HOANGSA.ORG ĐÃ CHUYỂN SANG DIỄN ĐÀN MỚI- DIỄN ĐÀN CŨ CHỈ ĐỂ LƯU TRỮ KHÔNG THỂ VIẾT BÀI.

ĐỂ ĐI ĐẾN DIỄN ĐÀN MỚI XIN VUI LÒNG CLICK VÀO ĐÂY HTTP://HOANGSA.ORG/F

HOANGSA.ORG ĐÃ CHUYỂN SANG DIỄN ĐÀN MỚI- DIỄN ĐÀN CŨ CHỈ ĐỂ LƯU TRỮ KHÔNG THỂ VIẾT BÀI.

ĐỂ ĐI ĐẾN DIỄN ĐÀN MỚI XIN VUI LÒNG CLICK VÀO ĐÂY HTTP://HOANGSA.ORG/F

User Tag List

Trang 62 trong 64 Đầu tiênĐầu tiên ... 12526061626364 Cuối cùngCuối cùng
Kết quả từ 611 tới 620 trên 634
  1. #611
    Ngày gia nhập
    Nov 2011
    Bài gửi
    97
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)

    Xin phép đăng lại:ĐẶNG TIỂU BÌNH SỬ DỤNG CHIẾN TRANH TRUNG-VIỆT ĐỂ CỦNG CỐ ĐỊA VỊ

    ĐẶNG TIỂU BÌNH SỬ DỤNG CHIẾN TRANH TRUNG-VIỆT ĐỂ CỦNG CỐ ĐỊA VỊTHÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM
    Tài liệu tham khảo đặc biệt
    Thứ Năm, ngày 22-7-2010
    Tuần san châu Á số từ 11-18/7/2010 đăng bài của Giang Tấn về những ân oán trong quan hệ Trung-Việt. Theo Giang Tấn, cuộc chiến tranh biên giới giữa Trung Quốc và Việt Nam năm 1979 chủ yếu là do một mình Đặng Tiểu Bình quyết định nhằm củng cố địa vị của mình.


