HOANGSA.ORG ĐÃ CHUYỂN SANG DIỄN ĐÀN MỚI- DIỄN ĐÀN CŨ CHỈ ĐỂ LƯU TRỮ KHÔNG THỂ VIẾT BÀI.

ĐỂ ĐI ĐẾN DIỄN ĐÀN MỚI XIN VUI LÒNG CLICK VÀO ĐÂY HTTP://HOANGSA.ORG/F

HOANGSA.ORG ĐÃ CHUYỂN SANG DIỄN ĐÀN MỚI- DIỄN ĐÀN CŨ CHỈ ĐỂ LƯU TRỮ KHÔNG THỂ VIẾT BÀI.

ĐỂ ĐI ĐẾN DIỄN ĐÀN MỚI XIN VUI LÒNG CLICK VÀO ĐÂY HTTP://HOANGSA.ORG/F

User Tag List

Trang 1 trong 4 123 ... Cuối cùngCuối cùng
Kết quả từ 1 tới 10 trên 36
  1. #1
    Ngày gia nhập
    Jul 2009
    Bài gửi
    590
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)

    Exclamation Cải cách ruộng đất (1953 - 1957)

    Đây là công trình sưu tầm của Phương Nam nhằm cung cấp các thông tin chính xác nhất về vấn đề Cải cách ruộng đất.

    Để tiết kiệm tài nguyên diễn đàn, sẽ đăng link chứ không đăng nguyên bài, nhưng nếu bạn có ý kiến bình luận xin post ở đây, thanks các bạn



    * Tài liệu tham khảo: Văn kiện Đảng toàn tập (tập 14, 15, 16, 17)

    Sửa bởi boyscout086 : 18-08-2009 lúc 11:16 PM
    [CENTER][B][U][URL="http://biengioilanhtho.gov.vn./"][COLOR=seagreen]biengioilanhtho.gov.vn[/COLOR][/URL][/U][/B][/CENTER]
    [CENTER][COLOR=black](Website chính thức của Việt Nam về biên giới lãnh thổ)[/COLOR][/CENTER]

    [CENTER][URL="http://hoangsa.org/forum/showthread.php?p=197760#post197760"][SIZE=3][COLOR=#ff0000]☭[/COLOR][COLOR=red][B]Quan điểm của Đảng, Nhà nước ta về tình hình biển Đông [/B][/COLOR][COLOR=red]★[/COLOR][/SIZE][/URL][/CENTER]

  2. #2
    Ngày gia nhập
    Dec 2007
    Bài gửi
    821
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    4
    Uploads
    0
    Mentioned
    2 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Cá nhân tôi đánh giá rằng việc cải cách ruộng đất là một điều nên làm vào thời điểm đó. Thế nhưng cách làm như thế nào mới là quan trọng! Còn làm để cho các thành phần HVB lợi dụng, dẫn đến tố sai, tố oan và giết người không cần xét sử thì là một sai lầm lớn của đảng CS ( điều này do chính Bác HCM công nhận, đừng bác HVB nào cho rằng em nói quá ). Thế nhưng vấn đề của lịch sử chúng ta cũng không nên thù hằn hoặc có các lời nói mang tính chất ngoáy sâu vào vết thương làm gì. Nhưng chúng ta vẫn phải nhớ, phải hiểu rõ bản chất của sự thật để lịch sử đau thương đó không bao giờ tái diễn. Nhân đây tôi cũng xin kể lại một chuyện ngay chính trong gia đình tôi.

    Nói để các bác HVB khác biết rằng thực ra tôi cũng là một HVB và được sống trong một gia đình HVB. Trong nội tộc tôi cũng có rất nhiều người làm quan to trong chính quyền VN ( 2 tướng, 1 bộ trưởng và vài thứ trưởng ). Ông nội tôi trước đây cũng là một người giàu có tại cái mảnh đất Nghệ An, sau khi chính quyền VN được thành lập năm 1945 ông đã hiến gần như toàn bộ tài sản cho chính quyền. Toàn bộ các chú, các bác tôi đều tham gia cách mạng từ trước năm 1945 và một người đã tham gia trong việc khởi nghĩa ở Đô Lương năm 1941.

