PDA

View Full Version : Việt Nam – Trung Quốc tìm hướng tháo gỡ đột phá cho vấn đề biển Đông



cuonga25
19-02-2012, 10:56 AM
Asia Times (http://www.atimes.com/atimes/Southeast_Asia/NA21Ae02.html)
Việt Nam – Trung Quốc tìm hướng tháo gỡ đột phá cho vấn đề biển ĐôngDavid Brown
Người dịch: T.H.A.
Hiệu đính: David Brown
21-01-2012
Sau vụ náo động hồi mùa xuân vừa rồi, ngày càng có nhiều hy vọng cho thấy Việt Nam và Trung Quốc sẽ có thể đạt được một thỏa thuận về vấn đề biển Đông.
Đã có lúc tưởng chừng như các chính khách điên rồ đã chi phối chính sách của Trung Quốc đối với vùng biển này. Chỉ trong một vài tuần lễ của tháng năm và tháng sáu năm ngoái, các tàu “hải giám” của Trung Quốc đã gây ra một số vụ xung đột làm điên đầu bộ ngoại giao của các nước khắp vùng Đông Nam Á, cho đến Ấn Độ, Úc, Nhật Bản và Hoa Kỳ. Bên cạnh đó, bị kích động bởi các chứng cứ bị bóp méo về việc Philippines và Việt Nam xâm phạm chủ quyền lãnh hải “không thể tranh cãi” của Bắc Kinh đối với biển Đông, công luận Trung Quốc dường như rất nóng lòng muốn “dạy” cho hai quốc gia láng giềng ương ngạnh này một bài học.
Suốt mùa hè năm ngoái, một loạt các hoạt động ngoại giao của các nước ASEAN đã diễn ra, khiến Trung Quốc phải đưa ra các lời hứa mới rằng họ sẽ theo đuổi các giải pháp hòa bình để giải quyết các tuyên bố chồng lấn về chủ quyền lãnh hải. Các nước đã thở phào nhẹ nhõm trước việc Bắc Kinh đồng ý với văn bản rất bay bướm có tựa đề: “Quy tắc hướng dẫn thực hiện DoC”. Rõ ràng là hầu hết các nước trong khu vực đều thấy có ít triển vọng dàn xếp được ngay tranh chấp đã ấp ủ từ lâu này; mà họ chỉ hy vọng có thể tránh được xung đột vũ trang.
Những người hoài nghi – bao gồm tác giả bài viết này – cho rằng, khi Trung Quốc đã dám thể hiện quyết tâm phá hoại các hoạt động thăm dò dầu khí diễn ra ngay ngoài khơi Việt Nam và Philippines, thì họ chỉ quay lại chiến lược mềm mỏng “vừa đàm vừa lấn” vỏn vẹn trong vòng mùa mưa bão ở biển Đông mà thôi (Xem: Đương đầu hay bỏ chạy ở biển Đông (http://hoangsa.org/2011/06/11/99-tinh-hinh-%E1%BB%9F-bi%E1%BB%83n-dong-hi%E1%BB%87n-nay-danh-hay-la-b%E1%BB%8F-ch%E1%BA%A1y/), Asia Times, 09/06/2011).
Các tranh chấp lãnh hải này không chỉ là việc tranh giành những rặng san hô và hòn đảo nhỏ xa xôi hẻo lánh. Thật ra, những hòn đảo này nằm sát cạnh các tuyến hàng hải tấp nập nhất trên thế giới, một bãi đánh bắt hải sản lớn, và được cho là có các túi dầu và khí giàu tiềm năng. Trung Quốc quyết tâm bám lấy các căn cứ lịch sử mơ hồ để bảo vệ cho thứ họ gọi là “chủ quyền không thể phủ nhận” đối với các vùng biển trải dài xuống phía nam tới tận Singapore. Nếu lơ là, việc đó có thể sẽ dẫn đến những xung đột nghiêm trọng – không chỉ với hải quân các nước tranh chấp như Philippines, Brunei, Malaysia hoặc Việt Nam, mà thậm chí cả với hải quân Hoa Kỳ.
Trong một hội thảo gần đây tại Hà Nội, một chuyên gia Mỹ đã chỉ ra rằng, Washington đang nhanh chóng tỏ ý quan tâm đến các diễn biến tại biển Đông. Ông ấy cho rằng Trung Quốc đang lúng túng, và Hoa Kỳ “chỉ có thể được lợi từ việc giữ vững các nguyên tắc về tự do hàng hải và giải quyết tranh chấp trong hòa bình . . . , mang lại rất nhiều lý do để các nước Đông Nam Á tăng cường quan hệ song phương với Hoa Kỳ”.
Trong khi hoạt động ngoại giao của ASEAN thiếu hiệu quả và Hoa Kỳ cùng với các đồng minh trong khu vực Đông Á lại đang bị lôi kéo vào các tranh chấp này, thì đâu là tia hy vọng? Tia hy vọng này lóe lên từ các dấu hiệu cho thấy Việt Nam và Trung Quốc có thể đang xây dựng một thỏa thuận, hay ít nhất là một thỏa ước tạm thời.
Chín tháng sau khi công khai đe dọa lẫn nhau, Trung Quốc và Việt Nam lại đang họp bàn để phân định khu vực bắc biển Đông, vùng biển mà không có nước nào khác tuyên bố tranh chấp. Đây là một canh bạc mạo hiểm cho các nhà cầm quyền ở cả hai nước.
