôi, nhà thơ Huy Cận, rằng “Huy Cận với mình thì thân lắm”. Nhận thấy Dương Hà, vợ tôi, đang lúng túng chào ông, Võ Nguyên Giáp bước tới và chủ động chìa má hôn. Thật “galăng”! Thật lịch thiệp! Rồi ông sẽ sàng ngồi xuống ghế mây để làm cái công việc của “người mẫu”. Cũng lại thật bất ngờ, chính ông khai mào cho tác nghiệp của tôi:


“Mặt tôi chia làm ba phần bằng nhau” – vừa nói Đại tướng vừa lấy tay đo từ cằm đến mũi, từ mũi đến mắt và từ mắt đến trán – Trong hội họa thì những gì cân đối lại không tạo ra đặc điểm và vì vậy vẽ cho ra tôi không phải là điều dễ. Cái thần là ở nơi con mắt. Có nhà báo nước ngoài nhận xét rằng tôi có đôi mắt thông minh. Tuy nhiên nếu Vũ đến vẽ tôi cách đây ba tháng thì lúc đó tôi như một người mù” (Đại tá Huyên đỡ lời: Đại tướng vừa mổ mắt vì đục thủy tinh thể, đáng mừng là thị lực từ 3/10 đã lên được 7/10).


http://viet-studies.info/kinhte/VNG_1.JPG


Đại tướng ngồi nghiêm, mắt mở to. Những bức tranh thể hiện Napoléon của David quả là tuyệt tác, đôi mắt luôn mở to của vị Hoàng đế -Tướng quân này đã nói lên tất cả, tầm vóc nhỏ bé của nhân vật vĩ đại này của nước Pháp dường như đã được nhân lên từ đây! Một thoáng tĩnh lặng, câu chuyện Võ Nguyên Giáp tập Thiền khỏanh khắc này đối với tôi thực hơn bao giờ hết.


“Có nhà báo nước ngoài hỏi tôi tại sao tuổi tôi đã cao nhưng da ít nếp nhăn như vậy thì tôi trả lời là do thư thái; lúc ngồi thiền cũng như đi dạo, tôi không suy nghĩ gì hết”.


Descartes có nói: “Tôi tư duy vậy thì tôi tồn tại”. Tuy vậy không thể áp dụng định đề này của triết gia Tây phương cho một hiền triết phương Đông như Võ Đại tướng. Ngược lại là đằng khác, “không suy nghĩ” đã đượcVõ Nguyên Giáp sử dụng như một phương thức để tồn tại. Quả vậy, triết học phương Đông cho rằng những khỏang lặng, những mảng trắng trong tranh không phải là vô vi mà là hiện hữu. Nói cách khác, sự “không suy nghĩ” của Đại tướng là sự cân bằng, bổ trợ và tiếp nối tư duy, như có Âm là để tiếp Dương; là dọn chỗ để tiếp tục nhận năng lượng từ cuộc sống .Đôi mắt tinh anh của ông bỗng trở nên xa xăm. Không nghi ngờ gì nữa, vượt thời gian và không gian, Điện Biên Phủ về lại bên ông như tình yêu vĩ đại nhất.


“Quyết định khó khăn nhất trong cuộc đời cầm quân của tôi là “kéo pháo ra”, thay đổi từ “đánh nhanh thắng nhanh” sang “đánh chắc tiến chắc” vì phương án đầu không bảo đảm chắc thắng. Khi tiễn tôi ra mặt trận, Bác chỉ dặn tôi: tướng quân tại ngoại, có chắc thắng thì hãy đánh, ngược lại là “hết vốn”. Mặt trận Nha Trang năm 1946 là một bài học xương máu. Được Bác cử đi thị sát mặt trận này, tôi nghiên cứu thấy thế địch mạnh hơn hẳn ta nên tôi đã yêu cầu các đồng chí chỉ huy mặt trận rút quân để bảo toàn lực lượng nhưng các đồng chí đó không nghe. Kết quả là mặt trận vỡ và quân ta bị tổn thất nặng nề. Cuộc Tổng tiến công Tết Mậu Thân (1968) sau này cũng vậy, tôi không tán thành đánh tiếp sau đợt 1 vì chắc chắn sẽ tiếp tục bị thiệt hại bởi yếu tố bất ngờ đã không còn. Tựu trung lại là phải giành thắng lợi tối đa với xương máu tối thiểu. Tôi là Võ nhưng lại là Văn vì tôi thương người, thương anh em chiến sĩ lắm”.


Thật bất ngờ, Đại tướng đã giải tỏa thắc mắc của tôi về ‎ ý nghĩa của cái tên “Văn”, một trong hàng chục bí danh mà Võ Nguyên Giáp tự đặt trong đời hoạt động cách mạng của mình và đã được Bác cùng các đồng chí trìu mến gọi từ gần 2/3 thế kỷ nay. Phải rồi, “Văn” là chủ nghĩa nhân văn, tức “Nhân” và điều này càng vô cùng có ‎ý nghĩa khi mỗi quyết định của người mang bí danh này liên quan trực tiếp đến sự sống và cái chết của hàng vạn con người. Nhưng để có được tính nhân văn thì phải có bản lĩnh văn hóa. Quả vậy, thương người mới chỉ là bản năng, vấn đề là phải “biết” cách thương người vì cổ nhân có câu “thương không phải lối bằng mười hại nhau”. “Biết” ở đây chính là có học, có văn hóa. Hiểu như vậy thì bí danh “Văn” còn có nghĩa là Văn hóa. Mở rộng ra, “Văn” theo nghĩa đó còn là Mưu lược; quan võ mà dùng vũ lực không thôi mới chỉ là “Dũng”, biết dùng Mưu, tức dùng Văn mới gọi là “Trí”. Tuy nhiên có cả Dũng lẫn Trí, cả Võ lẫn Văn mới chỉ là Tướng tài. Hội tụ cả Nhân, Trí, Dũng như ở Võ Nguyên Giáp mới là Thiên tài quân sự. Suy cho cùng, Võ Nguyên Giáp “làm chiến tranh” không phải vì chiến tranh mà vì quyền được sống của cả một dân tộc. Chủ nghĩa nhân văn, đạo l‎ý của hai cuộc kháng chiến trường kỳ của người Việt ở Thế kỷ 20 chính là chỗ đó!


Lúc này đây vẽ ông mà tôi tưởng như đang đi những nét đồ lại những gì đã xảy ra cách nay tròn nửa thế kỷ. Ý đồ chiến lược ban đầu của ta là thu hút sinh lực địch lên Điện Biên Phủ để tiêu diệt hoặc kìm chân sinh lực địch, tạo thế cho tổng tấn công vào năm 1955. Nếu Pháp không tăng quân để lập tập đoàn cứ điểm ở đây thì ta rất có thể giành thắng lợi với phương án “đánh nhanh thắng nhanh”. Tuy nhiên trong trường hợp đó cuộc kháng chiến chắc chắn sẽ kéo dài hơn ta tưởng không phải vì sinh lực địch vẫn còn nhiều mà do sự can thiệp ngày càng gia tăng của Mỹ với ý đồ hất cẳng Pháp ở Đông Dương. Việc Pháp “tương kế tựu kế”, chủ động biến lòng chảo Điện Biên thành “cối xay” quân Việt Minh lại trở thành cơ hội cho ta kết thúc chiến tranh sớm hơn dự kiến. Một khi đã xác định Điện Biên Phủ là trận quyết chiến chiến lược, thì ta chỉ được phép thắng chứ không được thua. Như vậy, “rút pháo ra” là một bước lùi nhưng là bước lùi cần thiết để đi đến dứt điểm chiến tranh. Với nước cờ này, Võ Nguyên Giáp thực sự xứng đáng là người học trò vĩ đại của Hồ Chí Minh khi vận dụng đại thành công tư tưởng quân sự chủ chốt của Người là “Lùi để tiến” vốn đã được cụ thể hóa bằng Hiếp định sơ bộ 6/3 (1946) trong bối cảnh thế và lực của ta còn mỏng và địch đang ở phong độ cao. Nói cho đúng, “Lùi để tiến” đã được Võ Nguyên Giáp áp dụng ngay từ giai đoạn đầu của cuộc chiến tranh. Còn nhớ, ngay sau khi Cách mạng tháng 8 thành công, với tư cách là phụ trách quân sự và Bộ trưởng Bộ Nội vụ, Võ Nguyên Giáp đã đề nghị thành lập các Đại đoàn để khẳng định sự trưởng thành của quân đội cách mạng và đã được Chính phủ chấp nhận. Thế nhưng sau khi kháng chiến bùng nổ, thực tế tác chiến cho thấy qui mô Đại đoàn đã không phát huy hiệu quả. Vậy là ông kiên quyết giải tán các đơn vị mới manh nha này và thế vào đó là các “đại đội độc lập”, “tiểu đoàn tập trung” để rồi 3 năm sau thành lập lại các Đại đoàn khi giai đoạn phản công đã chín muồi.


“Chỉ một mình tôi quyết định thay đổi cách đánh. Để đi tới quyết định đó, cả đêm tôi không ngủ được. Nếu nói tới dân chủ tập trung thì tôi là thiểu số tuyệt đối trong Đảng ủy mặt trận”.