    Trong các chú các bác của ông nội tôi thì có bác trên bố tôi là thành đạt hơn cả trong con đường binh nghiệp. Khi bắt đầu trận chiến Điện Biên Phủ (DBP) thì ông đã là một cán bộ cấp trung đoàn. Trong phong trào cải cách ruộng đất của Vn ta khi đó thì hình như các tỉnh ở khu bốn làm thí điểm trước vì đó là vùng không bị giặc Pháp chiếm đóng ( trong việc toàn quốc kháng chiến năm 1946 thì chỉ có duy nhất ở Vinh là người Pháp phải đầu hàng và trao vũ khí cho Việt Minh). Trong một lần đi lấy tân binh ở Quảng Bình cho chiến trường DBP ông bác tôi tiện đường, vô tình ghé qua nhà. Thì được biết một tin động trời là: Bố đẻ mình bị đem ra đấu tố rồi bị giam ở nhà kho HTX. Tức giận ông bác đã đem súng ngắn và cùng vài chiến sỹ thân cận vào giải cứu ông nội tôi, sau đó bác tôi gửi ông nội tôi sang bên Lào sống. Khiếp sợ trước sự tức giận của bác tôi các HVB và dân quân xã không dám cản trở việc giải cứu này, hơn nữa vì điều kiện thông tin khi đó lạc hậu cho nên phía quân đội nơi bác tôi chiến đấu khi đó không biết việc vi phạm kỷ luật này của bác tôi.

    Trong trận chiến ở DBP thì bác tôi đã có những chiến công đặc biệt và được phong tặng anh hùng cũng như các thăng cấp vượt bậc. Chắc chắn do sự ghen tức đã có chiến sỹ dưới cấp tố giác việc vi phạm kỷ luật của bác tôi. Ngay tức khắc các việc phong anh hùng và thăng cấp được đình chỉ và chờ xác minh lại sự việc một cách toàn diện ( vì khi được hỏi bác tôi đã nhận ngay tội ). Sau khi biết được vấn đề từ phía chính quyền địa phương, cộng với việc sửa sai của nhà nước trước vấn đề cải cách ruộng đất, thế nhưng vẫn có nhiều ý kiến đòi đưa bác tôi ra tòa án binh. Trong lần xét sử cuối cùng trong ban kỷ luật ( khoảng trên 10 người ) bác tôi được nói lời cuối cùng.

    Trầm mặc một lúc vì đang suy nghĩ một vấn đèmng tính chất quyết định của cuộc đời mình, rồi ông nói:
    Kính thưa các đồng chí! Trước khi tôi nói lời này tôi xin được phép xin lỗi các đồng chí vì những lời tôi sắp nói. Im lặng một lúc rồi ông bỗng:

    D i t m e các đồng chí.

    Cả phòng họp ngớ người ra rồi gần như tất cả đứng lên phản ứng lại, có người tưởng bác tôi suy nghĩ nhiều quá rồi hóa ra bị điên.

    Chờ tất cả mọi người phản ứng xong rồi, bác tôi lại nói:

    Tôi đã xin lỗi các đồng chí trước rồi mà các đồng chí vẫn còn phản ứng như vậy. Thì thử hỏi các đồng chí đặt vào hoàn cảnh của tôi khi đó chứng kiến cảnh bao người chửi bố đẻ mình, vu oan cho bố đẻ mình, giam giữ bố đẻ mình các đồng chí có làm giống tôi không? Cho nên ngày hôm nay nếu các đồng chí có đưa tôi ra tòa án binh và tòa án quyết định xử bắn thì tôi vẫn vui vẻ chấp nhận. Tôi hỏi các đồng chí: Chúng ta đi làm cách mạng để làm gì? Nếu như ngay cả bố để mình cũng không dám cứu thì hỏi cứu được ai? Cũng may mà khi đó tôi vô tình qua thì sau này khi được sửa sai bố tôi là thành phần trung nông. Chứ nếu khi đó tôi không gặp thì việc sửa sai hiện nay có ích gì trước một người đã chết. Tôi xin hết.

    Sau này khi bỏ phiếu kín cho việc kỷ luật thì bác tôi được quá bán và không bị đưa ra tòa án binh. Thế nhưng ông vẫn bị buộc phải chuyển ngành với một dòng trong lý lịch: Lập trường cách mạng không vững vàng.

  3. #3
    hq10 Guest
    Trích dẫn Nguyên văn bởi hoanghungcz Xem Bài gửi
    Cá nhân tôi đánh giá rằng việc cải cách ruộng đất là một điều nên làm vào thời điểm đó. Thế nhưng cách làm như thế nào mới là quan trọng! Còn làm để cho các thành phần HVB lợi dụng, dẫn đến tố sai, tố oan và giết người không cần xét sử thì là một sai lầm lớn của đảng CS ( điều này do chính Bác HCM công nhận, đừng bác HVB nào cho rằng em nói quá ). Thế nhưng vấn đề của lịch sử chúng ta cũng không nên thù hằn hoặc có các lời nói mang tính chất ngoáy sâu vào vết thương làm gì. Nhưng chúng ta vẫn phải nhớ, phải hiểu rõ bản chất của sự thật để lịch sử đau thương đó không bao giờ tái diễn. Nhân đây tôi cũng xin kể lại một chuyện ngay chính trong gia đình tôi.