Trọng tâm chính là chủ quyền quần đảo Hoàng Sa và các vùng biển xung quanh. Quần đảo Hoàng Sa bao gồm hơn ba mươi đảo nhỏ, roi cát và rặng san hô nằm về phía nam của đảo Hải Nam – Trung Quốc và về phía đông của bờ biển nam trung bộ của Việt Nam. Ngư dân các nước ven vùng biển đã thường xuyên lui tới quần đảo này từ hàng thế ký nay, điều này trở thành cơ sở lịch sử nhằm xác lập chủ quyền lãnh hải cho cả hai nước Việt Nam và Trung Quốc.
Theo luật quốc tế, tuyên bố dựa trên chủ quyền lịch sử của Việt Nam vững vàng hơn, cụ thể là Việt Nam dưới triều Nguyễn, sau đó là Pháp (đô hộ Việt Nam từ thế kỷ 19), và Việt Nam Cộng hòa, đã thực thi quyền chủ quyền liên tục từ thế kỷ 16 đến năm 1974, khi mà lực lượng Việt Nam Cộng hòa đồn trú đã bị quân Trung Quốc đánh bại.
Từ đó đến nay, mặc dù Hà Nội vẫn kiên quyết với tuyên bố chủ quyền của mình, Trung Quốc đã mở rộng hệ thống công sự tại quần đảo này, và thậm chí xây dựng cả các cơ sở cảng biển và sân bay. Các tàu cá của Việt Nam đã có lúc bị quấy rối và đôi khi bị bắt giữ để đòi tiền chuộc khi họ định khai thác ở các vùng biển gần đó.
Vậy nên khá là đáng ngạc nhiên khi Bắc Kinh, vốn đã nắm giữ quần đảo Hoàng Sa trên thực tế, và sở hữu lực lượng không quân và hải quân hùng hậu hơn đáng kể, lại đã đồng ý “đẩy nhanh tiến độ phân định lãnh hải trên Vịnh Bắc Bộ và . . . tích cực thảo luận về việc hợp tác nhằm cùng phát triển trên các vùng biển này” vào hồi giữa tháng mười vừa qua. Thậm chí còn đáng ngạc nhiên hơn, đó là, bên cạnh việc sẽ xem xét “các yếu tố liên quan khác như lịch sử . . .”, dựa vào “chế độ pháp lý và nguyên tắc được xác định bởi luật pháp quốc tế, trong đó có Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển năm 1982” (UNCLOS), Việt Nam và Trung Quốc sẽ “nỗ lực tìm kiếm các giải pháp cơ bản và lâu dài mà hai bên đều có thể chấp nhận được về các vấn đề tranh chấp trên biển”.
Trong khi hiệp định dàn xếp tranh chấp lãnh hải vẫn còn treo ở đó, cả hai phía sẽ “tích cực nghiên cứu và bàn bạc về vấn đề hợp tác cùng phát triển”.
Nếu xem xét trên giấy tờ, điều này có nghĩa là Trung Quốc đã lùi bước về “quyền tài phán không thể phủ nhận” đối với toàn bộ khu vực biển nằm trong đường chín đoạn, ôm trọn 80% diện tích biển Đông gây tranh cãi của họ.
Các chuyên gia về luật biển cho rằng, quần đảo Hoàng Sa không đủ đáng kể để làm căn cứ xác định “khu vực đặc quyền kinh tế”, bất kể ai kiểm soát nó đi nữa. Vì vậy, nếu căn cứ theo UNCLOS, thì khi phân định khu vực tranh chấp song phương này, đường phân chia sẽ nằm giữa đảo Hải Nam – Trung Quốc và bờ biển miền trung Việt Nam. Nó sẽ chia khu vực biển này thành hai phần tương đương nhau.
Nếu Trung Quốc thực sự muốn đạt được một thỏa thuận song phương, họ thậm chí có thể nhượng lại cho Việt Nam quyền kiểm soát các rặng san hô và đảo nhỏ ở phía tây quần đảo, phần nằm về phía tây của đường phân định.
Nhưng liệu Trung Quốc có đồng ý nhượng bộ hay không? Có ít nhất bốn lý do thuyết phục để họ làm vậy.
Thứ nhất, đã từng có tiền lệ như vậy. Vào năm 2000, sau bảy năm thương lượng, Trung Quốc và Việt Nam đã đạt được thỏa thuận về việc phân định ranh giới biển trên Vịnh Bắc Bộ – vùng biển hẹp nằm kẹp giữa các tỉnh phía bắc của Việt Nam và bờ tây của đảo Hải Nam. Bên cạnh đó, hai nước còn thực hiện các cuộc tuần tra chung và cùng quản lý tài nguyên (hải sản). Bởi vậy, đường đứt đoạn thứ mười đã được xóa khỏi bản đồ đường chữ U mà Trung Quốc dùng để minh họa cho tuyên bố chủ quyền của mình trên biển Đông.
Thứ hai, Trung Quốc kiên quyết giải quyết các tranh chấp về lãnh hải bằng đàm phán song phương. Nói cách khác, Trung Quốc tuyên bố sẽ không ngồi xuống đàm phán về các tranh chấp chồng lấn ở biển Đông với toàn bộ hoặc một nhóm các nước ASEAN. Đạt được một thỏa thuận song phương sòng phẳng với Việt Nam về khu vực biển tranh chấp giữa hai nước sẽ cải thiện độ tin cậy của Bắc Kinh đáng kể.