Như vậy đó: Võ Nguyên Giáp thức trắng để quân ta không trắng tay; Võ Nguyên Giáp chấp nhận thiểu số tuyệt đối để dành chiến thắng tuyệt đối. Hơn cả dũng cảm, ông đánh cược cả sự nghiệp của mình vì sự tồn vong của toàn bộ chiến dịch và hơn thế nữa, của cả cuộc kháng chiến. Nhưng ông không bao giờ cô đơn, dõi theo ông là Hồ Chí Minh, linh hồn của cuộc kháng chiến vĩ đại. Và Lịch sử đã nhìn nhận công bằng: “bước ngoặt” của cả cuộc chiến tranh đã được định đoạt vào cái “đêm trắng” định mệnh ấy[4] (http://viet-studies.info/kinhte/CuHuyHaVu_VoNguyenGiap.htm#_edn4).


“Hò dô ta nào, kéo pháo ta vượt qua núi / Hò dô ta nào, kéo pháo ta vượt qua đèo/Dốc núi cao cao, nhưng lòng quyết tâm còn cao hơn núi/Vực sâu thăm thẳm, vực nào sâu bằng chí căm thù”[5] (http://viet-studies.info/kinhte/CuHuyHaVu_VoNguyenGiap.htm#_edn5). Bất giác câu hò thăm thẳm núi rừng Tây Bắc ấy đưa tôi về với đoàn chiến sĩ xâu thành chuỗi gồng mình thực hiện mệnh lệnh của Võ Tổng trong ràn rạt lửa bom na-pan! Và Tô Vĩnh Diện, phải rồi chính Anh, người Hà Tĩnh quê tôi, đang quăng mình chèn bánh cứu “pháo ta” (“Pháo ta”, thấm thía lắm! vì lần đầu tiên pháo xung trận như một binh chủng hợp thành, Cù Huy Thước, chú tôi, cựu chính trị viên đại đội pháo nhớ lại)... Với một vị Tổng tư lệnh “xuất thần”như vậy, với những chiến binh kỷ luật và quả cảm trong một âm hưởng hào hùng như vậy, chiến thắng đã được định đoạt ngay trước giờ nổ súng! Thời khắc này dường như tất cả đều đã tụ lại đây, cả người lẫn pháo, người còn sống và cả người đã mất, để báo cáo với Đại tướng “Nhiệm vụ đã hoàn thành!”.


http://viet-studies.info/kinhte/VNG_2.JPG


Chiều 17/2/2004


Chả biết từ lúc nào phương châm “chắc thắng” của vị Tổng tư lệnh đã thấm vào tôi và thế là để thật “chắc ăn”, một lần nữa tôi lại đến để dựng chân dung ông.Vẫn uy nghi trong quân phục đại lễ màu trắng, Đại tướng đi tới hồi kết của “Điểm hẹn lịch sử”.


“Khi chiến sĩ ta dẫn De Castries trình diện anh Lê Trọng Tấn, Đại đoàn trưởng 312, đơn vị đã chiếm lĩnh tung thâm tập đoàn cứ điểm và bắt sống toàn bộ Bộ tham mưu của địch thì anh Tấn có gọi điện báo cáo tôi. Giây phút đó, tôi không có xúc cảm nào đặc biêt vì việc quân Pháp đầu hàng là tất yếu mà chỉ ra lệnh hãy đối chiếu tù binh với ảnh De Castries mà ta có để không bị nhầm. Nhưng tôi biết khi đó cán bộ, chiến sĩ ta sung sướng vô cùng, anh em bắn súng tưng bừng lên trời để mừng chiến thắng”.


Không nghi ngờ gì nữa, cẩn trọng ngay cả khi đã giành chiến thắng, điều này đã tạo nên sự khác biệt, đưa Võ Nguyên Giáp vượt tầm các tư lệnh quân sự thông thường! Không chủ quan, khinh địch – dù chỉ một giây – mới có thể l‎ý‎ giải cương vị đứng đầu ba quân của ông suốt cuộc kháng chiến trường kỳ! Nhưng sao tôi vẫn cảm thấy bên cạnh sự cẩn trọng đó còn là một trái tim lớn của người Anh Cả, một chủ nghĩa nhân văn vô bờ bến: bao anh em đồng chí hy sinh trong trận này còn đang nằm đó, thịt da chưa tan mùi thuốc súng, dẫu biết rằng mọi thắng lợi không bao giờ miễn phí mà đều có cái giá của nó, thậm chí rất đắt! Giây lát trầm ngâm, ông tiếp:


“Tôi thấy kế hoạch tác chiến cho năm 1975 sau chiến thắng Buôn Mê Thuột như một tờ giấy không có hồn (ông nhắc đi nhắc lại). Trong đầu tôi bỗng lóe sáng là sau thất bại ở Tây Nguyên, địch sẽ không tử thủ tại Đà Nẵng mà sẽ rút chạy. Thế là tôi ra lệnh cho anh Lê Trọng Tấn tiến đánh tiêu diệt địch theo phương án chúng rút chạy. Thay đổi cách đánh, đó là nhân tố quyết định làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ và chiến thắng mùa Xuân 1975”.


“Lóe sáng”, phải rồi. Đó là kết qủa tất yếu của sự tập trung năng lượng cao đến độ bốc cháy và phát sáng. “Lóe sáng”, đó là giây phút “xuất thần”- đối nghịch với những bản kế hoạch “vô hồn”- mà nếu ngay lập tức không thể hiện bằng hành động thì cơ hội ngàn năm có một để kết thúc chiến tranh sẽ một đi không bao giờ trở lại. Không nghi ngờ gì nữa, mỗi một lần trong Võ Nguyên Giáp “lóe sáng” là một lần báo trước một tiếng sét khủng khiếp thiêu kẻ thù thành tro bụi!


Nghỉ giải lao, Đại tướng mời tôi “nào ta cụng chén”. Như mạch nước ngầm, những câu chuyện về khởi phát binh nghiệp của ông vào những năm 40 của thế kỷ trước cứ thế tuôn trào lấp đầy tuần trà.


“Đến bây giờ tôi vẫn không hiểu tại làm sao Bác lại giao cho tôi phụ trách công tác quân sự -Nhấp một ngụm nước, Đại tướng tiếp tục - Bác cũng chỉ hỏi: “Chú Văn có làm quân sự được không?” và Bác giao cho tôi công tác này trong khi bản thân tôi chưa hề đọc một cuốn sách giáo khoa quân sự nào dù đó là dành cho cấp tiểu đội trưởng và lúc ấy đã có đồng chí tốt nghiệp Trường quân sự Hoàng Phố, từng là sĩ quan bên Trung Quốc. Cảm tưởng của tôi lúc ấy ra sao? Thực tình lúc đó tôi cũng không nghĩ gì và luôn tin tưởng tuyệt đối vào các quyết định của Bác. Sau này cũng vậy, trong một cuộc họp của Hội đồng Chính phủ vào tháng 1/1948, Bác nói:“Chính phủ phong chú Văn làm Đại tướng”, chỉ có thế thôi và không báo trước. Sau đó thì Bác mới ra Sắc lệnh với tư cách Chủ tịch Nước và tổ chức lễ phong hàm cho tôi. Về việc này, anh Cù Huy Cận lúc đó là Tổng thư kí Hội đồng Chính phủ biết rất rõ”.


Thật hy hữu trong lịch sử nhân loại việc lựa chọn người cầm quân của cả một dân tộc diễn ra mộc mạc đến như vậy và cũng mộc mạc như thế đội quân chính qui đầu tiên của Cách mạng - Đội tuyên truyền giải phóng quân - từ chỉ huy cho đến lính. Bức ảnh chụp cách đây tròn 60 năm dưới bóng rừng Trần Hưng Đạo vẫn còn kia: vỏn vẹn Ba mươi Tư người, quần nâu áo vải, vũ khí thô sơ, đứng nghiêm trước một Võ Nguyên Giáp đầu đội mũ phớt, quần xắn đến bắp chân.Cũng thật hy hữu một đội quân ra đời trong bối cảnh như vậy mà chỉ một năm sau đã tiến thẳng về Quảng trường Ba Đình-Hà Nội cùng nhân dân cả nước tung hô Nước Việt Nam Độc Lập, chấm dứt vĩnh viễn chế độ thực dân-phong kiến kéo dài đã 2/3 thế kỷ. Vẫn người chỉ huy và đội quân ấy 10 năm sau đã làm nên một Điện Biên Phủ long trời lở đất, đánh bại một đội quân nhà nghề vào bậc nhất, mở đầu cho sự sụp đổ của chủ nghĩa thực dân cũ trên phạm vi toàn thế giới.


Lí giải thế nào đây về sự lựa chọn người cầm quân của lãnh tụ Hồ Chí Minh?