    Nói để các bác HVB khác biết rằng thực ra tôi cũng là một HVB và được sống trong một gia đình HVB. Trong nội tộc tôi cũng có rất nhiều người làm quan to trong chính quyền VN ( 2 tướng, 1 bộ trưởng và vài thứ trưởng ). Ông nội tôi trước đây cũng là một người giàu có tại cái mảnh đất Nghệ An, sau khi chính quyền VN được thành lập năm 1945 ông đã hiến gần như toàn bộ tài sản cho chính quyền. Toàn bộ các chú, các bác tôi đều tham gia cách mạng từ trước năm 1945 và một người đã tham gia trong việc khởi nghĩa ở Đô Lương năm 1941.

    Trong các chú các bác của ông nội tôi thì có bác trên bố tôi là thành đạt hơn cả trong con đường binh nghiệp. Khi bắt đầu trận chiến Điện Biên Phủ (DBP) thì ông đã là một cán bộ cấp trung đoàn. Trong phong trào cải cách ruộng đất của Vn ta khi đó thì hình như các tỉnh ở khu bốn làm thí điểm trước vì đó là vùng không bị giặc Pháp chiếm đóng ( trong việc toàn quốc kháng chiến năm 1946 thì chỉ có duy nhất ở Vinh là người Pháp phải đầu hàng và trao vũ khí cho Việt Minh). Trong một lần đi lấy tân binh ở Quảng Bình cho chiến trường DBP ông bác tôi tiện đường, vô tình ghé qua nhà. Thì được biết một tin động trời là: Bố đẻ mình bị đem ra đấu tố rồi bị giam ở nhà kho HTX. Tức giận ông bác đã đem súng ngắn và cùng vài chiến sỹ thân cận vào giải cứu ông nội tôi, sau đó bác tôi gửi ông nội tôi sang bên Lào sống. Khiếp sợ trước sự tức giận của bác tôi các HVB và dân quân xã không dám cản trở việc giải cứu này, hơn nữa vì điều kiện thông tin khi đó lạc hậu cho nên phía quân đội nơi bác tôi chiến đấu khi đó không biết việc vi phạm kỷ luật này của bác tôi.

    Trong trận chiến ở DBP thì bác tôi đã có những chiến công đặc biệt và được phong tặng anh hùng cũng như các thăng cấp vượt bậc. Chắc chắn do sự ghen tức đã có chiến sỹ dưới cấp tố giác việc vi phạm kỷ luật của bác tôi. Ngay tức khắc các việc phong anh hùng và thăng cấp được đình chỉ và chờ xác minh lại sự việc một cách toàn diện ( vì khi được hỏi bác tôi đã nhận ngay tội ). Sau khi biết được vấn đề từ phía chính quyền địa phương, cộng với việc sửa sai của nhà nước trước vấn đề cải cách ruộng đất, thế nhưng vẫn có nhiều ý kiến đòi đưa bác tôi ra tòa án binh. Trong lần xét sử cuối cùng trong ban kỷ luật ( khoảng trên 10 người ) bác tôi được nói lời cuối cùng.

    Trầm mặc một lúc vì đang suy nghĩ một vấn đèmng tính chất quyết định của cuộc đời mình, rồi ông nói:
    Kính thưa các đồng chí! Trước khi tôi nói lời này tôi xin được phép xin lỗi các đồng chí vì những lời tôi sắp nói. Im lặng một lúc rồi ông bỗng:

    D i t m e các đồng chí.

    Cả phòng họp ngớ người ra rồi gần như tất cả đứng lên phản ứng lại, có người tưởng bác tôi suy nghĩ nhiều quá rồi hóa ra bị điên.

    Chờ tất cả mọi người phản ứng xong rồi, bác tôi lại nói:

    Tôi đã xin lỗi các đồng chí trước rồi mà các đồng chí vẫn còn phản ứng như vậy. Thì thử hỏi các đồng chí đặt vào hoàn cảnh của tôi khi đó chứng kiến cảnh bao người chửi bố đẻ mình, vu oan cho bố đẻ mình, giam giữ bố đẻ mình các đồng chí có làm giống tôi không? Cho nên ngày hôm nay nếu các đồng chí có đưa tôi ra tòa án binh và tòa án quyết định xử bắn thì tôi vẫn vui vẻ chấp nhận. Tôi hỏi các đồng chí: Chúng ta đi làm cách mạng để làm gì? Nếu như ngay cả bố để mình cũng không dám cứu thì hỏi cứu được ai? Cũng may mà khi đó tôi vô tình qua thì sau này khi được sửa sai bố tôi là thành phần trung nông. Chứ nếu khi đó tôi không gặp thì việc sửa sai hiện nay có ích gì trước một người đã chết. Tôi xin hết.

