PDA

View Full Version : Nguy cơ Mê kông cạn dòng như biển Aral đã chết



han_tae_hieu
01-06-2009, 12:16 AM
Biển Aral đã chết






30/05/2009 23:26

http://www.thanhnien.com.vn/News/Pictures/104306752.jpg
Lòng biển ngày xưa giờ là sa mạc - Ảnh: Staecker
Khi người ta giết chết những dòng sông, thì biển cả cũng chết theo. Số phận biển Aral là bằng chứng cho thấy con người phải trả giá nặng nề đến mức nào khi hủy hoại môi trường.
Cách đây nhiều năm, người viết có dịp biết tới biển Aral qua tiểu thuyết Và một ngày dài hơn thế kỷ của văn hào Chinghiz Aitmatov. Biển Aral trong văn của Aitmatov hiện lên với một hình ảnh kỳ vĩ. Đọng lại mãi là hình ảnh nhân vật chính - chàng ngư dân Burannyi Yedigei trong một lần đi biển đánh cá vàng đã gặp bão. Chiếc thuyền nhỏ bé cùng chàng ngư phủ chơi vơi giữa biển mênh mông khi màn đêm dần buông xuống, tưởng chừng như không thể tìm được đường trở về đất liền.
Nhưng đó là biển Aral của hơn 60 năm về trước. Biển Aral hôm nay chỉ còn là những hồ nước nhỏ, mặn chát, đang khô dần dưới ánh nắng mặt trời.
Biển của một thời đã mất
Biển Aral nằm trên cao nguyên Trung Á, giữa các quốc gia Kazakhstan và Uzbekistan ngày trước thuộc Liên Xô. Đây là một hồ nước cực kỳ quan trọng đối với môi trường sinh thái cũng như hoạt động kinh tế của con người tại khu vực. Ngày trước, Aral là hồ nước mặn lớn thứ tư thế giới, với diện tích trước năm 1960 vào khoảng 68.000 km2. Vì lớn như vậy nên người dân địa phương và hầu hết tài liệu khoa học, tác phẩm văn chương đều gọi Aral là biển, tương tự như biển Caspia cách đấy không xa.
Aral trong tiểu thuyết của Aitmatov là một vùng biển mênh mông, chứa trong lòng những đợt sóng dữ và những đàn cá. Ngư dân ở các làng chài ven bờ được miêu tả là những con người dũng cảm, can trường, luôn bình thản đối mặt với thách thức biển cả trước khi bị cuốn vào Thế chiến 2, đối mặt với các đạo quân tàn bạo của Hitler. Hình ảnh biển Aral vì thế luôn sống trong tâm tưởng người đọc tác phẩm của Aitmatov, tương tự như những thảo nguyên khô cằn, đầy nắng gió và bão tuyết vùng Siberia mênh mông vậy.
Thời gian mà văn hào đưa vào tiểu thuyết là lúc biển Aral còn là một khu vực đánh cá nhộn nhịp. Ven bờ có nhiều thành phố cảng khá sầm uất như Moynaq của Uzbekistan và Aral của
Kazakhstan. Theo các số liệu thống kê mà báo New York Times có được, ngành đánh bắt cá ở Aral từng chiếm khoảng 1/6 tổng sản lượng cá toàn Liên Xô trước đây với hơn 40.000 nhân công tham gia trong lĩnh vực này. Đó là chưa kể các hoạt động vận tải, kho bãi, đóng tàu...
Kể từ khi hình thành cách nay hàng triệu năm, biển Aral đã chứng kiến bao nhiêu biến chuyển trên vùng đất Trung Á, nhưng chưa bao giờ đối mặt với nguy cơ hủy diệt cho đến thế kỷ 20. Giới lãnh đạo Liên Xô hồi đó đã đổ chất thải độc hại lên các đảo trên biển Aral, gây ra ô nhiễm nghiêm trọng. Đặc biệt, kế hoạch vĩ đại nhằm ngăn hai con sông Amu Darya và Syr Darya để tưới nước cho các cánh đồng bông đã khiến biển Aral mất đi nguồn cung cấp nước chính, dẫn đến một cái chết tức tưởi.
Bức tử biển khơi
“Biển Aral không chết, nó đã bị bức tử”, ông Nazhbagin Musabaev - người đứng đầu khu vực Aralsk của Kazakhstan, đã thốt lên như thế với hãng tin BBC trong một ngày đầu năm 2007. Lúc đó ông Musabaev đang đứng ở thành phố Aral. Trước mặt ông, nơi ngày trước là biển, giờ là một hoang mạc khô cằn với những xác tàu phơi mình trong nắng.