Thứ ba, duy trì một mối quan hệ thân thiện với lãnh đạo của Việt Nam là rất quan trọng đối với Trung Quốc. Chế độ hiện thời tại Hà Nội là chế độ duy nhất ngoài Bắc Kinh quyết tâm đi theo con đường xây dựng “nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa” dưới sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng Cộng sản. Nằm dưới tấm bình phong của một Ủy ban Chỉ đạo Hợp tác Song phương Việt – Trung, hai nước thường xuyên trao đổi các đoàn hữu nghị, nhằm xây dựng liên kết giữa các bộ, các tỉnh giáp ranh, các tổ chức đoàn thể, lực lượng vũ trang, và tất nhiên, giữa các cơ quan đảng hai nước.
Thứ tư, việc nhượng bộ này sẽ củng cố giả thuyết rằng các vụ khiêu khích hồi mùa xuân vừa rồi là do các lực lượng phía bên dưới gây ra, ví dụ như lực lượng tuần duyên và các công ty dầu khí của Trung Quốc, những lực lượng không hiểu rõ được ý định vĩ mô của Trung Quốc đối với khu vực biển Đông. Nếu thuyết phục được các nước ASEAN tin như vậy, các nước này còn có thể sẽ trở lại tin vào kịch bản “trỗi dậy trong hòa bình” của Bắc Kinh, và không còn mặn mà với việc lôi kéo Hoa Kỳ, Nhật Bản và Úc, và các nước khác, vào cuộc chơi lớn trên biển Đông còn kéo dài này.
Đối với Bộ chính trị tại Hà Nội, đây là vấn đề hết sức hệ trọng. Từ thuở xa xưa, tìm cách ứng xử trong mối quan hệ bất bình đẳng với nước láng giềng khổng lồ phương bắc vẫn luôn là mối quan tâm cốt lõi của tầng lớp lãnh đạo Việt Nam. Điều đó có nghĩa là, một mặt, tỏ rõ cho Trung Quốc thấy Việt Nam sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, và mặt khác, biết rõ lúc nào cần nhượng bộ và đàm phán.
Nhiều người Việt Nam, đặc biệt là các thành phần có tư tưởng “cởi mở” nằm ngay trong nội bộ đảng cộng sản cầm quyền, sẵn sàng phê phán các lãnh đạo hiện thời nếu họ tỏ ra nhu nhược khi đối mặt với Trung Quốc. Trong khi đó, Bộ Chính trị cũng phải để tâm tới các phần tử yêu nước quá khích Trung Quốc, đặc biệt là các phần tử hiếu chiến trong hải quân Trung Quốc, chỉ chực chờ để gây chiến.
Bởi vậy, chiến lược của Việt Nam là sẽ không nhượng bộ điều gì cho đến khi Bắc Kinh đặt ra trên bàn đàm phán một đề xuất đủ thực tế để họ cân nhắc, trong khi vừa củng cố quốc phòng, liên tục trì hoãn các vấn đề mang tầm quan trọng đối với Trung Quốc, và công khai xây dựng quan hệ gần gũi hơn với Hoa Kỳ, Ấn Độ, Nhật Bản và Úc, cũng như cho phép công chúng được bày tỏ thái độ trong khu vực xung quanh đại sứ quán Trung Quốc.
Tuy nhiên, hiện nay, dường như một số điều kiện tối thiểu có thể chấp nhận đã được đặt lên bàn đàm phán, và cả hai Bộ Chính trị đã cùng vào cuộc. Một thông điệp được lặp đi lặp lại trong suốt chuyến thăm cao cấp của ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư Việt Nam tới Bắc Kinh tháng mười vừa rồi, cũng như trong chuyến thăm Hà Nội vào tháng mười hai của ông Tập Cận Bình, vị chủ tịch tương lai của Trung Quốc, đó là các nhà thương thuyết của hai bên đều đã được quán triệt phải thực thi “nhận thức chung của lãnh đạo hai nước”.
Hẳn là không quá sớm để đạt được những bước tiến cụ thể trong việc dàn xếp các tranh chấp.
Cùng với việc Trung Quốc đang xây dựng tiềm lực vũ trang đủ để hậu thuẫn cho các tuyên bố chủ quyền trên biển Đông của họ, một cuộc chiến chóng vánh là điều rất có thể xảy ra, dù là leo thang mất kiểm soát hay có chủ ý. Ít nhất là cho đến bây giờ, Bắc Kinh có vẻ không mặn mà lắm với việc xây dựng một thỏa ước dọn đường cho các nước quanh khu vực có thể đầu tư công sức vào việc cùng khai thác các nguồn lợi hải sản và dầu khí. Trong khi đó, cùng với việc Hoa Kỳ tiến hành rút quân khỏi Irắc và Afghanistan, khả năng can thiệp của Washington là hoàn toàn rõ ràng. Dù sao thì đó cũng là một viễn cảnh đáng sợ.
Tuy nhiên, chúng ta có thể hy vọng rằng Việt Nam và Trung Quốc chuẩn bị giải quyết được một phần vấn đề của cuộc chơi lớn.
David Brown là một nhà ngoại giao Mỹ đã nghỉ hưu, chuyên viết về chủ đề Việt Nam đương đại. Có thể gửi email cho ông tại địa chỉ nworbd@gmail.com.
Nguồn: Asia Times (http://www.atimes.com/atimes/Southeast_Asia/NA21Ae02.html)