    Sau này khi bỏ phiếu kín cho việc kỷ luật thì bác tôi được quá bán và không bị đưa ra tòa án binh. Thế nhưng ông vẫn bị buộc phải chuyển ngành với một dòng trong lý lịch: Lập trường cách mạng không vững vàng.
    gia cảnh bác cũng giống với gia cảnh nhà nội em.......gia đình tiểu tư sản từ thời Pháp,ông nội em là người rất yêu CNXH.............ông là chủ 1 tiệm hình lớn (nổi tiếng khu vực Sài Gòn - Gia Định trước giải phóng),ông đã dám làm thẻ căn cước giả cho mấy bác CS để rồi bị người hầu tố cáo ông bi Pháp bắt và tra tấn.........bây giờ nhà em vẫn còn bị bệnh hậu của mấy lần ông bị tra tấn nè(tui Pháp để gối lên người ông rồi dùng cây đập vào lưng và thận)....vậy mà sau giải phóng gia đình vẫn bị vô đánh tư sản ............có người kêu ông đi làm đơn xác nhận có công với CM đi ông cũng đi làm nhưng rồi cũng từ bỏ do..........làm cái đơn xác nhận mà mấy năm chưa xong

  4. #4
    Ngày gia nhập
    Jun 2009
    Bài gửi
    322
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Sự quá tay trong CCRĐ cũng như đánh tư sản ở miền Nam sau 75 chính là hậu quả tất yếu của một chính quyền chuyên chính quá lâu dài (kiểu như Jacobin thời CM Pháp vậy). Nhìn đâu cũng ra phản động, mại bản, Việt gian...

  5. #5
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài gửi
    68
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    cải cách ruộng đất thì ko rõ nhưng hồi năm 76 thì tớ biết
    chủ trương thì đúng nhưng giao không đúng người

    ai đời ông tướng cấp Tá lại bị bọn văn hóa cấp làng xoi như xoi dế
    cũng may là làng đó ba tớ làm
    ba tớ kể rất rõ, hồi đó ba tớ bảo với bác ấy : cháu biết là tài sản đó đều do mồ hôi, thậm chí là xương máu của bác mới có được, nên bác đừng lo
    chiều cháu rủ tụi nó ra, bác cho cả đám ăn mấy ly chè là được

    đấy, cả cơ ngơi chỉ đáng giá mấy ly chè thôi
    còn ko thì tư bản hết nhá, thằng đít nhôm đi kinh tế mới hết nhé, bố éo cần biết mày đi lính giết được bao nhiêu thằng Mỹ cả

  6. #6
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài gửi
    106
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    (Ghi chép của nhà thơ Hữu Loan. Đã lược bỏ một số chi tiết không liên quan.)

    ...
    Khi ấy, với chiến thắng Điện Biên Phủ cùng tái lập hòa bình cho xứ sở, rồi trở về đến thủ đô, lý do gì mà anh và anh Quang Dũng, những sĩ quan trung cấp ưu tú và văn nghệ sĩ nổi danh, lại không được nhà nước ưu đãi như đối với các người có công khác. Ngược lại, các anh còn bị bỏ rơi, gạt ra khỏi giới nhà văn nhà thơ, bị treo bút và không cho công ăn việc làm. Đến nỗi anh Quang Dũng từ ngày về thủ đô chịu đói khổ, không có được một bữa cơm ăn đơn sơ cho no lòng. Còn anh thì bị trục xuất về quê và còn bị quản thúc, không được phép liên hệ với bất cứ ai. Tại sao lại như vậy, thưa anh?

    Thi sĩ Hữu Loan lại mỉm cười chua chát bảo tôi;

    - Chú muốn biết, anh sẽ kể rõ hết cho chú nghe. Chú, anh chị Trạch, và anh Trần Chánh Thành về Hà Nội, anh nào có hay. Sau đó, anh được anh Quang Dũng cho biết là anh ấy có đi đưa tiễn gia đình chú về Hà Nội. Anh bảo Quang Dũng rằng như thế là may cho anh chị Trạch và anh Trần Chánh Thành, chứ nếu ở lại hậu phương thì khổ, vì các anh ấy vốn thuộc giới trí thức làm quan lại cho Tây hồi xưa.