    Dẫn lời ông Nghê Sáng Huy, một người từng trải qua những năm tháng chiến tranh Trung-Việt, tác giả cuốn “Mười năm chiến tranh Trung-Việt” vừa được Nhà xuất bản Thiên Hành Kiện (Hồng Công) ấn hành vào đầu tháng 6/2010, Giang Tấn cho biết vào năm 1977, Đảng Cộng sản Trung Quốc triệu tập Hội nghị Trung ương 3 khóa X, khôi phục các chức vụ lãnh đạo cho Đặng Tiểu Bình, gồm Phó Chủ tịch nước, Phó Thủ tướng Quốc vụ viện, Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương và Tổng Tham mưu trưởng quân đội. Một năm sau đó, Đặng Tiểu Bình lại được bầu làm Chủ tịch Chính hiệp Toàn quốc. Cách mạng Văn hóa vừa kết thúc, Đặng Tiểu Bình muốn trước tiên phải lập lại trật tự, thúc đẩy đường lối tư tưởng, nên đưa ra trọng điểm công tác cho cả nước là chuyển dịch sang xây dựng kinh tế. Tuy nhiên, khi đó ở Trung Quốc, tư tưởng tả khuynh trong, ngoài đảng và ở quần chúng vẫn tiếp tục “trượt” theo quán tính. Đặc biệt là nhóm trong Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc do Hoa Quốc Phong cầm đầu vẫn chủ trương tiếp tục duy trì lý luận và thực tiễn của Cách mạng Văn hóa thêm một thời gian. Trong quân đội Trung Quốc cũng có không ít cán bộ cao cấp tỏ ra không thông với chính sách và đường lối của Đặng Tiểu Bình. Chính vì thế, Đặng Tiểu Bình thấy rằng muốn phá vỡ cục diện này, phải tiến hành cải cách mở cửa. Nhưng nếu chỉ dựa vào chức vụ của Đặng Tiểu Bình khi đó thì khó có thể xoay chuyển được tình thế, mà phải cần đến một phương thức có thể quét sạch được mọi chướng ngại của thế lực cực tả đối với cải cách mở cửa.
    Theo ông Nghê, nếu như khi đó đưa ra những đánh giá lịch sử về Mao Trạch Đông, phủ định đường lối “hai phàm là” của Hoa Quốc Phong (Phàm là quyết sách Mao Chủ tịch đưa ra, chúng ta phải kiên quyết bảo vệ; Phàm là chỉ thị của Mao Chủ tịch, chúng ta đều phải tuân thủ trước sau như một – P/v TTXVN), thời cơ vẫn chưa chín muồi. Do đó, Đặng Tiểu Bình quyết định lợi dụng chức vụ Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương kiêm Tổng Tham mưu trưởng và sự tín nhiệm của phái nguyên lão trong quân đội đối với mình để tìm kiến sự đột phá từ quân đội. Đặng Tiểu Bình cho rằng cần thiết phải phát động một cuộc chiến tranh chống lại “kẻ xâm lược”, thông qua chiến tranh để chuyển hướng đấu tranh trong nước, tái cố kết sự đoàn kết dân tộc của người dân. Đặng Tiểu Bình cũng muốn nhân cơ hội sau chiến tranh tiến hành điều chỉnh nhân sự trong quân đội. Quả nhiên, sau chiến tranh Trung-Việt, Đặng Tiểu Bình đã làm một cuộc “thay máu” đối với quân đội, đưa một loạt cán bộ trẻ, cán bộ trung niên vào vị trí lãnh đạo. Có thể nói, tiến hành chiến tranh là con đường nhanh nhất giúp Đặng Tiểu Bình xác lập quyền uy tuyệt đối trong Đảng Cộng sản và quân đội Trung Quốc, đẩy mạnh thực hiện kế hoạch cải cách mở cửa.
    Ông Nghê cho rằng Trung Quốc đánh Việt Nam là do Việt Nam đưa quân vào Campuchia và Trung Quốc ủng hộ Campuchia chống lại Việt Nam. Ban đầu, Trung Quốc gọi đây là “phản kích tự vệ” sau đó lại đổi thành “đánh trả”. Cuộc chiến tranh biên giới Trung-Việt, theo ông Nghê, tuy đã khiến Việt Nam rút một phần quân khỏi Campuchia, phá vỡ thế bao vây chiến lược của Liên Xô đối với Trung Quốc, làm rõ quân bài chiến lược của Mỹ và Liên Xô, rèn luyện quân đội, nhưng kết quả đạt được rất hạn chế: Không lấy được đất đai của Việt Nam, cũng không lật đổ được chính quyền Việt Nam (nguyên văn là “tập đoàn thống trị Lê Duẩn”). Và mặc dù các mục đích mà Quân ủy Trung ương Trung Quốc đề ra cơ bản đạt được, nhưng nếu xét về lợi ích chỉnh thể của quốc gia, cái hại vẫn lớn hơn cái lợi. Tại sao vậy? Ông Nghê cho rằng trước tiên là cuộc chiến tranh Trung-Việt đã được các nước phương Tây do Mỹ đứng đầu lấy làm cái cớ để cô lập Trung Quốc. Hai là, việc Trung Quốc xuất binh tấn công Việt Nam đã làm kinh động các nước Đông Nam Á. Ba là, cắt đứt quan hệ giữa Trung Quốc với thế giới thứ ba, khiến Bắc Kinh rơi vào thế cô lập. Bốn là, Trung Quốc mất đi uy tín trong xử lý quan hệ cấp quốc gia. Năm là, chiến tranh Trung-Việt gây tổn thất nặng nề về mặt kinh tế cả cho Việt Nam lẫn Trung Quốc.
    Khi nói về trình tự tiến hành chiến tranh, ông Nghê cho biết một cuộc chiến tranh tất yếu phải đi theo những trình tự do pháp luật quy định. Trước đây, quan niệm pháp trị của người Trung Quốc không cao và nó được biểu hiện trong một số cuộc chiến tranh lớn. Ví dụ: Chiến tranh Triều Tiên chủ yếu do một mình Mao Trạch Đông quyết định, Chiến tranh Trung-Việt chủ yếu do một mình Đặng Tiểu Bình quyết định. Một người hoặc một vài người vội vàng quyết định tiến hành chiến tranh, theo ông Nghê, khó có thể tránh khỏi việc quyết định đó mang màu sắc tình cảm phiến diện, chủ quan của cá nhân, rất dễ phạm phải sai lầm mang tính lịch sử và hậu quả cũng vô cùng đáng sợ.
    Ông Nghê cho biết chiến tranh Trung-Việt không những không được Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc (Quốc hội) thảo luận thông qua, mà cũng không được Ủy ban Thường vụ Quốc hội phê chuẩn. Theo ông Nghê, chiến tranh phải công khai với nhân dân, cho phép nhân dân bày tỏ thái độ của mình. Nhân dân vốn là chủ nhân của đất nước, nên có quyền được biết tình hình, có quyền được bày tỏ thái độ. Việc nhân dân có thể bày tỏ thái độ một cách tự do đối với một cuộc chiến tranh cũng có lợi cho việc ngăn ngừa một số cá nhân nào đó đi ngược lại ý nguyện của đại đa số nhân dân, phát động chiến tranh./.

    Bài đã được đưa lên trang Ba Sàm từ 29/7/2010, nhưng do bị tin tặc phá, xóa mất, nay đưa lên lại.