Ke san dem
19-02-2012, 11:21 AM
Nếu như mà đàm phán giữa 2 CP đi đến thống nhất chia đôi HS . Cụ thể là phần phía Tây thuộc VN chúng ta và phần phía Đông TQ kiên quyết giữ thì thế nào nhỉ?
Liệu có xẩy ra một cuộc biểu tình lớn chống lại CP hay không?
Liệu các thế lực phản động bên ngoài có kích động chia rẽ xã hội , gây bất ổn hay lật đổ chế độ không ?
Và liệu có ai có sáng kiến tuyệt vời hơn để hòng đòi lại toàn bộ quần đảo của chúng ta ?

NTChi
19-02-2012, 11:33 AM
Nếu như mà đàm phán giữa 2 CP đi đến thống nhất chia đôi HS . Cụ thể là phần phía Tây thuộc VN chúng ta và phần phía Đông TQ kiên quyết giữ thì thế nào nhỉ?
Liệu có xẩy ra một cuộc biểu tình lớn chống lại CP hay không?
Liệu các thế lực phản động bên ngoài có kích động chia rẽ xã hội , gây bất ổn hay lật đổ chế độ không ?
Và liệu có ai có sáng kiến tuyệt vời hơn để hòng đòi lại toàn bộ quần đảo của chúng ta ?
Đàm phán đó sẽ Vô Hiệu, vì QH sẽ không thông qua, và vì dân VN cũng ko đồng ý.