    Đến cuối năm 1952 đầu năm 1953, chính phủ ta đi theo đường lối chính sách của Tầu. Đó là rập theo mô hình đấu tố của Mao đề ra đang được thi hành bên Tầu. Chúng gửi cố vấn sang Việt Nam, bắt buộc chính phủ ta phải thi hành việc đấu tố như Tầu. Mở màn phát động chiến dịch đấu tố cái mà chúng gọi là “địa chủ cường hào”. Tụi cố vấn Tầu chỉ định đưa bà Nguyễn Thị Năm, tên hiệu là Cát-Thành-Long chủ một đồn điền lớn ở Thái Nguyên ra đấu tố làm điển hình.

    Trong quá khứ, bà Cát-Thành-Long là một phụ nữ rất hiền hậu, yêu nước, thương người. Bà có tiệm ở Hà Nội lấy nhãn hiệu Cát-Thành-Long và là một nhà giàu nhất nhì Hà Nội trong thời Pháp thuộc. Chính bà đã nuôi nấng, giấu giếm trong nhà nhiều cán bộ cộng sản, giúp họ khỏi bị Tây bắt. Trong số cán bộ được bà Cát-Thành-Long che chở nuôi ăn có cả Trường Chinh và Hoàng Quốc Việt. Đến khi Việt Minh có chân trong Hội Đồng chính phủ, ông Hồ ngầm tổ chức Tuần Lễ Vàng lấy tiền mua súng để thành lập quân đội thì người ủng hộ nhiều vàng nhất Hà Nội bấy giờ cũng chính là bà Cát Thành Long tức Nguyễn Thị Năm.

    Rồi cuối năm 1946 chiến tranh Việt Pháp bùng nổ. Dân thành phố Hà Nội bỏ nhà bỏ cửa đi tản cư khắp trong vùng quê tỉnh nhỏ. Bà Năm cùng gia đình chạy lên Thái Nguyên ở vùng Việt Bắc vì nơi đó bà có một đồn điền lớn với nhiều tá điền. Những người này được bà Năm quý mến, lại tận tình giúp đỡ khi họ gặp khó khăn, và họ cũng đều thương mến kính trọng bà.

    Vào những năm đầu của cuộc kháng chiến, bộ đội phải sống rất vất vả trong nghèo nàn đói khát. Gạo không có mà ăn cho đủ no. Thường thường mỗi bữa mỗi người chỉ được hai miệng bát cơm gạo mục mốc đầy thóc và sạn. Cho nên, nhiều khi bộ đội hành quân qua đồn điền của bà Năm, quân số lên cả tiểu đoàn. Bà mời họ ở lại, sai người nhà mổ bò heo, làm gà vịt để bộ đội ăn no cho có sức ra trận đánh Tây. Vì thế bộ đội ở Việt Bắc lúc đó ai cũng thương bà, gọi bà là Mẹ chiến sĩ. Thêm vào đó, bà có hai con trai đều đi bộ đội. Người con lớn làm đến sư đoàn trưởng, người con thứ làm đến trung đoàn trưởng. Cả hai đánh giặc rất hăng.

    Ấy thế mà sau này tụi cố vấn Tầu lại bắt ông Trường Chinh phải đem bà Năm ra đấu tố làm điển hình. Hoàng Quốc Việt còn chút lương tâm, viết thư về trình cho Hồ Chí Minh hay vì ông ta tin rằng chỉ có cụ Hồ mới đủ sức can thiệp cứu mạng cho bà Năm mà thôi. Nhưng không ngờ cụ Hồ làm ngơ khi đọc thư tường trình của ông ấy, để mặc Trường Chinh mang bà ra đấu tố cho đến chết. Hai con trai bà cũng sợ, không dám về hoặc kiếm cách can thiệp gì cả.

    Sau khi hoàn thành việc đấu tố bà Nguyễn Thị Năm, bọn họ phát động phong trào đấu tố toàn tỉnh Thanh Hóa. Từ thành phố đến huyện xuống tới xã thôn, nơi nào cũng có cán bộ đến giải thích kích động hô hào. Biểu ngữ căng đầy đường. Ngày đêm, họ tụ họp các thanh niên nam nữ, thiếu niên, nhi đồng, đi thành từng đoàn, hô to những khẩu hiệu được học thuộc “Hãy giết sạch lũ địa chủ cường hào ác bá!” “Đào tận gốc, trốc tận rễ!” “Cường hào ác bá ra tro!”... Khắp chốn, các đội cán bộ đến lôi dân chúng ra tuyên truyền nhồi sọ những lời vu oan giá hoạ dùng để áp đặt lên những người bị đem ra đấu tố. Dân chúng kinh hoảng khi thấy đội cán bộ vào làng để học tập việc đấu tố. Quyền hành sinh sát trong tay họ. Dân chúng sợ quá nói với nhau “Nhất Đội, nhì Trời”! Đội gieo tang tóc, máu đổ thịt rơi, gây kinh hoàng, làm cho từng người dân đêm nằm ngủ không yên, lúc nào cũng nơm nớp lo có người trong đội hoặc du kích rình rập bên ngoài nghe trộm.