Trước hết Cụ Hồ thực sự là một nhà tiên tri. Ngay từ năm 1941 Ông Cụ đã làm thơ dự báo năm 1945 Cách mạng sẽ thành công. Lại nữa, ngay từ xuân 1947, Bác đã chỉ thị phải “đem được lá cờ đỏ sao vàng cắm lên đất Điện Biên Phủ” và tháng 6 năm 1949, năm năm trước trận quyết chiến Việt-Pháp tại lòng chảo này, đã dự đoán “hơn một vạn giặc chết và bị thương” trong “trận đánh cuối cùng”. Với “con mắt xanh” của nhà tiên tri, Bác hẳn đã phát hiện ở Võ Nguyên Giáp một thiên tài quân sự mà sự thông minh cùng sự cẩn trọng chắc chắn là những thuộc tính quan trọng hàng đầu. Suy cho cùng, hiếm có nhà cách mạng buổi đầu nào lại là nhà quân sự chuyên nghiệp. Mấu chốt là ở khả năng “tự đào tạo”. Mà muốn thế thì phải có tri thức đủ để “mình thành thầy của chính mình”. Vì vậy, dù Võ Nguyên Giáp không qua một khóa đào tạo quân sự nào nhưng chắc chắn “phông” kiến thức của ông đã là một nhân tố quan trọng thuyết phục lãnh tụ Hồ Chí Minh giao cho ông trọng trách “can qua” ấy. Nói như Trần Văn Giàu, người đồng niên với ông (1911) và là lãnh tụ Nam bộ kháng chiến những ngày đầu, “Võ Nguyên Giáp cầm quân giỏi ngay từ buổi đầu là vì với tư cách giáo viên sử học, ông hiểu biết rất rộng và sâu lịch sử quân sự của cả Ta, Tàu, Tây (cả ba đều vần T cả, Trần Văn Giàu khoái trá). Vậy thì, theo cái lôgíc “học người” ấy, hẳn có những thiên tài quân sự ảnh hưởng đến ông?


“Thần tượng quân sự của tôi là Trần Hưng Đạo, Nguyễn Trãi, Nguyễn Huệ. Không có nhà cầm quân nước ngoài nào là thần tượng của tôi nhưng danh tướng nước ngoài thì phải kể đến Napoléon”.


Đã đành kiến thức quân sự tích lũy được trong nhà trường hay tự học là vô cùng quan trọng, nhưng Cầm quân suy cho cùng là một Nghệ thuật như các ngành nghệ thuật khác và vì vậy đòi hỏi phải có năng khiếu bẩm sinh. Nói cách khác, tài thao lược của Võ Nguyên Giáp là “Thiên phú”. Nhưng thiên tài mà không có “quí nhân phù trợ” thì không dễ gì phát huy. Đến đây một lần nữa, ta lại phải ngả mũ kính phục Hồ Chí Minh vì đã chọn Võ Nguyên Giáp để gửi “thép” của Cách mạng. Quả vậy, theo bà Đặng Bích Hà, trưởng nữ của nhà văn hóa lớn Đặng Thai Mai và phu nhân của Đại tướng, “nếu không được Bác giao lãnh đạo quân sự, ông Văn nhà tôi cũng chỉ có thể làm đến Bộ trưởng Giáo Dục do xuất thân giáo viên và trong Đảng thì làm đến Xứ ủy viên là cùng”.


http://viet-studies.info/kinhte/VNG_3.JPG


Chiều 21/3/2004


Hai hôm trước, nói chuyện với tôi qua điện thoại, phu nhân Đại tướng có nhắc tôi mang các bức họa chân dung Đại tướng đến để Đại tướng xem lại vì “Bác Giáp mê tranh của cháu lắm”. Rồi bà nói thêm đã có nhiều họa sĩ đến vẽ trực tiếp Đại tướng nhưng không thành công. Thậm chí một họa sĩ có tiếng sau đó đã vẽ chân dung bà để thế vào như một lời xin lỗi. Và chiều nay tôi đến với các bức chân dung vừa tròn một tá mà tôi đã “sơ tuyển” trong hàng chục bức đã vẽ trong hai lần trước đó. Võ Nguyên Giáp xuất hiện, lần này trong bộ đồ dân sự và ngay lập tức theo bản năng, tôi có ‎ý tìm sự khác biệt giữa Đại tướng trong quân phục đại lễ và Đại tướng trong trang phục đời thường. Nhưng lạ quá, tôi chỉ tìm thấy được sự đồng nhất: vẫn con người điềm tĩnh đó với đôi mắt tinh anh lộ rõ sự quyết đoán, vẫn vẻ đôn hậu mà hóm hỉnh của một hiền triết phương Đông. Giờ thì tôi đã có dịp kiểm chứng câu ngạn ngữ của Pháp “L’habit ne fait pas le moine” (trang phục không làm nên thày tu). Đại tướng bảo tôi bày cả 12 bức ra để ông ngắm. Thế là mọi mặt bằng trong phòng khách: mặt bàn, mặt ghế, mặt sàn...đều được tận dụng. Vẫn chậm rãi, Võ Nguyên Giáp ngắm từng bức rất lâu, ngồi rồi lại đứng. Và rồi ông gọi cả nhà, kể cả anh em bảo vệ, cần vụ ra để cùng lựa những bức tốt nhất. Thế là tôi chứng kiến phu nhân Đại tướng, Võ Hồng Anh, Võ Hồng Nam, những người con của Đại tướng, cùng mọi người tranh luận sôi nổi và có sự tâm đắc ít nhiều khác biệt với ông. Tuy Võ Nguyên Giáp “dân chủ” là vậy, tôi vẫn cảm nhận chủ kiến của ông. Bức nào ông thích thì ông lại lấy tay ra hiệu cho tôi tránh ra mỗi khi tôi định cất bớt đi theo ‎ý ‎của đa số những người có mặt. Nhưng rồi mọi người cũng lựa được hai bức đưa vào chung kết. Ông đứng đó, vẫn trong tư thế của vị Tổng tư lệnh, có khác chăng là trong bộ đồ đời thường nho nhã và mặt trận của ông tại thời khắc này là văn hóa. Đại tướng suy nghĩ lung lắm bởi ông cho là cả hai đều thể hiện ông rất giống cả về hình thức lẫn tinh thần. Nhưng rồi ông đã chọn bức thể hiện ông nhân hậu hơn vì bức kia giống thì thật là giống nhưng “hơi dữ quá”. Tuy vậy, trước khi đi đến quyết dịnh cuối cùng, Đại tướng bảo tôi bày lại tất cả những bức trước đó đã đựợc cất bớt theo phương pháp loại trừ dần. Võ Nguyên Giáp đứng đó, trước các bức họa như thể đứng trước sa bàn chiến dịch. Bấy nhiêu bức là bấy nhiêu giải pháp khác nhau. Đã quyết định rồi nhưng để chắc không sai lầm, ông lại xem lại tất cả. Đại tướng ơi! đến bây giờ tôi mới cảm nhận được thế nào là giây phút đi đến quyết định “kéo pháo ra” ở mặt trận Điện Biên. Quả là khối óc vĩ đại vì đã hoạt động liên tục không chỉ trước, trong mà cả sau khi đã quyết định. Như thể “trao giải”, ông bèn kí vào các bức họa. Nhanh như chớp, đầy đủ cả họ lẫn tên. Thảo nào nhà sử học Pháp Jules Roy đã dùng từ “lòe sáng”(fulgurante) để mô tả chữ kí của ông. Sau khi hoàn tất công việc của một vị “chủ khảo tình thế”, Võ Nguyên Giáp hỏi tôi: “Mình có khó tính lắm không?” “Thưa Đại tướng – tôi đáp – dễ dãi không làm nên nghiệp lớn!”. Phu nhân Đại tướng âu yếm nhìn ông, nhận xét tranh: “Ba tuy đã già nhưng vẫn còn sắc xưa” thì Võ Nguyên Giáp hóm hỉnh “Sắc xưa thì có nhưng mà già!” Thật tự nhiên, hai Bác-cháu xoay sang đề tài văn hóa-văn nghệ.


“Tôi xem tivi thấy toàn là phim ngoại, phim ảnh của ta đi đâu rồi không biết! Nhục quá! Ta tiếp thu cái hay của các nước chứ không thể biến thành tivi của nước ngoài”.


Chao ôi, cho đến giờ phút này Tướng quân vẫn không chịu được cảnh làm nô lệ ngoại bang dưới bất kỳ góc độ nào, trên bất cứ phương diện nào. Nhưng hầu như ngay lập tức cái Trí của ông lại phát huy và ông tự ‎lý‎ giải: “Phải chăng ta thiếu kịch bản tốt, đạo diễn giỏi”. “Vậy theo Đại tướng, thế nào là bản sắc văn hóa dân tộc?”


“Độc lập- Tự do” – Đại tướng mạnh mẽ - Văn hóa Việt Nam tựu trung gồm hai chữ: dũng cảm và thông minh. Quyết đánh quyết thắng và biết đánh biết thắng. “Quyết” mà không “biết” thì sẽ thất bại”.


Thú thực là tôi đợi một câu trả lời ít nhiều liên quan đến sáng tạo văn học-nghệ thuật nhưng câu trả lời của Đại tướng cũng không hề làm tôi ngỡ ngàng. Phải rồi, văn hóa nhìn một cách tổng thể là những thành tựu để đời của một dân tộc. Vậy mà từ hơn 1000 năm qua, những dấu ấn của người Việt lại là những võ công. Quả vậy, lịch sử nước Nam ta là một chuỗi các cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc và bảo vệ bờ cõi nhằm khẳng định chân lí “Nam quốc sơn hà Nam đế cư” và “ Không có gì quí hơn Độc lập, Tự do”. Nói cách khác, văn hóa Việt Nam cơ bản là văn hóa chiến chinh, “Độc lập-Tự do” chính là cốt lõi, Dũng cảm-Thông minh, hay cái Dũng, cái Trí, là để giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa đó.