Nói chung là nếu TQ cứ cố đấm ăn xôi thì buộc phải đánhn nhau để phân định thôi. Dc ăn cả, ngã về không.

Letplayandnguyenvanteo
19-02-2012, 11:37 AM
Đàm phán chắc ko thành công đâu vì cả 2 bên đều quyết tâm nên khó thỏa thuận lắm

obaviet
19-02-2012, 11:39 AM
quan điểm mình thấy rằng khá lắm việt nam cũng chỉ buộc TQ từ bỏ đường lưỡi bò,có nghĩa là 200HL thuộc về việt nam,Trường sa có nhiều khả năng giữ nguyên trạng và hoàng sa chia đôi.Đó là biện pháp ngoại giao,còn quân sự thì giỏi lắm ta cũng chỉ có thể loại bỏ TQ ra trường sa(trường sa sẽ được chia cho các nước ĐNA) và hoàng sa thuộc về VN

Ke san dem
19-02-2012, 11:43 AM
Tôi cũng nghĩ nó sẽ không thành công vì cả 2 bên đều có thế bí giống nhau đó là để mất dù chỉ một hòn đảo nhỏ cũng ngay lập tức dẫn đến chia rẽ chính trị , xã hội biến loạn .....
Chỉ có thể khi và chỉ khi 1 trong hai bên có diễn biến chính trị nội bộ lục đục , xã hội phân hóa .
cụ thể là
1 : TQ có nội chiến kéo dài
2: Việt Nam có cách mạng hoa Sen :)) , lật đổ chế độ . lúc đó không những VN mất HS vĩnh viễn còn có thể mất lốt TS nếu xã hội bất ổn kéo dài .

Nghệ sĩ tấu hài
19-02-2012, 11:48 AM
đàm phán từng bước, bước đầu tiên là thực hiện bàn giao chủ quyền cho VN như trước khi có vụ hoàng sa 1974 đã rồi, lại đàm phán tiếp. Không biết trong lịch sử truyền thống đàm phán của VN là như nào à ? Giằng co kiên trì, từng bước 1 , nếu ở thế yếu éo đàm phán nữa.. về sắm đồ, kiếm thêm vây cánh.. mạnh lên .. lại đàm phán tiếp. Trường hợp xấu nhất là cứ duy trì tranh chấp chờ thế , chờ thời.. còn phát ngôn viên BNG cứ việc thuộc làu bài :" VN cực lực phản đối ".
thế thôi nhở :))

yeulakho0118
19-02-2012, 11:55 AM
Phải thay đổi thái độ với TQ thì mới mong tụi nó e dè mình chứ cứ như hiện nay toàn chống bằng mồm chẳng xi nhê gì xất