    Hồi Tưởng Về 30 Năm Trước: Cuộc Chiến Tranh Biên Giới Việt-Trung

    Bùi Tín
    30 năm đã qua. Năm nay, Bộ chính trị Hà nội qua ban tuyên huấn trung ương lệnh cho bộ máy truyền thông – báo, đài, vô tuyến truyền hình – không được nói gì đến cuộc chiến tranh biên giới Việt – Trung. Trong khi đó Trung quốc để cho truyền thông của họ ở vùng Hoa Nam được viết bài kỷ niệm , tưởng nhớ những “anh hùng”(!) đã xả thân 30 năm trước.
    Nhưng lịch sử là lịch sử. Làm sao xoá bỏ lịch sử với biết bao dấu tích; làm sao xoá bỏ được sự tưởng niệm của nhân dân đối với hơn 40 ngàn liệt sỹ – quân nhân và đồng bào các dân tộc – đã nằm xuống trên giải đất biên cương những ngày đầu Xuân ấy.
    Xin ghi lại vài hồi tưởng cá nhân của tôi về những ngày sôi động xưa.
    Những ngày ấy tôi ở đâu. Tôi ở Pnom Pênh, một thành phố chết bắt đầu hồi sinh. Cùng một đơn vị Quân khu IX từ Châu đốc qua Takeo, chúng tôi một nhóm báo chí quân sự 6 người đến sân bay Pochentông / PnomPênh sáng 7-1-1979. Cả thủ đô vắng lặng. Tiếng súng lẻ loi của vài ổ đề kháng tuyệt vọng. Cỏ lút đầu người. 30 vạn dân thủ đô đã bị đuổi hết về nông thôn từ tháng 4-1975 khi quân Khme Đỏ vào. Phố không tên, nhà không số, đường không người, cuộc sống nông thôn không tiền nong, không chợ búa, không trường học, dân không giấy tuỳ thân, không dày dép, không gia đình, ngủ tập thể chia theo trai, gái, đội lao động.
    Sứ quán Tàu rộng lớn nhất thủ đô, tài liệu vừa bị thiêu huỷ, còn một đống tro giữa đại sảnh trang hoàng một tranh hoành tráng ghi bài thơ Mao Trạch Đông : “vầng Thái dương trên châu Á”. Vẫn còn sót tài liệu chỉ rõ 2 hôm trước, chỉ có 5 sứ quán : Bắc Hàn, Lào, Nam tư, Rumani và Trung quốc. Người TQ mới đây có gần 8 ngàn người rải khắp nước, cố vấn quân sự đông nhất, chuyên gia thuỷ lợi, lâm nghiệp, Tân Hoa xã, có 3 ngàn quân thuộc đơn vị công binh vừa xây xong sân bay cực lớn, đường băng dài 3 ngàn mét ở Cong Pong Chnang. Các đoàn khách lớn đến gần đây là 3 đoàn quân sự, một đoàn do Tổng tham mưu trưởng Quân Giải phóng Trung quốc cầm đầu, 2 đoàn cấp cao nhà nước Tàu do Phó Tổng lý (phó Thủ tướng) Trần Vĩnh Quý và bà Đặng Dĩnh Siêu cầm đầu. Họ bỏ chạy hết sạch từ 5 ngày nay sang Thái lan, nhưng vết tích còn đầy ra đó.
    Từ đó dễ hiểu rằng Tàu tất nhiên sẽ trả thù ta ở miền Bắc. Quả nhiên, đầu năm 1979, Đặng Tiểu Bình sang Mỹ, gặp Carter, huênh hoang báo sẽ cho “Việt nam Tiểu bá” một bài học, dám đi theo Đại bá (Liên xô) ăn hiếp nước nhỏ Cambốt, con nuôi của TQ.
    Có người hỏi: ta có bị bất ngờ không. Tôi nhớ lại, có thể nói vừa có, vừa không. Có, vì tình hình biên giới đã căng, rất căng từ giữa năm 1978, khi TQ rút hết mọi chuyên gia, ngưng mọi viện trợ, căng thêm sau khi VN ký Hiệp ước hữu nghị tương trợ với Liên xô vào tháng 11. Cả tuyến biên giới đã báo động đỏ, việc đào hầm hố, công sự, huấn luyện, bổ sung quân số đạn dược được thúc đẩy khẩn trương. Nhưng vẫn bất ngờ, không biết ngày nào chúng khởi sự, và có dám khởi sự hay không vì VN đã gắn chặt với Nga Xô.
    Cũng do đó mà hơn 2 quân đoàn bảo vệ miền Bắc vẫn được đưa vào chiến trường Cam bốt; biên giới phía Bắc chỉ có toàn là chủ lực các Quân Khu, lực lượng tham chiến những ngày đầu chủ yếu là bộ đội địa phương 6 tỉnh và 26 huyện biên giới, cùng với bộ đội biên phòng (có hơn 20 tiểu đoàn) và một mạng lưới dân quân khá rộng và dày. Đây là một nét khá đặc sắc, vì từ xa xưa dân miền núi vốn có nếp tự trang bị súng từ thô sơ đến hiện đại để chống thú rừng, săn thú ăn thịt, bảo vệ nương rẫy. Các Quân khu đã phát hàng vạn súng tốt rất rộng rãi cho dân quân các dân tộc Tày, Mường, Mèo, Thái… từ mấy tháng trước.