Phu nhân Đại tướng mời tôi Sô-cô-la “made in Việt Nam”. Có vậy chứ, dân mình đã thành công trong việc tiếp thu tinh túy của văn hóa ẩm thực nước ngoài và văn học cũng không phải là ngoại lệ. Từ mười mấy năm đổ lại đây, ùng oàng đã được vặn nhỏ tối đa trong các tác phẩm viết về chiến tranh như để người đọc nghe rõ hơn tiếng đập của trái tim người lính và những xung động từ đó phát sinh, đành rằng không thể diễn giải trạng huống đặc biệt này của nhân loại đơn thuần như một điện tâm đồ!


“Viết về người lính dù dưới góc độ nào cũng đều tốt; mô tả chiến công hay đời sống tinh thần, hành động hay nội tâm của họ đều cần thiết như nhau vì đó là hai mặt của một vấn đề, ví như tiền tuyến luôn dính với hậu phương. Không thể có chiến thắng nếu tách rời hai mặt này của cuộc sống”.


Rốt cuộc Điện Biên Phủ vẫn quay trở lại trong không khí kỷ niệm 50 năm ngày Chiến thắng.


“Cách tốt nhất để kỉ niệm chiến thắng lịch sử này là không ăn hối lộ- Đại tướng rành rọt –Lẽ sống của tôi là vì Nước vì Dân,“Dĩ Công vi thượng- rồi quay sang các con tôi, Xuân Đức và Xuân Hiếu- cách tốt nhất đối với các cháu là học thật giỏi, nắm thật vững lịch sử của ông-cha để sau này làm nên những Điện Biên Phủ trong các lĩnh vực khoa học và văn hóa”.


Có lời dạy nào hay hơn thế khi tham nhũng đã trở thành quốc nạn, là “nội xâm”, đe dọa phá tan cơ đồ mà Điện Biên Phủ đã mở đường gây dựng và khi hội nhập quốc tế không chỉ đơn thuần là giải pháp kinh tế mà còn là nơi tỷ thí giữa các trí tuệ của năm châu!


http://viet-studies.info/kinhte/VNG_4.JPG


LỜI KẾT


Việc Võ Nguyên Giáp thay đổi cách đánh vào phút chót tại lòng chảo Mường Thanh mang một ‎ ý nghĩa lớn lao hơn người ta tưởng rất nhiều. “Quyết định khó khăn nhất trong đời cầm quân” của ông không chỉ chấm dứt giấc mộng thực dân của Pháp tại Việt Nam nói riêng và Đông Dương nói chung mà còn bảo đảm thắng lợi cho cuộc kháng chiến chống Mỹ sau này, thu giang san về một mối.


“Nhân kỷ niệm 10 năm chiến thắng Điện Biên Phủ, anh Lê Trọng Tấn, nguyên Đại đoàn trưởng 312 có nói: “Nếu không có quyết định chuyển cách đánh thì phần lớn chúng tôi sẽ không có mặt trong kháng chiến chống Mỹ”. Còn đối với anh Vương Thừa Vũ, nguyên Đại đoàn trưởng 308, nếu lúc đó cứ kiên trì phương châm “Đánh nhanh, thắng nhanh” thì cuộc kháng chiến chống Pháp có thể kéo thêm 10 năm nữa”.


Thực tình tôi cho rằng các vị Tướng nói trên vẫn quá ư lạc quan vì nếu ta thua tại quyết chiến điểm này thì sẽ không bao giờ còn cơ hội thống nhất hoàn toàn đất nước. Quả thực, theo quan điểm của tôi, nếu không có chiến thắng Điện Biên Phủ thì sẽ không có miền Bắc hoàn toàn giải phóng để làm hậu phương lớn – nhân tố quyết định để đánh bại cuộc chiến tranh xâm lược của Mỹ, tiến tới giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất Tổ quốc.


Như đã nói, lịch sử Việt Nam cơ bản là lịch sử chiến tranh và vì vậy một trong những biểu tượng chính của dân tộc Việt Nam phải là biểu tượng quân sự. Nghe nói trong mười danh tướng xuất sắc nhất từ cổ chí kim được một số nhà nghiên cứu lịch sử có uy tín thế giới bầu chọn thì Việt Nam được đại diện những hai lần: Trần Hưng Đạo và Võ Nguyên Giáp. Để được đứng vào danh sách đó, danh tướng được đề cử phải thỏa mãn 3 điều kiện: xây dựng quân đội, đánh trận giỏi và có lí luận quân sự. César của La mã không được chọn chỉ vì không để lại tác phẩm quân sự nào. Cả ba tiêu chí trên, Võ Nguyên Giáp không những thỏa mãn mà còn đáp ứng một cách nổi trội. Không như các danh tướng khác, Võ Nguyên Giáp không có đội quân nào để thừa kế mà phải bắt đầu từ con số Không theo đúng nghĩa đen của từ này: lo từ tìm cấp phó cho tiểu đội trưởng, từ mở lớp cứu thương lo đi, tất bật chẳng khác nào một bà nội trợ. Đánh trận giỏi thì chả phải đợi đến sau này mà ngay hai trận đầu ra quân - Phai Khắt và Nà Ngần- đã làm phía Pháp phải nhìn nhận ông là “cao thủ” (exécutés de main de maitre). Và chỉ riêng nguyên l‎ý “thay đổi cách đánh hay là chết” trên cơ sở cập nhật tương quan lực lượng giữa các bên tham chiến cũng đã đủ đưa Võ Nguyên Giáp vào hàng “đại gia” trong lí luận quân sự.


Cách đây khỏang chục năm, khi tôi đang làm Tiến sĩ Luật ở bên Pháp, thấy mọi người hào hứng đi xem bộ phim Mỹ “Công viên kỉ Jura” trong đó những nhân vật chính là các chú khủng long thời tiền sử thì tôi nói vui: “Việc gì phải vào các rạp chiếu phim để xem khủng long được tái tạo bằng kĩ xảo. Hãy sang Việt Nam vì ở đó vẫn tồn tại một khủng long - con Rồng vĩ đại: Đại tướng Võ Nguyên Giáp!” Nghe tôi thuật lại chuyện này, Võ Nguyên Giáp, Nguyên Soái của tôi, mỉm cười hiền hậu...như Quảng Bình quê ông mêng mông bình lặng! Cũng có thể ông đang thả hồn về lại chiến trường xưa, nơi bao người mong ngóng vì “Điện Biên Phủ là đất của ông ấy mà!” như nôm na người em gái Thái giữa dòng vô tận hành hương./.

Bài viết của Tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ (http://giaodiemonline.com/2009/05/daituong.htm)


P/S: Lưu ý câu nói bôi đỏ của Đại tướng. Khi bọn cố vấn về nước, nhiều tên cũng viết hồi ký kể công nhờ có chúng nó giúp nên tướng Giáp đã thay đổi cách đánh. Mấy tên này uất hận vì không được Đại tướng tán thành ý kiến nên giở trò viết "hồi ký" để định hạ thấp tướng Giáp, rằng Điện Biên Phủ là do chúng nó "xui" tướng Giáp như thế nào thì cứ thế mà làm. Mọi người hãy đọc câu nói đó của tướng Giáp để biết sự thực. Mã tiên sinh đọc "hồi ký" cũng nhiều xin cho ý kiến chứ nhẩy?

Chúc Đại tướng luôn khoẻ mạnh để cố vấn cho Hải quân phát triển:)

hoangsatruongsax
08-05-2009, 08:31 PM
Hồi ký kiểu Mã tiên sinh:

Sau trận thảm bại năm 1979,chúng tôi đã rút ra dc 1 bài học quan trọng,đó là người Tq có khả năng điền kinh ko thua bất cứ 1 cường quốc thể thao nào trên TG =)).Vì thế nếu dân tộc Đại Háng chúng ta mà ko có dc vị tướng nào tầm TG thì VDV Điền Kinh của chúng ta sẽ phải bằng mọi giá đoạt dc tấm HC Vàng Olempic,làm rạng ranh tuyệt chiêu Lăng Ba Vi Bộ của Tung Wa Vĩ đại =))

Nguyễn Đức Thịnh
08-05-2009, 08:38 PM
Đại Tướng Võ Nguyên Giáp cũng sắp 100 tuổi rồi ! Chiến thắng đbp cũng
gắn liền với tên tuổi của ông hôm nay em vừa xem tư liệu về đại tướng trên vtv1
nhân kỉ niệm ĐBP vào đây thấy các bác bàn luận ghê!
Đại tướng VNG cũng nói quyết định chuyển từ "đánh nhanh thắng nhanh" sang "đánh chắc tiến chắc" là quyết định khó khăn nhất trong cuộc đời của đại tướng.
Hình như TQ cũng cố vấn cho VN đánh nhanh thắng nhanh thì phải nếu lúc đó đánh nhanh thắng nhanh thì ko biết ĐBP giờ sẽ thế nào :D

NguyễnVănNghĩa
08-05-2009, 09:07 PM
Tướng Giáp chưa học qua trường võ bị nào, trứơc 1954, cũng chưa có kinh nghiệm chiến trường, chưa chỉ huy qua trận chiến lớn nào. Bộ đội Việt Minh cũng chưa đánh chiến trận nào. Trong khi mấy ông tướng Vi Quốc Thanh (người Tráng Quảng Tây, tức là người Tày), Trần Canh, Dương Đắc Chí (ông này 1979 đánh tuyến Lao Cai), là những tướng lãnh trải qua nhiều chiến trận đánh quân Nhật, quân Tưởng Giới Thạch và chiến trường Triều Tiên. Riêng Vi Quốc Thanh đã bị phê bình vì không coi tướng Giáp ra gì. Không tôn trọng cảm nghĩ của các đ/c Vietnam.