Ke san dem
19-02-2012, 12:00 PM
nước nó 1ty 4 dân với 400 tr người dùng intenet , thay đổi thái độ là thay đổi kiểu gì ? đánh nhau thì chắc chắn mình không thể 1 chọi 1 với nó được , mà đối ngoại theo phương hướng đối đầu thì chắc chắn sẽ có CT . mà CT thì Dân chết là chính , xã hội loạn nghèo đói lại ập đến .....cái chúng ta hướng đến là cứng răn khiến TQ không thể dùng CT mà ta vẫn đạt được lợi ích to lớn cho dân tộc , tổ quốc ta mà không phải tốn viên đạn nào thế mới là giỏi chứ . đánh nhau thì quá đơn giản

HHT2010
19-02-2012, 12:19 PM
Đến bây giờ còn tin Trung Quốc?.Nó có thể hi sinh quần đảo Hoàng SA cho Việt Nam để hất cẳng Mỹ ra.Đến lúc hất cẳng được Mỹ ra nó sẽ chiếm cả Việt Nam.Thả con săn sắt bắt con cá to.Người Mỹ còn bị Trung Quốc lừa,huống chi là Việt Nam.Trung Quốc đã nhắm vào điểm yếu của Việt Nam là coi trọng sự ổn định,hòa bình.Một khi Việt Nam nghe lời Trung Quốc,các nước Asean sẽ gen tức với Việt Nam nhất là philiphin,Việt Nam sẽ bị đẩy ra khỏi vòng tay của Mỹ và Asean.Đến lúc đó Trung Quốc muốn làm gì Việt Nam chẳng được.Âm mưu của Trung Quốc là muốn Việt Nam tránh xa Mỹ và sống chung với họ.Chúng ta cần phải tỉnh táo vì sau củ cà rốt bao giờ cũng là cái gậy.Một mặt chúng ta tỏ ra tin tưởng họ,mặt khác thì vẫn ngấm ngầm quan hệ với Mỹ và phải xác định không bao giờ được tin tưởng vào Trung Quốc

xanhmat Bạn có tầm nhìn thật sáng suốt! Rõ ràng TQ trải qua mấy ngàn năm và bây giờ vẫn thế: tư tưởng bá quyền, bá đạo trở thành "học thuyết" của họ rồi! Chỉ cần VN lệ thuộc vào họ thì cả châu Á xem như là đại TQ. Hy vọng mãi mãi điều đó không xảy ra ...

obaviet
19-02-2012, 12:23 PM
Đến bây giờ còn tin Trung Quốc?.Nó có thể hi sinh quần đảo Hoàng SA cho Việt Nam để hất cẳng Mỹ ra.Đến lúc hất cẳng được Mỹ ra nó sẽ chiếm cả Việt Nam.Thả con săn sắt bắt con cá to.Người Mỹ còn bị Trung Quốc lừa,huống chi là Việt Nam.Trung Quốc đã nhắm vào điểm yếu của Việt Nam là coi trọng sự ổn định,hòa bình.Một khi Việt Nam nghe lời Trung Quốc,các nước Asean sẽ gen tức với Việt Nam nhất là philiphin,Việt Nam sẽ bị đẩy ra khỏi vòng tay của Mỹ và Asean.Đến lúc đó Trung Quốc muốn làm gì Việt Nam chẳng được.Âm mưu của Trung Quốc là muốn Việt Nam tránh xa Mỹ và sống chung với họ.Chúng ta cần phải tỉnh táo vì sau củ cà rốt bao giờ cũng là cái gậy.Một mặt chúng ta tỏ ra tin tưởng họ,mặt khác thì vẫn ngấm ngầm quan hệ với Mỹ và phải xác định không bao giờ được tin tưởng vào Trung Quốc
Có tầm nhìn xa đấy,Vấn đề HS phải được giải quyết một cách đồng bộ với các vấn đề biển đông nói chung.

yeulakho0118
19-02-2012, 12:32 PM
Ý tôi không phải dùng CT để giải quyết, mà để tỏ rõ thái độ quyết tâm để mỗi ngày không còn cảnh ngư dân ta chết thảm. 1000 năm đã là quá đủ

daovandien
19-02-2012, 12:47 PM
tai nhận lại HS từng bước 1

bước đầu nhận quản lí lại các đảo phía tây để lấy chỗ cắm cúi dùi đã, nhưng vẫn đòi chủ quyền toàn bộ quần đảo.

tiếp theo là đòi nốt phần còn lại.