    Ngày cuộc chiến nổ ra (17-2-1979), tôi đang ở Pnom Pênh, theo dõi sự kiện Đoàn cấp cao Việt nam sang dự lễ mừng chiến thắng, do thủ tướng Phạm Văn Đồng dẫn đầu. Sáng hôm ấy sỹ quan Việt nam tập họp trong đại sảnh đại sứ quán Trung quốc cũ để nghe ông Đồng nói chuyện. Ông Đồng đang nói thì tôi thấy tướng Văn Tiến Dũng – bộ trưởng Quốc phòng, đưa lên một mảnh giấy, sau đó ông Đồng thông báo đêm qua TQ đã tiến công trên khắp tuyến biên giới 6 tỉnh. Trưa đó tôi nghe ông Đồng và ông Dũng bàn với nhau: không thay đổi chương trình, vẫn giữ đúng kế hoạch, đi thăm Battambang, XiêmRiep, sáng 20 về Hànội. Trong những ngày ấy, cứ cách từ 2 đến 3 giờ, lại có mật điện của tướng Lê Trọng Tấn và tướng Hoàng Văn Thái báo cáo về tình hình chiến đấu ở biên giới.
    Giới báo chí có mặt ở Pnom Pênh náo nức hỏi đường về Sài gòn ngay để trở ra Hànội rồi lao lên biên giới săn tin. Hai bạn thân của tôi là anh Takano, phóng viên Acahata Nhật bản và phóng viên chụp ảnh Pháp Jean Claude Labbé nhanh nhẩu nhất. Thật đáng tiếc thương là Takano lên Lạng sơn chạm trán quân Tàu trưa ngày 27-2 và bị chúng bắn chết ngay gần cầu Lạng sơn. Anh luôn đeo kính cận, nói và viết tiếng Việt khá sõi, tốt nghiệp khoa Văn trường đại học Tổng Hợp Hànội.
    Gặp tù binh Trung quốc ở sân vận động Thái nguyên. 2-3-1979, nhóm phóng viên báo QĐND chúng tôi lên Thái nguyên để gặp một số tù binh TQ. Trên đường lên Lạng sơn và Thái nguyên, từng đoàn dân quân, thanh niên, sinh viên của Hà nội, Hà đông, Sơn tây vai khoác balô cùng xẻng cuốc nô nức đổ lên phía Bắc đào và dựng phòng tuyến chặn bọn xâm lược tiến về thủ đô. Tuần trước đài Nam Ninh/Quảng Tây huênh hoang đe doạ và huênh hoang : Quân Giải Phóng quyết tiến công chớp nhoáng,”sáng sớm ở Lạng sơn, ăn cơm trưa tại Hànội”(!).
    Sau hơn 10 ngày chiến đấu, ta đã bắt được hơn 100 trăm tù binh. Có những tên đại đội trưởng, đại đội phó, chính trị viên đại đội, đảng viên cộng sản.
    Hai ngày đêm ở Thái nguyên, tôi hỏi chuyện được hơn 60 tên tù binh đủ loại, phần lớn thuộc quân khu Quảng châu do tướng Hứa Thế Hữu chỉ huy. Một số bị thương nhẹ, đã được phía ta chăm sóc.
    Sân vận động Thái nguyên khá rộng, đủ chỗ cho hơn 80 tên ở trong hơn 20 phòng nhỏ, vốn là nơi tập luyện bóng chuyền, bóng rổ, võ thuật, nơi hội họp, nghỉ ngơi của vân động viên, nay được ngăn lại. Ở đây việc canh gác chúng được thuận lợi, chúng được tiêu chuẩn ăn như bộ đội ta, với bánh bao làm từ bột mỳ.
    Chỉ hỏi chuyện mươi tên, có thể thấy ngay cái ngây ngô của chúng, không hiểu đánh Việt nam để làm gì, vì sao mà xuất quân. Chúng hiểu lơ mơ là Việt nam không tốt, không biết ơn Trung quốc; chúng mong chiến tranh kết thúc vì trên dặn : “đây chỉ là cuộc xuất quân hạn chế trong thời gian, trong không gian”. Chúng chỉ chuẩn bị được có hơn 10 ngày là đi, hành quân xuống phương Nam, nghỉ chân 5 hôm là khởi sự.
    Chúng sợ ngay từ khi nhập đất Việt vì phải dò mìn, vì lạ địa hình, không am hiểu gì ở phía trước. Chúng luôn bị bất ngờ, bị mìn, bị phục kích, bị bắn tỉa giữa rừng, khi dừng chân bên suối. Chúng hoang mang vì khi ở căn cứ chúng được giải thích sẽ có hàng trăm máy bay đủ loại mở đường, che chở, yểm trợ nhưng chẳng thấy một chiếc nào xuất hiện.
    Một tên lái xe tăng loại trung bình Bát-Nhất bị lật nhào bởi mìn, chân phải bị gãy phải nẹp và đi nạng, than vãn là xe tăng không thích hợp với địa hình rừng, đường độc đạo, lắm khe suối, không triển khai được đội hình, thường chỉ đi hàng dọc, dễ làm mồi cho bazôka đáng sợ!