    Nhà thơ Hữu Loan ngừng nói, nhấp vài hớp trà, rồi nhìn tôi đăm đăm, kể tiếp :

    - Lúc đó, anh còn là chính trị viên tiểu đoàn. Anh thấy tận mắt những chuyện đấu tố. Hơn nữa, mình là người có học, hiểu biết luân thường đạo lý, lại có tâm hồn nghệ sĩ, nên anh cảm thấy chán nản quá và không còn kính trọng cụ Hồ cũng như chủ nghĩa cộng sản nữa. Tuy nhiên, anh đã trót làm đảng viên được mấy năm rồi. Thú thật với chú, lúc đó anh thất vọng vô cùng!

    Trong một xã thuộc huyện Nga Sơn, tỉnh Thanh Hóa, cách xa anh ở độ mười lăm cây số, có một gia đình địa chủ rất giầu nắm trong tay gần năm trăm mẫu tư điền. Ông địa chủ giầu lòng nhân đạo, rất yêu nước thương người. Ông thấy bộ đội sư đoàn 301 của anh thiếu ăn, nên ông thường cho tá điền gánh gạo tới chỗ đóng quân để ủng hộ bộ đội. Anh là Trưởng Phòng Tuyên Huấn và Chính Trị nên phải thay mặt anh em ra cám ơn tấm lòng tốt của ông ta, đồng thời đề nghị lên Sư đoàn trưởng trao tặng bằng khen ngợi để vinh danh ông. Riêng anh rất quý mến và luôn luôn nhớ đến ông.

    Thế rồi một hôm anh nghe tin gia đình ông địa chủ ấy bị đội đấu tố mang cả hai vợ chồng ra cho dân đấu tố, sỉ vả, nhục mạ, rồi chôn xuống đất để hở có cái đầu lên thôi. Xong, họ cho trâu kéo bừa qua lại hai cái đầu cho đến chết. Gia đình ông bà địa chủ xấu số chỉ còn có một cô con gái mười bảy tuổi được tha chết nhưng bị đội đấu tố đuổi ra khỏi nhà với vài bộ quần áo. Dã man hơn nữa, chúng còn ra lệnh cấm không cho ai được liên hệ, nuôi nấng hoặc thuê cô ta làm công. Thời đó, cán bộ cấm dân chúng cả việc lấy các con cái của địa chủ làm vợ làm chồng.

    Anh Hữu Loan chớp chớp đôi mắt nhăn nheo có hai vành mi ướt đỏ đượm mầu thương cảm. Anh mím miệng, nuốt nước bọt cho bớt nghẹn cổ, rồi kể tiếp :

    - Biết chuyện thảm thương giáng xuống gia đình ông bà địa chủ mà anh hằng nhớ ơn, anh trở về xã đó xem cô con gái của họ sinh sống ra sao, vì trước kia anh cũng biết mặt cô ta. Lúc gần tới nơi, may sao anh gặp cô ta áo quần rách mướp, mặt mày lem luốc, đang lom khom tìm lượm vài củ khoai mà dân bỏ sót nhét vào túi áo, rồi chùi vội một củ vào quần đưa lên miệng gặm. Anh quá xúc động, nước mắt muốn ứa ra. Anh lại gần hỏi thăm và được cô ta kể lại rành rọt hôm cha mẹ cô bị đấu tố chết ra sao. Cô ta khóc mếu nói rằng gặp ai cũng bị xua đuổi; hàng ngày cô phải đi mót khoai ăn đỡ đói lòng, tối về ngủ trong cái miếu hoang; cô rất đói khổ lo lắng, không biết ngày mai còn sống hay sẽ chết vì đói khát!

    Anh nghe mà lấy làm thương tâm quá, trong lòng vô cùng xúc động. Anh bèn đem cô ta về quê của anh, rồi bất chấp lệnh cấm, anh đã lấy cô ta làm vợ. Cho đến ngày nay, bà ấy đã cho anh mười người con ngoan. Khi xưa, quê anh nghèo, nhà anh cũng nghèo, anh lại còn ở trong bộ đội nên không có tiền. Nhưng hai vợ chồng cố gắng chịu đựng đùm bọc nhau bữa đói bữa no.

    Sau khi lấy vợ, anh trở lại đơn vị làm đơn xin bỏ ngũ và trả lại thẻ đảng, rồi về quê luôn không chờ cấp trên có chấp thuận cho anh giải ngũ hay không. Được một năm, vợ anh sinh cho anh một cháu trai rất kháu khỉnh.