BlueSkyn01
19-02-2012, 02:15 PM
cái vấn đề này k0 giải quyết được đâu. Quan điểm thật của 2 bên quá rõ ràng, TQ muốn chiếm chọn biển Đông, Việt Nam ta thì k0 thể để xảy ra việc "hậu quả do lịch sử để lại" nghĩa là k0 thể có chuyện chia đôi HS cho cả 2 vì nếu như thế chẳng khác nào đem "dâng HS cho TQ" và công nhận chủ quyền của TQ đối với HS. Việc này quá nguy hiểm và BCT chắc cũng thừa dữ kiện để nhận ra điều này.
Việc đàm phán chỉ có thể thực sự diễn ra nếu TQ từ bỏ cái ý định chiếm VN. Đây cũng là điều k0 thể, 1000 năm Bắc thuộc đã chứng minh điều này.
Sẽ chỉ có 4 tương lai sẽ diễn ra:
1 là VN thành cường quốc, phát triển KHKT vượt trội >>> chiếm lại HS.
2 là VN buộc phải dựa vào Mỹ >>> dần dần chiếm lại HS
3 là VN ưng thuận với các điều khoản mà TQ đặt ra >>> bán nước
4 là TQ thực sự trao trả lại HS cho VN và hành xử thật sự đúng mực "anh em 2 nước núi liền núi sông liền sông", đổi lại TQ có quyền "kiểm soát biển Đông" và hợp tác dầu khí chung tại những khu vực nằm ngoài 200 hải lý theo công ước quốc tế về luật biển >>> cái này cũng khó vì cái mâu thuẫn chính là TQ muốn ăn thịt biển Đông và muốn làm thịt VN, còn VN ta thì muốn dành lại HS và bảo vệ Tổ Quốc.

Chốt lại là k0 đánh nhau vào lúc này, kiềm chế, kiểm soát người dân k0 để xảy ra biến động chính trị. Chúng ta đang ở thế yếu, đánh nhau lúc này sẽ là mất nước.

duoptit
19-02-2012, 06:36 PM
_ Đàm phán Việt Nam thì ko phải lo, ai biết rõ lịch sử thì nhìn cái hiệp định Paris thì biết. Nói theo 1 cách khách quan ko thiên vị bên nào thì có thể thấy:
1. Ko nhân nhượng.
2. Quá bất lợi cho Việt Nam cộng hòa và Mỹ trong hiệp định này, nói tóm lại là ta thắng vấn đề ngoại giao.
_ Vì thế cứ tin tưởng về tài ngoại giao của mấy ông to, còn việc bán đất thì ko tha thứ. Có khả năng tốt nhất có thể chấp nhận được trong ngoại giao là:
1. TQ trả lại những đảo đã cướp của Việt Nam năm 1974 tại Hoàng Sa và Việt Nam vẫn tuyên bố chủ quyền quần đảo này và phần phía Tây quần đảo Hoàng Sa tính từ những đảo được trả lại là chủ quyền lãnh hải Việt Nam. 2 bên thỏa thuận phân chia bắc biển đông giống như vùng biển vịnh bắc bộ chỉ có 2 nước sở hữu đẩy Đài Loan ra khỏi Hoàng Sa tất nhiên là đi cùng với điều kiện Trung Quốc có được phần Đông của quần đảo Hoàng Sa đến bờ biển Đài Loan ( TQ giải quyết được 1 phần ao nhà của mình vì mục tiêu của nó là khống chế tuyến đường hàng hải quan trọng hơn là tài nguyên)
2. Nam biển đông giữ nguyên trạng khi nào 2 nước kiểm soát được hoàn toàn vùng này bằng cách này hay cách khác thì ta đàm phán tiếp.