Bây giờ nhìn lại, tôi thấy ông Mao Trạch Đông, Chu Ân Lai cũng không phải người có tài lắm. Nói cho vui, nếu tôi ở vị trí của các ông ấy, tôi sẽ hạn chế Việt Minh ở qui mô nhỏ rồi giao thiệp trực tiếp với Pháp, "chúng ta chia nhau Vietnam, miền bắc là của tao, miền nam là của mày, chịu không?? nếu không chịu tao sẽ nuôi Việt Minh lớn lên đánh mày." Làm chính trị phải như thế. Chắc ông Mao, Chu không đọc thuộc lòng Tôn Tử Binh Pháp, Chiến Quốc Sách, hoạc Đông Chu Liệt Quốc Chí.

;;) Tui đã nói rùi 1 vị tg từ gốc làm thầy giáo sử cũng hơn 1 đống quân sự ngu si nhà mấy bác mà :-j

Còn đính chính vụ tư liệu trên VTV1 nha ! Mấy bác đừng nhầm là mình mua bản quyền mà là người ta ở VN từ 1990 để làm tư liệu về tg Giáp đó chứ :X mình chỉ yêu cảnh tg giáp kể chuyện cười trêm thời sự trc đó thôi :X

NguyễnVănNghĩa
08-05-2009, 09:11 PM
Còn đây là cái mà người VN mãi tự hào !

Mà sao em thấy chọn lọc riêng ra thì trong Top 5 vị tg vĩ đại nhất mọi thời đại lại có mỗi Hưng đạo vương nhỉ :-\

Nhưng quan trọng nhất vẫn là ngồi cười như nắc nở khi tìm lại những tư liệu mà kéo từ đầu xuống cuối vị không có ku khựa nào mà có TCThan thì coi như là dân Mông cổ đang còn chiến đấu dành độc lập >>>> Khựa chẳng tên nào sánh đc với ta =))





1 .Alexandros Đại Đế :






Alexandros Đại Đế ( Megas
Alexandros; tháng 7 năm 356 TCN – 11 tháng 6 năm 323 TCN), cũng được
biết đến như là Alexandros III, là vua của xứ Macedon (336–323 TCN) và
được xem là một trong những nhà chỉ huy quân sự thành công nhất trong
lịch sử, người đã chinh phục gần như toàn bộ thế giới mà ông biết trước
khi chết; ông thường được đứng trong cùng một danh sách với Napoléon
Bonaparte, Julius Caesar và Thành Cát Tư Hãn như là một trong những nhà
chiến lược quân sự vĩ đại nhất trong lịch sử. Tiếp sau sự thống nhất
các thành bang Hy Lạp cổ đại dưới sự cai trị của cha ông, Philip II xứ
Macedon, (một việc Alexandros phải lặp lại hai lần vì các miền phía nam
Hy Lạp nổi loạn sau khi Philip chết), Alexandros chinh phục Đế chế Ba
Tư, bao gồm cả Anatolia, Syria, Phoenicia, Gaza, Ai Cập, Bactria và
Lưỡng Hà và mở rộng biên cương đế chế của ông đến xa tận Punjab.
Đế chế của Alexamdros:






Alexandros thực hiện một chính sách
hòa hợp: ông đưa cả những người ngoại quốc (không phải người Hy Lạp hay
người Macedon) vào chính quyền và quân đội của mình, ông khuyến khích
hôn nhân giữa quân của mình với người nước ngoài và chính ông cũng lấy
vợ ngoại quốc.

Sau mười hai năm liên tục tổ chức
các chiến dịch quân sự, Alexandros chết, có lẽ là do sốt rét, thương
hàn, hay viêm não do virút. Những cuộc chinh phạt của ông mở đầu cho
nhiều thế kỉ định cư và thống trị của người Hy Lạp trên nhiều vùng đất
xa xôi, một giai đoạn được gọi là thời kỳ Hy Lạp hóa. Bản thân
Alexander sống trong lịch sử và trong các truyền thuyết của các nền văn
hóa Hy Lạp và không Hy Lạp. Ngay khi ông còn sống, và đặc biệt sau khi
ông chết, những cuộc chinh phạt của ông đã là nguồn cảm hứng của một
truyền thống văn học mà trong đó ông xuất hiện như là một anh hùng
huyền thoại theo truyền thống của Achilles.


2.Julius Ceasar :







Sự nghiệp quân sự rất thành công của
Caesar khiến ông đuợc xếp vào ngang hàng với Alexander Đại đế,
Hannibal, Thành Cát Tư Hãn và Napoléon Bonaparte. Mặc dù ông cũng đã
từng thất bại lớn trong nhiều trận đánh, như trận Gergovia (trong cuộc
chinh phạt xứ Gaul), Trận Dyrrhachium (trong cuộc Nội chiến), thế nhưng
khả năng, mưu lược tài tình của ông vẫn ngời sáng qua sự xây đắp thành
lũy ở Alesia trong cuộc chiến xứ Gaul, chiến thắng đội quân đông đảo
hơn rất nhiều của Pompey ở Pharsalus, và sự tận diệt đội quân của vua
Pharnaces ở Trận Zela.

Caesar chiến thắng dưới bất kỳ địa
hình, thời tiết nào có thể phần lớn là nhờ vào tính kỷ luật cao của
binh lính ông, khả năng điều khiển tuyệt vời, và sự trung thành của
binh lính dành cho ông. Kỵ binh và bộ binh của ông là tốt nhất (của La
Mã thời đó), và ông sử dụng rất nhiều các thiết bị chiến tranh của La
Mã như máy bắn đá, máy bắn tên và nhiều mặt khác nữa, điều mà khiến cho
lực lượng của ông trở nên cực kỳ thiện chiến, kỷ luật và di chuyển rất
nhanh (một vài tài liệu chép rằng lực lượng của Caesar có thể di chuyển
tới hơn 40 dặm trong vòng một ngày). Lực lượng của ông ước có khoảng
hơn 40.000 bộ binh và rất nhiều kỵ binh, cùng với một số đơn vị chuyên
dụng khác như là các máy móc chiến tranh, phu phục vụ. Caesar kể trong
bản hối ký của ông rằng một số làng của người Gaul được xây dựng trên
dốc thẳng đứng và rất vững chắc, sẽ thiệt hại rất lớn nếu muốn tấn công
những khu làng kiểu này, nhưng các máy móc và kỹ sư của ông có thể đào
qua các lớp đá cứng và tìm ra nguồn cung cấp nước cho các làng đó, và
ông ngắt nó đi. Ngôi làng thiếu nước cung cấp, đầu hàng hầu như ngay
lập tức.

3. Hannibal :





Hannibal, 1 tướng trẻ 25 tuổi trở
thành tổng chỉ huy quân Carthage ở TBN. Lúc đầu, Hannibal cho phép
người Saguntum sử dụng các bến cảng rộng lớn để tránh xung đột với La
Mã. Nhưng Saguntum với giúp đỡ của người đồng minh La Mã, bắt đầu chơi
trò chính trị với các thành phố TBN khác. Bỏ qua những đe dọa trực tiếp
từ La Mã, Hannibal tấn công và chiếm giữ Saguntum. La Mã cố gắng thu
xếp vấn đề này bằng con đường ngoại giao. Họ yêu cầu Carthage cách chức
Hannibal và đưa ông này đến Rome. Chiến tranh Punic lần 2 nổ ra năm 218
trước cn khi Carrthage khước từ yêu cầu này. Nhưng lần này, La Mã phải
đối mặt với 1 địch thủ đáng sợ. Trong thời gian sau cuộc chiến lần 1,
Carthage đã tạo ra 1 đội quân hùng mạnh. Hannibal đã đưa đội quân này
đi dọc Châu Âu và tháng 9 năm 218, ông đưa quân Carthage vượt dãy Alpes
bắt đầu cuộc xâm lược Italy. Dù mệt mỏi vì quãng đường vận động chiến,
Hannibal vẫn ngay lập tức đập tan quân La Mã ở phía bắc Italy. Chiến
thắng ngoạn mục này đã khiến nhiều chiến binh du mục Gaul gia nhập đoàn
quân của Hannibal nâng tổng số quân của ông lên trên 50000. Chiến thắng
của Hannibal trước người La Mã được đảm bảo bằng việc thuyết phục các
đồng minh của La Mã và sát nhập nhiều thành phố vào Carthage.