    ...
    Đại hội Nhà văn toàn thể miền Bắc quy tụ tất cả anh chị em văn nghệ dân sự cũng như quân sự. Tất cả mọi người kéo về Hà Nội họp mặt đầy đủ, ai nấy hồ hởi lắm.

    Hội Nhà văn mời hết khách quý trong các ngoại giao đoàn. Anh được chọn làm thư ký ngày Đại hội. Cán bộ đảng và nhân viên chính quyền tới tham dự, có Hồ chủ tịch ra đọc diễn văn khai mạc cho long trọng. Trong bài diễn văn, ông Hồ chú trọng nhất đến trách nhiệm nặng nề của nhà văn lúc đó và vạch ra đường hướng cho anh chị em nhà văn đi theo. Tựu trung, ông muốn đưa ra một chỉ thị...

    Nghe anh Hữu Loan kể đến đây, một ý nghĩ nảy ra trong đầu, tôi vội giơ tay ngăn anh lại, rồi ôn tồn nói:

    - Xin anh vui lòng kể chi tiết buổi khai mạc Đại hội nhà văn có ông Hồ chủ tọa.

    Anh Hữu Loan bóp trán, rồi chậm rãi nói :

    - Lúc ông Hồ ra đọc diễn văn khai mạc, ông cúi chào và cám ơn các quan khách, cán bộ đảng cùng nhân viên chính quyền, và các văn nghệ sĩ (mà ông gọi bằng “các chú”). Đọc xong diễn văn, ông nói thêm: ”Các chú văn nghệ sĩ hãy nghiêm túc học tập để hoàn thành nhiệm vụ cao cả của mình.” Đoạn ông hỏi: “Ai có ý kiến gì thì cứ mạnh dạn góp lời để bổ túc thêm. Tôi rất hoan nghênh.”

    Trong số anh em nghệ sĩ đi họp hôm đó có nhiều vị thuộc loại nhà văn tiền chiến nhiều tuổi hơn hoặc bằng tuổi ông Hồ. Thế mà ông ta cứ ngang nhiên gọi tất cả là “các chú”. Điều này làm anh nổi tự ái và nóng mắt. Anh liền giơ tay lên xin góp ý. Ông Hồ thấy anh xung phong liền đi lại bắt tay anh cười thân mật nói: ”Chú có ý kiến gì đóng góp, cứ tự nhiên phát biểu để mọi người cùng nghe.” Anh khoanh tay lễ phép cúi đầu: ”Dạ thưa Chủ tịch kính mến của dân tộc Việt Nam, tôi được Chủ tịch cho phép đóng góp ý kiến, do vậy tôi xin mạo muội đưa ra một đề nghị nho nhỏ thô sơ, nếu có gì sơ suất thất thố xin Chủ tịch rộng lòng tha thứ cho.” “Không sao. Chú cứ tự nhiên góp ý.” Cụ Hồ nói.

    ”Kính thưa Chủ tịch kính mến, tôi thật là vui sướng được chỉ định làm thư ký trong những ngày Đại hội Văn nghệ toàn quốc lần thứ nhất. Đại hội này là biến cố trọng đại sẽ được ghi vào lịch sử đồng thời cũng là niềm hãnh diện cho tất cả anh chị em văn nghệ sĩ khắp nơi được về thủ đô hội họp gặp mặt cùng nhau học tập chuẩn bị cho hướng đi ngày mai như lời dạy bảo của Chủ tịch nói trong bài diễn văn khai mạc. Vinh dự lớn lao cho anh chị em văn nghệ sĩ là được Chủ tịch anh minh kính mến làm chủ tịch danh dự của ngày Đại hội cũng như đọc diễn văn khai mạc trước các quan khách ngoại giao đoàn, các cấp lãnh đạo đảng và nhà nước ta mới độc lập và có chủ quyền. Để Chủ tịch giữ trọn vẹn cương vị và tư thế của một vị lãnh đạo anh minh có công đuổi được thực dân Pháp giành độc lập cho quốc gia, tôi xin phép Chủ tịch góp một ý kiến thô thiển là xin Chủ tịch hãy gọi các văn nghệ sĩ là “anh chị em văn nghệ sĩ” thay vì “các chú văn nghệ sĩ”. Bởi vì đây là ngày trọng đại có đủ quan khách quý hóa chứ không phải là một buổi họp tọa đàm thân mật của văn nghệ sĩ. Nếu ở trong buổi họp thân mật mà Chủ tịch gọi chúng tôi là “các chú” văn nghệ sĩ thì anh chị em sẽ vui lắm vì đó là lời thân mật của gia đình văn nghệ.”