    Khí hậu rừng nhiệt đới ẩm, mưa nhỏ đã làm nhão đất thành bùn, hầm hố khó đào cũng thành vấn đề khi chúng phải ngủ giữa rừng. Rồi việc ăn, ngủ, vệ sinh, tắm rửa trên đất địch, lạ lẫm, vắng lặng, đầy cạm bẫy thật không dẽ chịu chút nào. Một hai tên bị bắn chết hay bị thương là thường mất luôn một tiểu đội, phải cáng về phía sau với 2, 3 tên áp tải.
    Một viên đại đội phó than vãn, anh ta ra trận, mẹ đang ốm, vợ mới sanh con gái được 2 tháng, quê ở tận Tứ xuyên, từ quân khu Thành Đô xuống tăng cường cho quân khu Quảng Châu, không lòng dạ nào đi xa vào nơi nguy hiểm; luôn buồn bã, ỉu xìu, luôn mồm xin thuốc lá; kể lể mới vào trận có mươi hôm mà đứa nào cũng gầy xọm, sức yếu hẳn, nỗi lo sợ căng thẳng khôn nguôi, còn tăng thêm hằng ngày khi thấy “hoả lực các ông” tăng rõ, “chạm trán các ông” và bị pháo kích, phục kích nhiều hơn, quyết liệt hơn …Mỗi ngày qua là cảm thấy thêm không có ngày về. Anh ta còn kiêm chức bí thư chi đoàn thanh niên cộng sản, cảm tình đảng,- khi bị bắt còn trong túi áo cuốn Mao tuyển nhỏ bìa nylon đỏ chót. Anh ta không hề dở Mao tuyển ra, cũng không sinh hoạt chi đoàn, vì không biết nói gì với quân lính.
    Thật rõ ràng, trong cuộc tấn công xâm lược này, thiên thời, địa lợi, nhân hoà đều bất lợi cho quân Tàu.
    Cũng không ngờ, Quân Giải phóng Tàu trình độ văn hoá rất tệ, trong 60 tên tôi gặp, không có một người nào tốt nghiệp trung học, không một người nào biết Bắc kinh ra sao, chữ Hán tất cả đều nguệc ngoạc như gà bới, chỉ có 3 người võ vẽ biết tiếng Anh kiểu vỡ lòng, đọc vài chữ tiếng Anh theo giọng Hồ Nam, kể cả viên đại đội phó và trung đội trưởng lái xe tăng. Quân giải phóng hiện đại hoá năm 1979 mà chậm tiến như vậy đó.
    Tận cùng man rợ :
    Chúng tôi lên Lạng Sơn ngày 8-3 khi được tin Bắc kinh vừa ra lệnh rút quân gấp. Cầu gãy. Sông Kỳ Cùng thuyền đồng bào đã nối nhau trở về cặp bến. Khói còn bốc lên từ nhiều đám cháy, lửa vừa được dập tắt; nhà ga đổ nát, tường sập từng mảng. Đường sắt đứt từng đoạn, cong queo. Chúng phá bằng mìn loại cực mạnh. 60 toa tầu và 2 đầu máy cũ tan tành. Các cơ quan hành chính đều bị phá sập. Giây điện bị cắt nát. Cửa hàng mậu dịch bị đốt cháy, cho đến trường trung học, vườn trẻ bên cơ quan hội phụ nữ, nhà mẫu giáo đều đổ nát không thể ở được. Chúng đốt cháy gần hết thư viện lớn.
    Những đồng bào đầu tiên trở về nhà đều buồn rầu đau xót trước cảnh tang thương đổ nát. Xưởng dệt thủ công thổ cẩm đặc sản Lạng sơn bị chúng phá sạch banh, không còn một chiếc máy nguyên vẹn; xí nghiệp khâu cũng vậy. Một kiểu phá hoại triệt để, có hệ thống theo nghiêm lệnh, để triệt đường sinh hoạt lâu dài của người dân. Những chiếc thuyền gỗ bị đâm thủng, ván bị xẻ ra từng mảng nằm dọc bờ sông với lưới lớn nát bấy như bị băm nhỏ.
    Vào nhà dân khá giả gần khu chợ, tủ lim, bộ ghế salông cổ mặt đá bị đập nát, gương vỡ tan, mâm đồng bị đâm thủng, nồi to nồi bé bằng đồng, nhôm, sành, đất không còn một chiếc nào còn dùng được; cho đến chiếc xe nôi cho em bé cũng bị chặt gục xuống bên cống.
    Không thể nào tưởng tượng một đội quân chính quy của một đảng cộng sản lớn, tự nhận là “vĩ đại” lại có thể hành xử tàn bạo, độc ác, mang bản chất phá hoại phi nhân đến vậy. Quân Tàu Tưởng, quân phát xít Nhật, quân thực dân Pháp đều qua đây, nay là quân Trung Cộng; và kỷ lục về giết dân thường, về tàn phá tràn lan, triệt để, thâm hiểm là thuộc về bọn lính Trung Cộng này đây.