Người La Mã hiểu rằng họ không thể
đánh bại Hannibal. Tuyệt vọng, La Mã trao quyền cho nhà độc tài Quintus
Fabius Maximuss. Fabius ra lệnh tránh chiến tranh trực diện bằng mọi
giá, chỉ đánh du kích cho tới khi quân Carthage suy yếu đủ để tấn công
trực diện. Nhưng khi Hannibal hành quân tới Cannae (trận Can) năm 216
trước cn, Fabius đưa 1 đội quân 80000 người ra chống lại. Đội quân này
ngay lập tức bị Hannibal tiêu diệt hoàn toàn, đây là thất bại lớn nhất
Rome từng trải qua. Các đồng minh phía Nam Italy của La Mã chạy sang
phía Hannibal, toàn bộ Sicily trở thành đồng minh của Carthage. Thêm
vào đó, vua Philip V xứ Macedon, người kiểm soát hầu hết lãnh địa Hy
Lạp cũng ngả theo Hannibal và bắt đầu cuộc chiến tranh chống lại La Mã
năm 215 trước cn. Tình hình gần như tuyệt vọng đối với La Mã. Fabius
không còn dũng khí đối đầu với Hannibal. Hannibal đưa quân đội vòng
quanh Italy mà không còn bất cứ sự chống cự nào. Tuy nhiên, Hannibal
không có đủ lực lượng và trang bị để bao vây hay tấn công ồ ạt các
thành phố như Rome. Tất cả những gì ông có thể làm là đi khắp các miền
nông thôn Italy và tàn phá nó.

La Mã quyết định tấn công hậu phương
của Hannibal. Biết rằng Hannibal phụ thuộc vào nguồn cung cấp nhân lực
và vật lực từ TBN, La Mã trao cho Publius Cornelius Scipio (237-183
trước cn), 1 thiên tài về chiến lược chức Thống đốc Tây Ban Nha, 1 hành
động không hợp hiến vì vị tướng trẻ này chưa bao giờ là quan chấp
chính. Scipio, sau này được gọi bằng cái tên Scipio Africanus vì chiến
thắng của ông trước người Carthage trên đất Châu Phi, đã nhanh chóng
chinh phục toàn bộ TBN. Đến lúc này, Hannibal bị mắc cạn trên đất
Italy. Sau đó, Scipio đưa quân vào Châu Phi và buộc người Carthage phải
đề nghị Rome 1 hiệp ước hòa bình. Một phần của hiệp ước này là Hannibal
phải rời khỏi bán đảo Italy. Hannibal là 1 trong những danh tướng vĩ
đại nhất trong lịch sử thế giới. Trong suốt cuộc chiến tranh với La Mã,
ông không hề thua 1 trận nào. Dù vậy ông vẫn buộc phải rút lui. Và dù
thắng trong tất cả các trận đánh, Hannibal đã thua trong cuộc chiến
tranh này. Khi Hannibal quay trở lại, người Carthage lấy lại tinh thần
và thêm 1 lần nữa nổi dậy chống lại La Mã. Năm 202 trước cn, Hannibal
và Scipio giao chiến ở At Zama phía bắc Châu Phi và tại đây Hannibal
nếm chiến bại đầu tiên. Carthage bị đưa xuống thành 1 bang độc lập. La
Mã lúc này kiểm soát toàn bộ miền tây Địa Trung Hải bao gồm cả khu vực
Bắc Phi.

Cuộc chiến này mang đến cho La Mã
những kinh nghiệm lịch sử. Họ đã phải đối mặt với những thất bại hiển
nhiên trước một địch thủ hùng mạnh và cuối cùng đã chiến thắng những kẻ
thù vượt trội này. Tính cách La Mã được nhìn nhận từ cuộc chiến tuyệt
vọng này đã xuyên suốt phần còn lại của lịch sử đế chế. Chiến tranh
Punic lần 2 đưa La Mã từ 1 quyền lực có tính khu vực trở thành 1 đế chế
trên toàn thế giới. Với việc Philip V của Macedon bắt tay với Hannibal
tiến hành chiến tranh chống lại Rome, La Mã chuyển hướng chiến tranh về
phía đông trước tiên xâm chiếm Macedon và sau đó là các vương quốc Hi
Lạp khác. Kết quả cuối cùng của chiến tranh Punic lần 2 là sự thống trị
thế giới của La Mã.

4 . Thành Cát Tư Hãn :




Thành Cát Tư hãn sinh ra với tên Thiết Mộc Chân
khoảng năm 1155/1162/1167 và mất ngày 18 tháng 8 năm 1227, là Hãn vương
của Mông Cổ và là người sáng lập ra Đế chế Mông Cổ sau khi hợp nhất các
bộ lạc độc lập của Mông Cổ năm 1206. Là một nhà lãnh đạo lỗi lạc và
quan trọng của lịch sử thế giới, ông được người Mông Cổ dành cho sự tôn
trọng cao nhất, như là một vị lãnh đạo đã loại bỏ hàng thế kỷ của các
cuộc giao tranh, mang lại sự ổn định về chính trị và kinh tế cho khu
vực Á-Âu trong lãnh thổ của ông, mặc dù đã gây ra những tổn thất to lớn
đối với những người chống lại ông. Cháu nội của ông và là người kế tục
sau này, đại hãn Hốt Tất Liệt đã thiết lập ra triều đại nhà Nguyên của
Trung Quốc (1271–1368) sau khi lật đổ triều đại nhà Nam Tống.

Bão táp bắt đầu nổi lên cùng với sự
xuất hiện của Thiết Mộc Chân (Temujin 1162-1227), sau này lấy danh hiệu
là Thành Cát Tư Hãn, tức Genghis Khan. Vừa nắm được quyền hành, Thành
Cát Tư Hãn đã khởi sự chiến tranh, theo đuổi mộng bá chủ:






- 1205-1209: chinh phục nước Tây Hạ (Hsi-Hsia), tức vùng đất Tây Thục sau nàỵ

- 1211-1215: chinh phục nước Kim
(Chin), vượt Vạn Lý Trường Thành, chiếm thủ đô Bắc Kinh của người Kim.
Sau này, nước Kim sát nhập vào nước Tầụ

- 1218-1219: chinh phục đế quốc Ba Tư (thời đó là Khwarezmian empire của Mohammed Shah), gồm đất Ba Tư,
Khorassan, Transoxonia, Samarkand và Afghanistan.

- 1222: Tuân lệnh của Thành Cát Tư
Hãn quân Mông tiến sang Âu châu, chiếm toàn vùng Caucasus, vượt sông
Don, tràn vào Crimea rồi Ukraine, hạ trại bên bờ sông Dnieper. Ông
hoàng thành Kiev đưa 80 ngàn quân đánh quân Mông, nhưng đã bị Subotai
và danh tướng Chepe nghiền nát. Năm 1224 danh tướng Chepe bị bệnh chết,
Subotai triệt thoái trên con đường dài 4000 dặm để bắt tay với đoàn
quân trung ương.

- 1226: Thành Cát Tư Hãn chọn con trai là Ogedei làm người nối nghiệp, rồi chuẩn bị đưa 180 ngàn quân đi trừng
phạt quân Hạ và Kim là hai nước đã bị quân Mông Cổ đánh bại, nay liên kết với nhau chống lại quân Mông Cổ.

- 1227: Thành Cát Tư Hãn chết. Ogedei đại hãn và Kuyuk đại hãn Ogedei và con là Kuyuk tiếp tục mộng bá chủ của cha.
- 1231: Xâm lăng Cao Ly (Korea).

- 1235-1239: Con Ogedei Khan là Godan đánh chiếm Tây Tạng.

- 1237-1238: Subotai xua 150 ngàn quân trở lại Âu châu, gieo tàn phá, chết chóc khắp vùng phía Bắc nước Nga .
- 1240: Chiếm Kiev, rồi Lithuania và Ba lan.

- Tháng 4, 1240: Subotai hạ thành Pest, tiêu diệt đạo quân của vua Bela IV nước Hung.

- Tháng 9, 1240: Ðánh tan liên minh quân Ðức, Ba lan, và dòng tu Hiệp sĩ Ðức (Teutonic Knights). Thủ lãnh của liên
minh là hoàng tử xứ Silesia bị giết cùng với hầu hết hiệp sĩ của ông.

- Cuối năm 1241, quân Mông tiến vào
nước Ý, vượt qua thành Venice và Treviso, đồng thời ngược lên sông
Danube, áp sát thành Vienne Giữa lúc ấy, Ogedei chết. Theo luật, các
anh em của vị đại hãn quá cố phải trở về Mông Cổ để bầu chọn vị đại hãn
mớị. Nhờ thế mà Âu châu thoát được họa diệt vong. Vậy mà trên đường
triệt thoái, quân Mông Cổ còn đủ thì giờ để làm cỏ hai nước Bulgaria và
Serbia.

- Năm 1246, con của Ogatai là Kuyuk
được chọn làm đại hãn. Dưới thời ông, Ðức giáo chủ Innocent IV gửi đặc
phái viên là thầy John di Piano Carpini, dòng Phanxicô, tới các thủ
lãnh Mông Cổ để tìm hiểu ý đồ của họ ở Âu
châu. Mới nắm quyền được ít lâu, còn
đang lưỡng lự nên trở lại chinh phục Âu châu trước hay tiến xuống phía
Nam để chiếm trọn nước Trung hoa trước, thì Kuyukchết vào năm 1248.
Mangu, tức Mông Kha đại hãn và em là Kublai, tức Hôt Tât Liệt đại hãn

- 1251: Một người cháu nội khác của
Thành Cát Tư Hãn là Mangu (còn viết là Mengke, ta gọi là Mông Kha) lên
ngôi đại hãn. Mông Kha quyết định thôn tính Á châu, đặc biệt là nước
Trung Hoa trước. Nước Trung Hoa thời đó chia làm Bắc Tống và Nam Tống.
Mông Kha nắm quyền thống soái nhưng lại giao trọng trách cho người em
kiệt xuất đó là Hốt Tất Liệt (Kublai).