Tai họa manh nha vào đầu thế kỷ 20, khi giới lãnh đạo Liên Xô muốn xây các đập nước lớn trên hai con sông đóng vai trò nguồn cung cấp nước chính cho biển Aral là Amu Darya và Syr Darya. Kế hoạch này nhằm phục vụ tưới tiêu cho vùng hoang mạc khô cằn xung quanh để trồng lúa, mì và đặc biệt là bông. Hồi đó, chính quyền Liên Xô coi bông vải là “vàng trắng” và muốn biến mặt hàng này thành ngành xuất khẩu chủ lực.
Với quyết tâm không gì lay chuyển của giới lãnh đạo Liên Xô, vào thập niên 40, hàng loạt đập nước đã được xây dựng. Kết quả của chương trình “dẫn thủy nhập điền” này là mỗi năm có từ 20 - 60 km3 nước được dẫn vào đồng, thay vì vào biển Aral. Được khích lệ bởi những cánh đồng bông tươi tốt, giới lãnh đạo lại đẩy mạnh việc xây dựng các công trình thủy lợi mà không hề màng tới số phận của biển Aral.
Ông Musabaev nhớ lại một cuộc họp của chính quyền Xô Viết tại Tashkent, thủ đô Uzbekistan, hồi thập niên 1960. Lúc đó, một vị thứ trưởng Bộ Tài nguyên nước và thủy lợi đã thuyết trình về kế hoạch đẩy mạnh sản xuất bông trong khu vực. Ông này nói chính quyền đã quyết định sẽ “lái” dòng chảy của hai con sông Amu Darya và Syr Darya để phục vụ cho các nông trường bông ở Kazakhstan và Uzbekistan. “Vậy thì biển Aral sẽ ra sao?”, một người nào đó hét lên. “Biển Aral ư? Nó sẽ chết êm ái”, vị thứ trưởng đáp nhẹ nhàng.
Aleksandr Asarin - một cán bộ của Viện Hydroproject chuyên nghiên cứu về đập nước và kênh đào, vào năm 1964 đã giải thích: “Đây là một phần trong kế hoạch 5 năm của Bộ Chính trị và Hội đồng Bộ trưởng. Không cấp dưới nào dám phản biện, dù đó là lời đấu tranh cho tương lai của biển Aral”. Vì thế, biển Aral đã chết, một cái chết không êm ái như lời ông thứ trưởng kia. Đó là một cái chết tức tưởi, tức tưởi như chính những người dân bao đời đánh cá trên biển đã dần trở thành những cư dân sa mạc. “Thời ấu thơ, tôi thường ra khơi đánh cá cùng cha và các anh, giờ thì con trai tôi lớn lên mà không thấy biển”, một cư dân tên Jalkasbai ở vùng Dzhambul nói với hãng tin BBC vào năm 2007.
Nếu như trước năm 1960, biển Aral có diện tích khoảng 68.000 km2 với khoảng 1.500 hòn đảo có diện tích mỗi hòn trên 1 héc-ta, thì hiện nó đã bị teo lại, biến thành nhiều hồ nước nhỏ. Diện tích “biển” vào năm 2007 chỉ bằng 10% diện tích ban đầu. Cư dân tại các thành phố biển ngày trước như Aral, Moynaq phải vượt qua hàng chục kilomet sa mạc mới tới được mép nước của các hồ còn sót lại. Các vùng đảo nhỏ ngày xưa giờ trở thành đồi cao, khô cằn với những tảng muối trắng, không cây cỏ. Ở các vùng biển còn lại, do nước bốc hơi nhiều nên độ mặn trở nên đậm đặc, không loài sinh vật nào sống nổi.
Trả giá
Để đẩy mạnh kế hoạch sản xuất bông xuất khẩu, giới lãnh đạo Liên Xô hồi đó đã bỏ qua các hệ quả nghiêm trọng mà người dân sống quanh biển Aral phải gánh chịu cùng những hậu quả khác đối với môi trường. Đó là ngành đánh cá từ hàng ngàn năm qua biến mất. Đó là hàng loạt loài sinh vật bị tuyệt diệt. Những nền văn hóa cổ xưa gắn liền với biển hồ cũng bốc hơi theo làn hơi nước biển Aral. Ngày trước, nhân vật Yedigei chỉ cần ra khỏi nhà là đã thấy biển. Còn các thế hệ sau đó ở Aral thì phải băng qua sa mạc mới tới được những vùng nước ít ỏi còn sót lại của biển Aral. Trên sa mạc, hàng loạt nghĩa địa tàu đã xuất hiện theo sau sự co lại của biển.
Giới lãnh đạo Liên Xô ngày trước, ở một chừng mực nào đó, đã thành công với các kế hoạch 5 năm nhằm đẩy mạnh sản xuất bông trong khu vực quanh biển Aral. Kết quả là