    Những điều được trông thấy đã đủ để kinh hoàng. Còn những nơi tôi không được thấy, được ống kính xưởng phim quân đội ghi lại còn khủng khiếp gấp vạn lần. Đó là ở Bát Xát Lào Cai, một bà người Mông bị cả một tiểu đội 9 tên đưa vào hang đá thay nhau hãm hiếp rồi đâm chết trước mặt con trai bà bị trói chặt ở gốc cây khế ngoài cửa hang. Anh giả chết khi chúng bắn vào vai anh trước khi cùng nhau tháo chạy, anh vừa khóc vừa kể. Ở thôn Tông, huyện Hoà An Cao bằng, chúng bị phục kích chết hơn chục tên, chúng uống rượu rồi tàn sát bằng dao, báng súng cả một xóm 43 người, có 21 phụ nữ và 20 em nhỏ, trong số phụ nữ có 7 người mang thai. Gần đó chúng giết người rồi ném 5 xác xuống giếng.
    Bộ mặt thú vật ấy của cái gọi là Quân giải phóng Trung Hoa làm sao có thể rửa sạch, phải được lưu truyền trong lịch sử loài người. Sao có thể cấm bà con ta ở 6 tỉnh biên giới không được tưởng niệm người thân đã oan khuất và cấm gia đình nạn nhân và đồng bào nguyền rủa quân sát nhân khốn nạn cùng quan thầy của bọn chúng!
    Một mũi tên xuyên 5 con chim “
    Sau 30 năm, nhìn lại cuộc chiến Việt – Trung vùng biên giới, với những tư liệu từ mọi phía được thu thập, có thể thấy Đặng Tiểu Bình thật thâm hiểm đến tột đỉnh.
    Nói thật gọn, đây là một viên đạn nhằm bắn xuyên đến 5 con chim. 5 mục tiêu chiến lược ấy là :
    - phạt Việt, khoe Mỹ, đe Xô, cứu Pôt, – và cuối cùng là nhằm hiện đại hoá 3 quân – Hải, Lục , Không quân Trung quốc.
    - phạt Việt : đòn trừng phạt không doạ nổi dân ta, chúng bị trừng phạt nặng; Bắc kinh thú nhận – dưới xa sự thật, chết 6 ngàn tên, bị thương 21 ngàn, cộng là 27.000 thương vong trong số 23 vạn tên nhập Việt . Ngay phía sau là 22 vạn tên hỗ trợ, hậu cần và dự bị trên đất Tàu. Các quân đoàn chủ lực VN chưa vào trận, số lớn còn ở Cambốt. Nhóm lãnh đạo CS khiếp sợ và bị kẻ thù khuất phục cho đến nay vẫn còn sởn.
    - khoe Mỹ : Đặng gặp Carter tháng 1-1979, báo trước sẽ đánh VN, Carter ngầm tán thành, thực tế là khuyến khích, ủng hộ bằng giữ bao vây, phong toả, cô lập VN; để bọn Pốt ở Liên Hợp Quốc.
    -đe Xô: Liên Xô bất động, tuy có Hiệp ước đồng minh tương trợ Xô – Việt tháng 11- 1978.
    -cứu Pốt : Đặng đã tạm cứu được bọn Khme Đỏ trong hơn 10 năm. Sau khi rút quân khỏi phía Bắc, Đặng tập trung sức vào yểm trợ bọn Pốt ở biên giới Thái lan – Cambốt, dùng cả giải đất Đông Nam Thái lan thành đất thánh cho quân Pốt, vận chuyển hàng triệu tấn vũ khí, trang bị, bom mìn, quân trang quân dụng, mở 12 doanh trại tuyển quân, luyện quân, 2 trường đào tạo sỹ quan, gài cố vấn Tàu vào 21 sư đoàn khơme đỏ (nâng từ 16 sư năm1978), chúng càng đánh càng đông, mạnh, thiện chiến hơn, làm cho quân VN sa lầy, hao quân (chết hơn 50 ngàn, bị thương hơn 20 vạn/ 10 năm), cuối cùng phải rút hết.
    - hiện đại hoá 3 quân ( đặc biệt là tên lửa tầm trung và tầm xa, tàu ngầm nguyên tử, máy tính hoá quân đội). Chính việc kỷ luật, cảnh cáo tướng Hứa Thế Hữu chỉ huy cánh trái tập đoàn quân nhập Việt vì để thương vong quá cao, và vị tướng này kiểm điểm nêu hết nhược điểm lạc hậu, cổ lỗ, vũ khí quá cũ ( không dám dùng không quân, tên lửa lạc hậu 2 thế hệ, lệnh xung phong cho bộ binh bằng kèn(!) , 500 lính chết oan vì lựu đạn điếc, nổ sớm, súng cối vỡ nòng, đi lạc trong rừng, tự sát …Giữa năm 1979 Đặng phác hoạ chương trình hiện đại hoá quân đội gấp, tăng gấp 3 ngân sách quốc phòng, luôn lấy thất bại ở VN làm nỗi nhục dân tộc nước lớn…Chương trình táo tợn ấy nêu rõ cả đóng Hàng không mẫu hạm, một số tàu ngầm nguyên tử, một loạt tên lửa thế hệ mới, cơ giới hoá hàng quân đoàn hoàn chỉnh, bao gồm cả chinh phục vũ trụ với hàng loạt vệ tinh mới.
    Theo di huấn của Đặng, Giang Trạch Dân, rồi đến Hồ Cẩm Đào hiện nay đều đặt ưu tiên cho hiện đại hoá quốc phòng, được phát động mạnh mẽ sau nỗi “nhục” 2 tuần lễ 1 tập đoàn quân chính quy bị giáng trả bởi những lực lượng địa phương trên đất Việt, đúng 30 năm trước.
    Bùi Tín 4-3-2009.