- Mông Kha sai một người em khác là
Hulagu trở lại thôn tính Ba Tư bao trùm khắp miền Ðông Nam Á châụ Ðồng
thời khuyến khích người em họ là Batu khống chế khắp vùng Ðông Âu, toả
lên Ba lan, Lithuania và Esthonia, rồi xuống Serbia và Bulgaria một lần
nữa.

- 1252-1253: Hốt Tất Liệt chinh phục Vân Nam, từ đó phái một đạo quân mở cuộc xâm lăng bờ cõi nước ta lần
thứ nhất vào năm 1257.

- 1259: Mông Kha chết, Hốt Tất Liệt
(Kublai) lên ngôi đại hãn vào năm 1260. Lúc ấy đế quốc Mông Cổ trải
rộng từ toàn vùng Hoa Bắc sang vùng Tiểu Á, từ vùng thủ đô Moscow của
nước Nga xuống biển Ðen, xuống Baghdad (Iraq) và Iran ngày naỵ

- Nhận được tin Mông Kha chết, người
em là Mangu đang chiếm đóng vùng Mesopotamia và Syria phải về Mông Cổ
để bầu đại hãn mới. Trong khi ông vắng mặt thì, năm 1260, đạo quân của
ông đã bị tướng Baibars (thuộc triều đại Mameluk cai trị Ai Cập và
Syria) đánh bại trong trận Aint Jalut, gần thành Nazareth. Chiến công
của Baibars có ý nghĩa hết sức quan trọng. Chứng minh đoàn quân bách
chiến bách thắng Mông cổ suốt 70 năm không phải là không thể đánh
bại,dấu hiệu suy thoái đã biểu hiện và toàn Âu châu sẽ thoát nạn Mông
Cổ.

- 1268-1279: Hốt Tất Liệt không nuôi ý chí chinh phục thế giới như các đại hãn tiền nhiệm, ông dốc hết khả
năng để chinh phục toàn cõi Trung Hoa trong một chiến dịch dài ngót mười năm. Năm 1263, ông rời kinh đô từ
Karakorum về Bắc Kinh. Trong trận
hải chiến cuối cùng vào năm 1279 tại vịnh Quảng Ðông, Hốt Tất Liệt đã
đánh bại nhà Nam Tống. Thừa tướng nhà Tống là Lục Tú Phu phải cõng vua
nhảy xuống biển để cùng tử tiết, từ đó Hốt Tất Liệt cai trị toàn cõi
Trung Hoa, xưng là hoàng đế, lập ra nhà Nguyên (Yuan Dynasty). Từ đây
ta gọi họ là quân Nguyên Mông.
-Dòm ngó Nhật Bản:
Hai lần vào các năm 1274 và 1281
quân. Nguyên Mông sang đánh nước Nhật. Nhưng " nhờ Trời ", cả hai lần
chiến thuyền của quân Nguyên Mông đều bị bão táp đánh chìm vô số, phải
quay về.

- 1292-1293: Với tay xuống mãi đảo Java (Nam Dương), nhưng không ở lại được.

- Ðặc biệt nhất là ba lần quân
Nguyên Mông xâm phạm bờ cõi nước ta vào các năm 1257,1284 và 1287. Cả
ba lần xâm lăng đều chuốc lấy thảm bại.

5 . Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn :






Trần Quốc Tuấn (1228-1300) là một
danh nhân quân sự cổ kim của thế giới. Ngay từ nhỏ, Trần Liễu đã kén
những thầy giỏi dạy cho Quốc Tuấn, ký thác cho con hội đủ tài võ, mong
trả mối thù sâu nặng năm nào.

Lớn lên Quốc Tuấn càng tỏ ra thông
minh, xuất chúng, đọc rộng các sách cả văn lẫn võ. Trong đời mình Quốc
Tuấn đã trải qua một lần gia biến, ba lần nạn nước. Nhưng ông lại càng
tỏ ra là người hiền tài, một vị anh hùnh cứu nước. Ông luôn đặt lợi
nước lên trên thù nhà, vun trồng cho khối đoàn kết giữa tông tộc họ
Trần, tạo cho thế nước ở đỉnh cao muôn trượng đủ sức đè bẹp quân thù.
Trong lần quân Nguyên sang xâm lược lần thứ ha, thấy rõ ngành trưởng,
ngành thứ xung khắc, giữa ông và Trần Quang Khải không chung sức chung
lòng thì kẻ thù có lợi chỉ có thể là quân giặc. Bởi vậy, Quốc Tuấn đã
chủ động giao hảo hòa hiếu với Trần Quang Khải, tạo nên sự thống nhất ý
chí của toàn bộ vương triều Trần, đảm bảo đánh thắng quân Nguyên hùng
mạnh.

Ba lần chống giặc, các vua Trần đều
giao cho ông quyền Tiết chế (Tổng tư lệnh quân đội) vì ông biết dùng
người tài, thương yêu binh lính, do vậy tướng sĩ hết lòng tin yêu ông.
Đạo quân cha con ấy trở thành đội quân bách chiến bách thắng.

Trần Quốc Tuấn là bậc tướng trụ cột
của triều đình. Ông đã soạn hai bộ binh thư: Binh thư yếu lược và Vạn
Kiếp Tông bí truyền thư dể răn dạy các tướng cầm quân đánh giặc. Khi
giặc Nguyên lộ rõ ý đồ xâm lược, Trần Quốc Tuấn viết Hịch tướng sĩ,
truyền lệnh cho các tướng, dạy bảo họ lẽ thắng trận, tiến lui. Hịch
tướng sĩ rất hùng hồn, thống thiết, khẳng định văn trương của một bậc
"đại bút".

Là tướng tín, ông bày tỏ trước cho
quân lính theo ông sẽ được gì, trái lời ông thì gặp họa. Cho nên, cả 3
lần đánh giặc Nguyên, ông đều được giao trọng trách điều bát binh mã và
đều lập công lớn.


Mùa thu tháng Tám, ngày 20 năm Canh
Tý (1300), "Bình Bắc đại nguyên soái" Hưng Đạo đại vương qua đời. Theo
lời ông dặn, thi hài ông được hỏa táng thu vào bình đồng chôn trong
vườn An Lạc, gần cánh rường An Sinh, không xây lăng mộ, đất san phẳng,
trồng cây như cũ. Vua gia phong cho ông tước Hưng Đạo đại vương. Triều
đình lập đền thờ ông tại Vạn Kiếp, Chí Linh, phong ấp của ông lúc sinh
thời.


6. Napoléon Bonaparte :







Tham gia cách mạng tư sản Pháp
1789 từ một đại uý pháo binh và thân chinh đánh bại các đế quốc
Anh,Áo-Phổ, Tây Ban Nha,Ý,Nga,Ai Cập... trên toàn châu Âu để lập nên đế
quốc Pháp.








Sau thất bại trong cuộc chinh
phạt nước Nga mùa đông năm 1812, ông tuy vẫn có những chiến thắng vang
dội trước liên quân Anh-Áo-Phổ-Nga-Thuỵ Điển đông hơn gấp bội nhưng mất
dần quyền lực và phải thoại vị năm 1814.Một năm sau, tháng 3-1815 từ
đảo Elba trên Địa Trung Hải nơi ông bị đày ra sau khi thoái vị, ông trở
lại Lyon nắm lại quyền lực.3 tháng sau, Napolen thất bại trong trận
Waterloo trước liên quân Anh-HàLan-Phổ và buộc phải thoái vị.Ông bị đày
7 . Georgi Konstantinovich Zhukov :







Georgi Konstantinovich Zhukov
(tiếng Nga: Георгий Константинович Жуков, đọc là Ghê-oóc-ghi
Can-xtan-chi-nô-vích Giu-cốp; 1 tháng 12 năm 1896 – 18 tháng 6 năm
1974) là một danh tướng trong quân đội Liên Xô. Trong rất nhiều tướng
lĩnh nổi danh thế giới trong Thế chiến thứ hai, G.K. Zhukov được xếp
đầu bảng về số lượng trận thắng nhiều và quy mô lớn, được nhiều người
công nhận về tài năng chỉ đạo chiến dịch và chiến lược. Những chiến
tích sáng chói của ông trở thành tài sản vô giá trong kho tàng di sản
văn hoá nhân loại. Nó không những có ảnh hưởng lớn về lý luận quân sự
của Liên Xô mà cũng có ảnh hưởng rất lớn đối với sự phát triển của lý
luận quân sự thế giới.