    Nói xong, anh lễ phép cúi đầu chào Chủ tịch và các quan khách cùng văn nghệ sĩ ngồi dưới. Anh nghe có một vài tiếng vỗ tay. Liền đó, ông Hồ tiến lại bắt tay rồi ôm lấy anh với nụ cười rất xã giao của nhà chính trị. Ông nói: ”Tôi thành thật khen chú đã góp ý hay cho tôi. Tôi xin ghi nhận.” Nói xong, để tỏ ra mình là người trên biết ghi nhận lời kẻ dưới, ông Hồ quay lại nói với văn nghệ sĩ cùng quan khách bên dưới: ”Kính thưa văn nghệ sĩ, tôi xin thành thật ngợi khen lời góp ý của nhà thơ Hữu Loan, và bây giờ xin anh em ai có ý kiến gì hay cứ việc mạnh dạn lên đây phát biểu. Chúng ta là văn nghệ sĩ cần phải nói thẳng nói thật để sáng tác phục vụ cho nhân dân.”

    ...
    (Vài nét về nhà thơ Hữu Loan : http://vi.wikipedia.org/wiki/H%E1%BB%AFu_Loan)
    Sửa bởi Chui ống đồng : 06-09-2009 lúc 12:50 PM
    Mã Viện: Chui ống đồng
    Thoát Hoan: Chui ống đồng

  7. #7
    Ngày gia nhập
    Nov 2008
    Bài gửi
    266
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    19
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Vấn đề cải cách ruộng đất 53 - 57 ư?. Tôi chỉ nói về nó bằng 2 từ "sai lầm".
    Sai lầm vì:
    1. Bác Hồ đã nhận đó là sai, và đc thể hiện bằng nước mắt.
    2. Ở góc độ nào đó thì CCRĐ là do Ta bị ép.
    3. Nó làm cho đạo làm người bị bào mòn: Con đấu tố Cha, vợ chồng không còn tin tưởng nhau, tình nghĩa thày trò không còn đc như trc.
    4. làm cho rất nhiều người chết oan, sách văn hóa, Lịch sử, đền thờ nhà Chùa, nhà Thờ Công giáo bị "đập", điều này sẽ gây nên sự mất đoàn kết dân tộc mà trong giai đoạn này rất cần sự đoàn kết để chống giặc ngoại xâm. Một cách nào đó nó là nguyên nhân là cho bà con Công giáo di cư vào Nam.

    Những sai lầm đó nó gây ra những hậu quả nghiêm trọng, ngày nay chúng ta cũng bị ảnh hưởng.

  8. #8
    Ngày gia nhập
    Apr 2009
    Bài gửi
    295
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Đảng đã thấy sai lầm, và đã sửa....

  9. #9
    Ngày gia nhập
    Jul 2009
    Nơi cư ngụ
    Thái Nguyên
    Bài gửi
    323
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    18
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Dù sao Đảng cũng đã biết sửa sai không như bên khựa bửn Mao với cách mạng văn hóa
    đã kill không dưới triệu người
    Tôi yêu những con sông xanh biếc, những cây đa, bến nước , mái đình,... Tôi yêu đất nước và con người Việt Nam. Tôi tự hào vì mang trong mình dòng máu Việt, được hấp thu và tiếp nối truyền thống Việt. Tôi sẵn sàng chấp nhận sự hi sinh để giữ vững chủ quyền độc lập, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc. Và tôi cũng luôn mong một ngày nào đó Hoàng Sa sẽ trở về bên đất mẹ thân yêu.

  10. #10
    TranPhuong Guest
    Tớ có 1 mong muốn sau này mở phòng tranh ảnh, tư liệu về cải cách ruộng đất

    người lớn trên 18 tuổi quốc tịch Việt Nam và nước ngoài thu tiền vé
    Học sinh từ 14- 18 tuổi được giảm giá 50 %
    trẻ con từ 13 tuổi trở xuống và Đảng viên Đảng Cộng Sản không thu tiền vé ( chìa thẻ đảng ở quầy thu vé)

    Tiền lời thu được góp hết vào quỹ từ thiện hoặc để xây 1 tượng dài tưởng niệm nạn nhân CCRĐ
    Sửa bởi TranPhuong : 05-09-2009 lúc 10:49 PM

Trang 1 trong 4 123 ... Cuối cùngCuối cùng

Chủ đề tương tự

  1. Nam Bắc Triều Tiên 1950 - 1953
    By AK47 in forum Ngược dòng lịch sử
    Trả lời: 5
    Bài mới gửi: 19-07-2009, 09:35 AM

Bookmarks

Quyền hạn Gửi bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài của mình
  •