  2. Thanks CoDaiNhaTrang_VietNam thanked for this post
  3. #612
    Ngày gia nhập
    Dec 2011
    Bài gửi
    507
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    1 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Nếu căn cứ vào sử miệng các cụ nhà ta kể lại thì vùng Lưỡng Quảng thuộc về VN ,quan trọng là chúng ta có đủ lực để lấy lại hay không !?
    I have a dream ... Empire of Vietnam !!!

  4. Thanks utbinh thanked for this post
  5. #613
    Ngày gia nhập
    Jun 2010
    Bài gửi
    62
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)

    Cool

    Trích dẫn Nguyên văn bởi lostlove07 Xem Bài gửi
    Nếu căn cứ vào sử miệng các cụ nhà ta kể lại thì vùng Lưỡng Quảng thuộc về VN ,quan trọng là chúng ta có đủ lực để lấy lại hay không !?
    vay co nguoi hoi 9 tinh dong bang song cuu long neu camphuchia doi lai minh co tra khong

  6. #614
    Ngày gia nhập
    Dec 2011
    Bài gửi
    344
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Trích dẫn Nguyên văn bởi akaminnya Xem Bài gửi
    Thác chính bị TQ chiếm, bãi tục lãm, rồi phần biên giới đất liền nữa... đúng là đau thật... quá nhục nhã vì cái hiệp ước năm 1999... có phải vì VN muốn trả ơn TQ vì đã giúp ta đánh Mỹ nên mới ký cái hiệp ước đó ko? đau xót thật khi mà đất đai tổ tiên ông cha để lại bị mất vào tay giặc... bây giờ hối hận cũng đã muộn chả làm đc gì hơn!
    chưa có văn bản hay bản đồ mang tính pháp lý chứng minh thác Bản Dốc hoàn toàn của Việt Nam. Cũng như nhiều liệt não kiêm bại não cho rằng Ải Nam Quan thuộc Việt Nam.
    I have no faith in God. I don't know who God is. Biểu hiện của những thằng ngu là tập hợp bầy đàn và thóa mạ những người khác ý của chúng

  7. Dislikes remus123 disliked this post
  8. #615
    Ngày gia nhập
    May 2011
    Bài gửi
    23
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Trích dẫn Nguyên văn bởi diem_xua131 Xem Bài gửi
    cuộc chiến lần 2 năm 1984 rất ít ai biết về nó.
    TQ chủ động công bố tài liệu về cuộc chiến này lên mạng, theo nhiều cho biết thì có xảy ra cuộc chiến này.
    trên TTVNOL trong topic KTQS có bàn về cuôc chiến 1984.

    rất tiếc lá còn khá đông nhiều thế hệ 8x,9x điều không biết về cuộc chiến 1984.
    vì vậy mình pótic cho các ban tham khảo để biết thêm
    Mình thấy bài viết về giai đoạn chiến tranh biên giới 1984 khá sát so với lời ông chú (1 CCB) đã được điều lên đánh trận này. đúng là nó xác định đúng vị trí bắn pháo của mình

  9. #616
    Ngày gia nhập
    Jun 2010
    Bài gửi
    3.134
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    4 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Predator Xem Bài gửi
    Các bác thông cho em cái này với, hôm qua mất cả tình bạn với thằng bạn vì vụ này, chẳng là nó nói ông già nó đi Cam năm 1982 thuộc quân khu 5 (Đà Nẵng), rồi tham gia sư hay đoàn 579 gì đó (cái này em không nhớ rõ lắm, nhưng chắc chắn là số 579 vì nó còn khoe "mi lên DVO mà đọc, đơn vị thiện chiến nhứt đó con" ) đánh trên dưới 17 trận lớn nhỏ (cái này em cũng không rõ số liệu lắm nhưng nói chung là theo lời nó: "ông ba ta tham gia hết trận lớn nhỏ 1982 - 1989", các bác thông cảm vì lúc đó đang bực ), còn ông già em ở Quân Khu 4 (Huế) nó nói ông già nó bảo QK4 chỉ biết uống rượu cần với hút thuốc lào, vì ở Lào chẳng có đánh ai chỉ giữ chơi , còn nói nghe Trung Quốc sang (mà Trung Quốc chỉ có sang năm 1979 thôi, theo như em biết) thì từ QK4 trở ra vãi cả ra quần, còn QK5 ông già nó lúc đó chuẩn bị lên đường ra choảng Trung Quốc "khí thế hừng hực" vì Trung Quốc chỉ còn cách Hà Nội 80 km (theo em được biết thì năm 1979 quân TQ cách HN 85 dặm tức gần bằng 140 km), cái này mới tếu "nhưng nghe tin Trung Quốc rút nên thôi , không ra bắc nữa" . Cuối cùng: Ông già nó là đơn vị trinh sát

    Em quên một phần cũng tếu, tại thằng này cũng hay cãi nhau với em về đủ thứ trên trời dưới đất lắm . Trước vụ "Cam 1982", chẳng là xem phim Giải Phóng Sài Gòn 2004, lúc ấy có đoạn thằng tướng Mỹ Wayan cố vấn cho trận Xuân Lộc, nó bảo "thằng tướng này từng tham chiến ở Sông Áp Lục bên Triều Tiên, đẩy lùi quân Trung Quốc sang sông" em mò đỏ cả con mắt cũng chẳng thấy tên tướng như vậy, chỉ có một ông nhưng ở thời nội chiến Mỹ
    Chỉ có mặt trận 579 do quân khu 5 chỉ huy thôi chứ không có sư đoàn 579 hay trung đoàn 579 nào cả bác ơi,với lại ba của bạn bác tham gia năm 82 trong khi đó kéo quân từ cam về miền bắc là năm 79,tức là tức là ba của bạn bác tham gia sau 3 năm,mà chiến tranh năm 79 làm quái gì kéo dài 3 năm

  10. #617
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài gửi
    3.566
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    11
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)

    Campuchia: những năm tháng máu và hoa...

    Những Năm Tháng Máu Và Hoa

    2 DVD

    Với độ dài 6 tập, cùng nhiều hình ảnh, tài liệu quý lần đầu tiên được công bố Những năm tháng máu và hoa được đánh giá là một trong những bộ phim tài liệu có quy mô nhất về cuộc chiến chống chế độ diệt chủng Pol Pot của nhân dân Campuchia và dấu ấn không thể phai mờ của tình nguyện quân Việt Nam, những người được nhân dân Campuchia mến tặng tên gọi “đội quân nhà Phật”.