http://www.thanhnien.com.vn/News/Pictures200901/thanhluan/31-5-09/3.jpg
Biển Aral vào năm 1989 (trái) – khi đã “co” lại khá nhiều so với trước năm 1960, và gần như biến mất vào năm 2008 (phải) - Ảnh: NASA
Uzbekistan ngày nay nằm trong số những nước xuất khẩu bông lớn nhất thế giới. Nhưng hậu quả khôn lường đối với môi trường, mà người dân là nạn nhân đầu tiên, thì họ đã không lường được. Một ngành mũi nhọn là xuất khẩu bông ra đời, nhưng chỉ xét đơn thuần về lợi ích kinh tế thì không thể bù đắp được sự biến mất của nghề cá, ngành đóng tàu, các hoạt động cảng biển vốn từng sử dụng khoảng 60.000 lao động. Còn tổn thất về văn hóa, môi trường thì chẳng thể nào đong đếm được.
Trước khả năng biển Aral - mà thực ra bây giờ chỉ là những hồ nước nhỏ - sẽ biến mất trong khoảng 50 năm nữa, giới lãnh đạo các nước trong khu vực và các tổ chức quốc tế đã nhiều lần ngồi lại để tìm cách giải cứu. Nhiều dự án xây đập và kênh để dẫn nước vào Aral được đưa ra, nhưng hầu hết đều vô cùng tốn kém mà các nước trong khu vực như Kazakhstan, Uzbekistan, Turkmenistan, Tajikistan và Kyrgyzstan không kham nổi. Chẳng hạn, theo một nghiên cứu khoa học được công bố trên website Ecoworld.com, giải pháp dẫn nước từ các sông Volga, Ob và Irtysh phải mất khoảng 30 năm với kinh phí chừng 50 tỉ USD thì mới có thể đưa biển Aral trở về diện tích ban đầu.
Năm 2005, với nguồn vốn từ Ngân hàng Thế giới, Kazakhstan đã có giải pháp của riêng mình để “cứu được chừng nào hay chừng ấy”. Họ xây một đập nước ngăn phần biển phía bắc, gọi là biển Bắc Aral, với các phần còn lại. Từ đó đến nay, vùng biển bắc đã có sự hồi sinh đáng kể. Nếu như trước năm 2005, người dân tại thành phố Aral phải đi 100 km mới tới biển thì hiện họ chỉ cần đi 12 km là tới. Trong vài năm nữa, biển sẽ nhích lại gần hơn, nhưng điều đó không có nghĩa biển Aral đã hồi sinh. Bởi phần biển bắc này, nếu được phục hồi lại tối đa, cũng chỉ chiếm chưa đầy 10% diện tích biển Aral nguyên thủy.
Bức tử những dòng sông, những cánh rừng, những ngọn đồi và biển cả là vấn đề của vài chục năm, thậm chí chỉ vài năm. Còn làm hồi sinh chúng là bài toán của cả thế hệ, thậm chí không bao giờ có thể. Đó cũng là bài học mà các quốc gia đang muốn khai thác tới mức cạn kiệt tài nguyên, chẳng hạn như các kế hoạch xây đập thủy điện ồ ạt trên sông Mekong gần đây, không thể xem nhẹ.

han_tae_hieu
01-06-2009, 12:18 AM
Bức tử” sông Mekong với đập cao 292m TT - Việc Trung Quốc xây dựng một loạt đập thủy điện trên sông Mekong sẽ là mối đe dọa lớn cho tương lai của con sông này, vốn là nguồn nước quan trọng cho Đông Nam Á, theo một báo cáo của Liên Hiệp Quốc (LHQ) được công bố ngày 21-5.