8 . Võ Nguyên Giáp :









Là một người có tài tổ chức và
kiên nhẫn, Võ Nguyên Giáp đã từng bước xây dựng Quân đội Nhân dân Việt
Nam từ 34 người vào tháng 12 năm 1944 thành một đội quân với hơn một
triệu người năm 1975. Là một nhà chiến lược - chiến thuật bậc thầy, ông
đã lãnh đạo quân đội đó giành thắng lợi trong cả hai cuộc chiến tranh.
Tên tuổi của Võ Nguyên Giáp gắn liền với một chiến thắng có ý nghĩa
quốc tế của Quân đội Nhân dân Việt Nam trong trận Điện Biên Phủ - lần
đầu tiên quân đội của một nước thuộc địa châu Á đánh bại trên chiến
trường quân đội của một cường quốc châu Âu. Với hơn 50 năm tham gia
hoạt động chính trị ở cấp cao nhất, trong đó có 30 năm là Tổng tư lệnh
quân đội, ông có uy tín lớn trong Đảng Cộng sản Việt Nam, trong quân
đội và trong nhân dân, được coi là một trong những học trò xuất sắc của
Chủ tịch Hồ Chí Minh và là Người anh cả của Quân đội Nhân dân.








Ông được cả thế giới biết đến như
một trong những danh tướng của thế kỷ 20 - người đã đánh bại nhiều viên
tướng quân đội Pháp trong Chiến tranh Đông Dương lần thứ nhất và lần
lượt đọ sức với 7 danh tướng của quân đội Hoa Kỳ trong Chiến tranh Việt
Nam cho tới khi Hoa Kỳ rút quân ra khỏi bán đảo Đông Dương sau Hiệp
định Paris (1973).

Ngày 25-8-2006, Đại tướng Võ
Nguyên Giáp đã mừng sinh nhật thượng thọ lần thứ 95. Ông là chính khách
Việt Nam sống lâu nhất tính cho đến thời điểm này (cố Thủ tướng Phạm
Văn Đồng mất năm 2000, thọ 94 tuổi).

Kỷ niệm 60 năm ngày phát hành số
đầu tiên, Thời báo châu Á (Times Asia) đã ra số đặc biệt giới thiệu các
"Anh hùng châu Á" , tôn vinh các nhân vật nổi tiếng làm thay đổi cục
diện châu lục trong những thập kỷ gần đây. Những nhân vật được giới
thiệu gồm Mahatma Gandhi, Jawaharlal Nehru, Đại tướng Võ Nguyên Giáp
(Việt Nam)

9 . Thống chế Erwin Rommel ( 1891 - 1944 ) :







Một vị chỉ huy quân sự được thế
giới đánh giá thuộc loại xuất sắc nhất trong hàng ngũ các tướng lĩnh
trong quân đội đức Quốc xã cung với Eric von Manstein và Heinz
Guderian.Ông được mệnh danh là Con cáo sa mạc trong thời gian chỉ đạo
quân đoàn châu Phi của Đức thời gian 1941-1943.Với số quân luôn luôn ít
hơn và một lượng xe tăng đời III không quá hiện đại lúc bấy giờ của
Đức, Rommel đã đập tan và đẩy lùi nhiều sư đoàn của khối liên minh
Anh,Mỹ, Úc, Ấn Độ, New Zealand, Nam Phi, Rhodesia, Pháp và Ba Lan.Quân
số luôn bị cắt giảm để bổ sung cho mặt trận Xô-Đức, cùng ngồn tiếp tế
qua Địa Trung Hải ngày càng thưa thớt dần bởi không quân Đồng Minh,
nhưng Rommel với số quân Đức ít ỏi còn lại vẫn giáng một đòn nặng nề
vào quân đoàn số 2 của Mỹ tại Tunisia trước khi ông và số quân Đức còn
lại buộc phải rút khỏi Bắc Phi trong bất lực khi không còn nguồn tiếp
tế để tiếp tục chiến đấu.
Trở về Đức và được Hitler chỉ
định lập tuyến phòng thủ tại bờ biển của Pháp nhàm ngăn chặn cuộc đổ bộ
của Đồng Minh sắp xảy ra.Nhưng sai lầm của Hitler và Rundstedt về nhận
định tình hình qua tin tức tình báo đã làm cho kế hoạch phòng thủ của
Rommel không thành.Các đơn vị xe tăng thay vì được chia nhỏ và rải rác
khắp các eo biển Pháp để chi viện, bổ sung cho nhau khi quân Đông Minh
đổ bộ nhằm chặn đứng ngay lập tức đến mức có thể khi quân Đồng Minh đổ
bộ và tránh thiệt hại tối đa khi bị không kích bởi không quân Đồng Minh
thì lại được tụm lại theo ý của Hitler và Rundstedt ở vùng giữa eo biển
Pas de Calais và Paris.Do bị nghi ngờ tham gia ám sát Hitler, ông bị
Hitler bức tử bằng thuốc độc tháng 10-1944.

10 . Đại tướng Heinz Guderian :








Guderian được giới nghiên cứu
lịch sử thế giới đánh giá không chỉ là một vị tướng xe tăng đại tài mà
còn là một nhà chiến lược quân sự tài ba có tầm nhìn của thời đại. Ông
chính là tác giả của cuốn sách Achtung !Panzer về học thuyết quân sự
chiến tranh chớp nhoáng (Blitzkrieg) với chủ trương dùng lực lượng xe
tăng làm chủ đạo tiên phong để đột kích, đánh thọc sâu chia cắt làm rối
loạn , hoang mang để đạp tan đội hình của đối phương sau khi bị oanh
kích bởi không quân và pháo binh.Những lý thuyết như vậy ngày nay không
còn gì là mới mẻ nhưng trong thời kờ những năm 30 của thế kỉ trước,
việc đề ra sách lược này cùng với việc ông hối thúc Hitler và nền công
nghiệp quốc phòng Đức nâng cấp và sản xuất hàng loạt những xe tăng đời
III vào thời điểm thời bấy giờ là một bước tiến vượt bậc về quan điểm
chiến tranh.

Guderian và von Manstein được ghi
nhận là những vị chỉ huy xe tăng tài năng nhất của quân đội Đức quốc
xã.Tuy vậy khi cuộc xâm lược Liên Xô nổ ra 6-1941, những quan điểm và
chiến lược của hai ông trong những thời điểm quan trọng lại không được
Hitler coi trọng, qua đó làm mất cơ hội chiếm được Moscow nhanh chóng
và làm mất thế chủ động của quân Đức sau trận Kursk 1943.

champions
08-05-2009, 09:36 PM
ko thể phủ nhận vai trò của TQ trong chiến dịch ĐBP nhưng cũng ko thể ko căm thù vì những gì nó đã gây nên cho VN. Tôi căm thù nó.
Hô hô Trận ĐBP nó tìm cách hại mình nhưng ko thành đó=))=))=))Nó xui mình đánh nhanh thắng nhanh (chiến thuật biển người ấy:-w), nhưng Bác Giáp chơi "đánh chắc tiến chắc" mới thắng:)) Mục tiêu của nó là làm thế nào để VN thua ấy:)):))

Người Việt Nam
10-05-2009, 11:12 PM
Đại Tướng Võ Nguyên Giáp cũng sắp 100 tuổi rồi ! Chiến thắng đbp cũng
gắn liền với tên tuổi của ông hôm nay em vừa xem tư liệu về đại tướng trên vtv1
nhân kỉ niệm ĐBP vào đây thấy các bác bàn luận ghê!
Đại tướng VNG cũng nói quyết định chuyển từ "đánh nhanh thắng nhanh" sang "đánh chắc tiến chắc" là quyết định khó khăn nhất trong cuộc đời của đại tướng.
Hình như TQ cũng cố vấn cho VN đánh nhanh thắng nhanh thì phải nếu lúc đó đánh nhanh thắng nhanh thì ko biết ĐBP giờ sẽ thế nào :D
Đánh nhanh thắng nhanh thì ta sẽ hết sạch quân. Lúc ấy TQ nó mượn tiếng giúp đỡ anh em đường đường chính chính đưa quân vào VN.

Máu và hoa
12-05-2009, 12:06 AM
chúng ta trả từng cân gạo của Trung Quốc bằng máu?Không!
chúng ta đã trả cho những cố vấn Trung Quốc bằng đất của tổ tiên? Không!
chúng tả đã trả cho sinh mạng của gần 20 lính tình nguyện Trung Quốc tại Việt Nam trong Chiến tranh chông Mĩ bằng sự hi sinh của 64 hải quân tại Gạc ma? Không!
Chúng ta hãy trả cho Trung Quốc những quả đấm thép từ lòng căm thù và tiếc thương cho những sinh mạng 1974,1979,1988.
Đó là cái đáp lại cho "món quà vô giá" mà Trung Quốc đã dành cho dân tộc ta!

anticafe
12-05-2009, 09:07 PM
ngoài cái trò biển người thì Tàu còn biết cái gì nữa đâu mà cố vấn chứ

Cũng nên nhìn nhận lịch sử một cách khách quan chứ bạn :(. Chiến thắng ĐBP là công lao lớn của VN mình, nhưng cũng không nên quên sự giúp đỡ của các cố vấn quân sự TQ. Trước cuộc chiến biên giới 1949, quân đội VN toàn là đánh du kích chứ có kinh nghiệm đánh trận lớn và tập trung đâu. Nhờ một số chuyên gia quân sự TQ mà quân đội chúng ta có nhiều kinh nghiệm hơn đó chứ. Nhưng có lẽ vì TQ họ giúp nhiều như vậy mà sau này, khi VN mình ngả theo LX thì họ mới chửi VN mình là "thằng em phản bội".