BlueSkyn01
19-02-2012, 07:42 PM
_ Đàm phán Việt Nam thì ko phải lo, ai biết rõ lịch sử thì nhìn cái hiệp định Paris thì biết. Nói theo 1 cách khách quan ko thiên vị bên nào thì có thể thấy:
1. Ko nhân nhượng.
2. Quá bất lợi cho Việt Nam cộng hòa và Mỹ trong hiệp định này, nói tóm lại là ta thắng vấn đề ngoại giao.
_ Vì thế cứ tin tưởng về tài ngoại giao của mấy ông to, còn việc bán đất thì ko tha thứ. Có khả năng tốt nhất có thể chấp nhận được trong ngoại giao là:
1. TQ trả lại những đảo đã cướp của Việt Nam năm 1974 tại Hoàng Sa và Việt Nam vẫn tuyên bố chủ quyền quần đảo này và phần phía Tây quần đảo Hoàng Sa tính từ những đảo được trả lại là chủ quyền lãnh hải Việt Nam. 2 bên thỏa thuận phân chia bắc biển đông giống như vùng biển vịnh bắc bộ chỉ có 2 nước sở hữu đẩy Đài Loan ra khỏi Hoàng Sa tất nhiên là đi cùng với điều kiện Trung Quốc có được phần Đông của quần đảo Hoàng Sa đến bờ biển Đài Loan ( TQ giải quyết được 1 phần ao nhà của mình vì mục tiêu của nó là khống chế tuyến đường hàng hải quan trọng hơn là tài nguyên)
2. Nam biển đông giữ nguyên trạng khi nào 2 nước kiểm soát được hoàn toàn vùng này bằng cách này hay cách khác thì ta đàm phán tiếp.

k0 có căn cứ đóng quân thì khống chế kiểu gì đây hả bạn?

ngay7thang8
19-02-2012, 07:49 PM
Quan trọng là người kế nhiệm Tập Cận Bình sẽ hành xử như thế nào,rồi lúc đó mới tìm cách đối phó.Còn bây giờ muốn lấy lại HS chỉ có thể hợp tác cùng Phi tạo sự ảnh hưởng của Mĩ ở biển đông,nhưng như thế thì chẳng khác gì con dao 2 lưỡi.TQ đang tham vọng đi xa và nếu bị kiềm hãm thì khắc chiến tranh sẽ nổ ra và đó sẽ là điều Mĩ mong muốn

namvietbglg
19-02-2012, 08:28 PM
Có lần chửi TQ bị thẻ vàng nên không chửi nữa. TQ - bản chất ra sao ai cũng rõ, chỉ chưa biết chắc họ sẽ làm gì trong tương lai. Nhưng với truyền thống nghìn năm đáng tự hào của họ thì không bao giờ Trung Quốc trả lại Hoàng Sa cho chúng ta mà không được gì lợi hơn, vì họ là kẻ cướp mà.

BlueSkyn01
19-02-2012, 09:56 PM
Hài =)) . Chung hoa mà dễ trả Hoàng sa , Với thế và lực chung hoa so với việt nam bây giờ cắt đôi trường sa thì còn được =)) , cắt đôi hoàng sa ,mơ ban ngày

nếu cứ tiếp tục chính sách hiếu chiến vỡi cái dã tâm thôn tính VN mà nếu TQ thất bại thì xin lỗi nhé: TQ sẽ mất biển Đông. Ai nắm được VN là nắm được biển Đông, Mỹ mà có cơ chen chân vào thì TQ cũng chỉ như con c hó nằm trong cũi thôi. Thế với chả lực, cái đảo Đài Loan sát sườn còn k0 lấy lại được, cái quần đảo Senkaku thì để Nhật nó nắm. K0 biết là ai đang mơ giữa ban ngày nữa.
Đừng có cm nhảm nhí nữa, chỉ tổ lòi ra cái đuôi ngu dốt thôi.

Canon100is
19-02-2012, 10:15 PM
Ko biết quyết tâm của bên Quân đội mạnh cỡ nào nhưng sống dưới chế độ tham ô, tham nhũng, bao che cho nhau như hiện tại chắc chế độ nước ta không kéo dài quá 50 năm nữa đâu.
Trung Quốc nó sẵn sàng đợi ta 50 - 100 năm để ta yếu như quân Ngụy khi xưa nó dễ dàng nuốt nốt Trường Sa thôi.