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=335939 Đập Tiểu Loan, tỉnh Vân Nam, Trung Quốc - Ảnh: Gzhgj
Theo AP, Trung Quốc đã xây tám đập nước ở phần thượng lưu sông Mekong, thuộc tỉnh Vân Nam và mới đây đã hoàn thành đập nước Tiểu Loan cao 292m, cao nhất thế giới. Theo báo cáo của LHQ, sức chứa của đập này tương đương với toàn bộ các hồ chứa của vùng Đông Nam Á cộng lại.
Cùng lúc, ở hạ lưu, Lào bắt đầu xây dựng 23 đập nước trên sông Mekong và các phụ lưu sông này. Việc xây dựng sẽ hoàn thành vào năm 2010.
Báo cáo của LHQ nhận định chỉ riêng việc xây đập Tiểu Loan cũng sẽ làm thay đổi lượng nước và nhịp độ của dòng sông, làm giảm chất lượng nước và làm mất tính đa dạng sinh thái của con sông chảy qua sáu nước này.
Trong một cuộc họp báo, phát ngôn viên Mã Triệu Húc của Bộ Ngoại giao Trung Quốc nói Chính phủ Trung Quốc coi trọng việc khai thác và bảo vệ các con sông xuyên biên giới, và có chính sách vừa quan tâm đến phát triển vừa bảo vệ nguồn nước.
Ông Young Woo Park, giám đốc vùng của Chương trình Môi trường LHQ (UNEP), cảnh báo các chính phủ cần quan tâm đến vấn đề sông Mekong, bởi nếu không sự tăng trưởng và phát triển có thể gây hậu quả cho khả năng chứa nước của lưu vực sông, và do vậy đe dọa đến việc cung cấp nhu cầu nước trong tương lai.
N.

lạc đà say rượu
01-06-2009, 08:28 AM
Có người nói ở diễn đàn có 3 loại người.
1. Căm thù khựa đến mức điên cuồng, chấp nhận mọi giá chiến với khựa để bảo vệ chủ quyền
2. Căm ghét khựa nhưng vẫn có sự lựa chọn về đối sách ngoại giao.
3. Cuối cùng là loại người không muốn chiến tranh, chấp nhận hòa bình với khựa vì khựa quá mạnh nên ta không thể làm gì được.
Mình xin làm loại người thứ nhất.
Mới có 1 bài rất hay trên topic:"bởi chiến tranh không phải trò đùa" Nhưng không vì thế mà ta chấp nhận ý kiến đó. lại có bài:" nếu chiến tranh xẩy ra ta thiệt chứ không phải tầu thiệt". Vậy thì cho tôi hỏi 1 câu:
1. Chủ quyền cha ông để lại có phải là cái ta cân đong thiệt hơn được không. Tương lai của con cháu chúng ta có mang ra để đổi hòa bình không.Những cái gọi là thiệt hại ấy là ngay lập tức nhưng những cái mất mát lại lâu dài và người chịu sự mất mát ấy lại là con cháu chúng ta.Nếu ta sợ chiến tranh vậy cứ để cho khựa chiếm hết góc này đến góc kia sao, mỗi chỗ nó gặm một tý, một tý thác bản dốc, một tý ải nam quan cổ lỗ, một góc vịnh bắc bộ như cái ao tù không có cá, một góc Trường Sa có dầu hỏa nhưng rất khó khai thác, một chút nước ngọt từ sông mekong, một ít boxit,.....
Xin thưa, với người đang sống, với người trung niên thì không quan trọng lắm, tại sao vây. Vì các người nói chiến tranh không phải trò đùa, vì các người nói ta mới ra khỏi chiến tranh, chúng ta cần hòa bình để phát triển.
Xin hỏi. Những người đi trước dùng hòa bình để phát triển vậy đã phát triển được cái gì, có chăng vẫn là một Việt Nam làm thuê vĩ đại, một Việt Nam bán tài nguyên để phát triển. Các người nói do điểm xuất phát ta thấp nên ta phải chấp nhận, và ta đã nhường khựa để đổi lấy sự phát triển. cái ta đổi được sự phát triển là gì nhỉ, chúng ta đã im lặng khi khựa xây những con đập đầu tiên, im lặng khi những tầu chiến khựa đầu tiên đuổi tầu cá ta ở biển đông,im lặng khi thằng khựa đầu tiên tới tây nguyên đào boxit.....
Kết quả sự im lặng ấy là gì>> ta đã bán tương lai của vựa lúa lớn nhất, ngày sau con cháu ta phải đi nhậo khẩu gạo vì đồng bằng sông Cửu Long không có nước ngọt>> nhiễm mặn nên không trồng được lúa.
>> Ta đã ăn hết của hồi môn cho con cháu bằng cách bán rẻ và cho không tài nguyên vì hoảng sợ: dầu mỏ.boxit. cá ngoài biển đông. nước ngọt sông cửu long.
Chúng ta không được phép im lặng, chúng ta không được phép đặt con cháu chúng ta vào chuyện đã rồi.:banghead:

dinhhieu_nghean
01-06-2009, 12:01 PM
đúng vậy
con cháu chúng ta sẽ làm gì ki ko thể sống nổi trên chính mảnh đất khô càn mà chúng ta nay vẫn vắt kiệt ra bán với giá rẻ
sau này VN mình có còn gạo mà cho dân ăn chứ chưa nói đến xuất khẩu
các ngư dân ta sẽ làm gì khi không còn biển mà đánh bắt cá
dầu mỏ,boxit khai thác có lẽ hết đời của ta là hết sạch,vậy lấy gì cho con cháu ta hay chỉ toàn là những chất thải công nghiệp,bệnh tật đau ốm,ung thư(mà theo tôi biết hiện nay có nguyên 1 làng ung thư)
v.v...
vậy ta đang làm gì đây là bước đầu để giết con em mình bằng sức mạnh vô hình
hôm qua tôi vừa xem 1 phóng sự về boxit tây nguyên trên vtc2 nhưng tôi thấy toàn nói tốt nào là công nghệ tiên tiến nhất thế giới,đảm bảo 100% về an toàn môi trường khi xử lý bùn đỏ,tạo công ăn việc làm cho hàng nghìn con em lao động ở địa phương,VÀ KO CÓ GÌ PHẢI LO
ĐÂY LÀ 1 CÁCH A DUA
rồi sau này mọi việc đi đến đâu trong khi chế tài xử phạt của vn còn quá nhẹ tham ô tham nhũng nhiều đến mức khi nhắc đến cán bộ người dân đều thấy 1 chữ tiền trên mặt
có thể tôi nói hơi quá nhưng đó lại là sự thật

khtn2006
01-06-2009, 12:33 PM
bây giờ có phản đối cũng vậy à????trừ khi có chiến tranh nổ ra :banghead:,TQ này phải dạy bọn nó lại cho chừa cái thói cá lớn nuốt cá bé :5:,đầu tiên mình cần phải cứng rắng trong các vấn đề tranh chấp,ko nhượng bộ chúng được,quyết tử cho tổ quốc quyết sinh,tiến lên anh em :18::vn:

contrai9xx
01-06-2009, 02:01 PM
Em nhận em là loại 1!

hoangsa08
01-06-2009, 04:49 PM
Chúng nó xây dựng những con đập khổng lồ làm thay đổi dòng chảy giảm lưu lượng nước xuống hạ lưu sông Me Kông trước sau cũng gặp quả báo về động đất, lũ lụt.Nếu có chiến tranh với VN. Vân Nam rất gần VN cứ táng vài quả tên lửa vào mấy cái đập đó là biết tay nhau.

phitruongyeunuoc
03-06-2009, 10:31 AM
Ủy hội sông Mekong quốc tế nghiên cứu tác động của các đập thượng nguồn

TT - Đây là thông tin mà ông Jeremy Bird, giám đốc ban thư ký Ủy hội sông Mekong quốc tế (MRC), cho biết xung quanh việc Trung Quốc xây đập ở thượng lưu sông này. Các gợi ý từ nghiên cứu sẽ được đưa vào thảo luận với các chính phủ khi đi đến thống nhất liệu có xây đập trên dòng chảy chính ở các khu vực hạ lưu của con sông hay không.


http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=336850
Đập Tiểu Loan (Vân Nam, Trung Quốc) - Ảnh: Gzhgj
Ông Jeremy nói:
- Việc xây đập ở dòng chảy chính của sông Mekong có tác động bao gồm thay đổi chế độ dòng chảy, chất lượng nước, việc di cư của các loài cá... Tuy nhiên, các đập thủy điện cũng có thể có tác động tích cực với người dân ở hạ lưu. Ví dụ trữ lượng nước để sản xuất điện ở đập Tiểu Loan và các đập khác trong hệ thống ở tỉnh Vân Nam sẽ điều tiết lượng nước.
Mực nước mùa khô sẽ tăng, giúp có thêm nước cho tưới tiêu và cung cấp nước cho đô thị, còn đỉnh lũ sẽ giảm xuống. Tính trung bình chỉ 16% nước sông Mekong đến từ Trung Quốc, vì thế các tác động này sẽ giảm dần khi xuống tới sông Tonle Sap và đồng bằng sông Cửu Long bởi từ đó các nhánh sông khác từ Lào, Thái Lan và VN sẽ làm chủ chế độ dòng chảy.
Là một tổ chức khu vực được thành lập để hợp tác trong việc quản lý nguồn nước bền vững của bốn nước ở hạ lưu sông Mekong (Thái Lan, Lào, Campuchia, VN), MRC đã đánh giá quy mô và hậu quả của những thay đổi trên sông Mekong thông qua các hệ thống lập mô hình. MRC cũng đối thoại với Trung Quốc về các khía cạnh thực thi của những dự án xác định quy mô thay đổi dòng chảy.
Cuối năm nay, ủy ban sẽ công bố kết quả của những dự án này. Trong lúc đó chúng tôi sẽ tiếp tục thảo luận thường xuyên với các quan chức Trung Quốc, cũng như phối hợp với chính phủ nước này trong việc hợp tác kỹ thuật để bảo đảm các thay đổi ở hạ lưu sông do phát triển thủy điện gây ra sẽ được quản lý một cách phù hợp.
* Ông đánh giá thế nào về tác động của các đập nước ở hạ lưu sông Mekong?
- Các con đập ở hạ lưu (Lào và Campuchia), một yếu tố ít được biết đến và có lẽ ít nghiêm trọng hơn, cũng có tác động tới việc di cư của các loài cá và hậu quả với người dân sống nhờ đánh bắt cá. Hơn 60 triệu người ở hạ lưu sông Mekong phụ thuộc vào con sông để có thức ăn, đi lại và hoạt động kinh tế. Đánh bắt cá nước ngọt ở lưu vực sông Mekong mang lại 2 tỉ USD mỗi năm, là hoạt động đánh bắt cá trên bờ có giá trị nhất thế giới.


http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=336256
Nông dân ĐBSCL đã phải đối mặt với nước mặn xâm nhập. Trong ảnh: nông dân xã Tăng Hòa, huyện Gò Công Đông, tỉnh Tiền Giang cắt bỏ lúa bị khô cháy do nhiễm mặn, mang về cho trâu bò ăn - Ảnh: N.C.T
80% lượng protein động vật của cư dân vùng Mekong là từ con sông này, và 70% lượng cá đánh bắt phục vụ thương mại là các loài cá di cư đường dài - đó là những loài cá có thể bị ảnh hưởng nghiêm trọng bởi các con đập ở hạ lưu sông Mekong. Tất cả vấn đề này đều đang được nghiên cứu trong chương trình đánh giá môi trường chiến lược do MRC tiến hành. Các gợi ý từ nghiên cứu này sẽ được đưa vào thảo luận với các chính phủ khi họ đi đến thống nhất với nhau liệu có xây đập trên dòng chảy chính ở các khu vực hạ lưu của con sông hay không. * Trung Quốc không phải là thành viên của MRC, vậy ủy hội có biện pháp gì để hài hòa các dự án phát triển liên quan tới con sông ở tất cả các nước, bao gồm bốn nước thành viên và Myanmar, Trung Quốc?
- Cơ chế hiện nay yêu cầu tất cả các nước thành viên MRC phải tham vấn nhau và đồng thuận về bất cứ hoạt động nào của con người hoặc về cơ sở hạ tầng trên dòng chảy chính của sông mà có thể ảnh hưởng tới dòng chảy ở hạ lưu. Các công trình sẽ không tiến hành nếu tất cả các nước chưa được tham vấn đầy đủ. Trung Quốc và Myanmar thật ra cũng nằm trong một quy trình rộng hơn, được gọi là các đối tác đối thoại của MRC, và chúng tôi đang tiếp tục tăng cường hợp tác và cùng hành động.
Vai trò của MRC là tạo ra sự hiểu biết một cách khoa học về con sông này và các tác động tiềm năng mà các hoạt động phát triển có thể gây ra cho sông, quan trọng hơn là cho người dân sống nhờ vào dòng sông. “Giải pháp” của chúng tôi là tiếp tục mở rộng vai trò này, chia sẻ thông tin với các bên liên quan (kể cả các tổ chức phi chính phủ, xã hội dân sự và khu vực tư nhân). Và bảo đảm là các quyết định chính phủ liên quan tới nguồn lực của sông Mekong được đưa ra trên cơ sở kiến thức cũng như hiểu biết khoa học.

Nguồn Tuổi Trẻ (http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=319551&ChannelID=17)