    Cầu nguyện cho nạn nhân của chế độ Pol Pot trong Bảo tàng Tuol Sleng. Ảnh: T.L.
    Trải suốt 6 tập: Những quái thú; Tận cùng tội ác; Dã tâm; Máu chảy nơi biên giới; Giải phóng Phnôm Pênh; Hồi sinh và phát triển, mỗi tập dài khoảng 40 phút, trong Những năm tháng máu và hoa, nhiều tư liệu quý về lịch sử chế độ diệt chủng Pol Pot, về sự giúp đỡ của quân tình nguyện Việt Nam, và nhiều tư liệu, văn kiện, những phát biểu của các thủ lĩnh Khmer Đỏ, của Mặt trận Dân tộc giải phóng Campuchia, của Chánh án Tòa án Tối cao Campuchia… lần đầu tiên được công bố.


    Được xây dựng theo kết cấu đan xen giữa quá khứ xa và gần, Những năm tháng máu và hoa đã lần lượt đưa đến cho người xem bức tranh toàn cảnh đất nước Chùa Tháp, từ trong những năm tháng đen tối dưới sự thống trị của chế độ diệt chủng Pol Pot cho đến lúc hồi sinh.
    Để mở đầu thực hiện dã tâm của mình, Pol Pot đã tiến hành thanh trừng nội bộ, giết hại hàng loạt những cán bộ chủ chốt của Đảng Cộng sản Campuchia, những cán bộ đã được học tập ở Việt Nam.
    Sau ngày 17-4-1975, khi Pol Pot chiếm được Phnôm Pênh, chúng bắt đầu thực hiện một chính sách tàn bạo, ra lệnh tất cả nhân dân phải rời khỏi thành phố. Đàn ông, đàn bà, già, trẻ, sư sãi, nhà giáo... bị lính Pol Pot lùa đi như những bầy nô lệ, sống tập trung ở trang trại, lao động tập thể với chủ trương xây dựng xã hội mới: không chợ, không tiền, không trường học, không trí thức, không tôn giáo… Nhân dân không có quyền nói, thậm chí ngay cả quyền mặc quần áo mới cũng không được phép. Trường học biến thành trại giam, người dân chỉ biết cúi đầu chờ đợi cái chết có thể đến với mình bất cứ lúc nào. Trang phục bị nhuộm đen, con người mất quyền sống, đất nước Campuchia phủ một màu tang tóc.
    Thiếu tướng Chu Phác, nguyên Cục trưởng Cục nhà trường, Bộ Quốc phòng tâm sự: “Mặc dù tôi đã được tận mắt chứng kiến những tội ác ghê rợn của chế độ diệt chủng Pol Pot đối với nhân dân Campuchia, được chia sẻ cùng đồng đội, những người đã sát cánh cùng nhân dân Campuchia trong những thời khắc cam go nhất của lịch sử đất nước Chùa Tháp, song tới tận bây giờ, khi xem lại những thước phim Những năm tháng máu và hoa tôi vẫn không thể hiểu nổi tại sao con người lại có thể hành xử với đồng loại như vậy? Đã 30 năm trôi qua, song những cảm xúc ghê tởm, căm giận... dường như vẫn còn nguyên như những ngày đầu khi tôi đứng trước những hố chôn người tập thể, đứng trước trại giam S21 ở ngay giữa thành phố... Và thêm một lần nữa tôi lại càng tin tưởng và tự hào vì những đóng góp xương máu của tình nguyện quân Việt Nam dành cho nước bạn Campuchia”.
    Đất nước Campuchia vừa được giải phóng, bộ đội, chuyên gia Việt Nam và cán bộ Campuchia lại bắt tay vào việc giúp đỡ hàng triệu người dân đang bị đói khát, xóm làng tan hoang không còn nhà ở, phải gấp rút cứu đói, giúp dân sản xuất, làm lại nhà cửa, xây dựng bệnh xá, khôi phục chùa chiền... Đất nước Campuchia lại tìm thấy được sự thanh bình và phát triển, sự thay da đổi thịt trên những cánh đồng chết 30 năm về trước.
    Để có được những thước phim tư liệu sống động ấy, những người làm phim của Trung tâm Sản xuất phim tài liệu Đài Truyền hình Việt Nam đã phải vật lộn với hàng vạn các thước phim tư liệu, tài liệu được bạn bè đồng nghiệp cung cấp.
    Bên cạnh đó, để đảm bảo tính xác thực, nâng tầm giá trị của mỗi hình ảnh, mỗi lời bình đến với khán giả, đoàn làm phim đã thu xếp hàng chục cuộc phỏng vấn với các nhân chứng lịch sử của cả hai nước.
    Về phía Campuchia có Thủ tướng Hun Xen; Chủ tịch Đảng Nhân dân Campuchia - Chủ tịch Thượng viện Campuchia Chia Xim, Chủ tịch Quốc hội Hêng Xom Rin. Về phía Việt Nam có nguyên Tổng Bí thư Đỗ Mười, nguyên Tổng bí thư Lê Khả Phiêu, nguyên Chủ tịch nước Lê Đức Anh cùng nhiều lãnh đạo, sĩ quan quân đội hai nước



    tập 1


    tập 3
    http://www.youtube.com/watch?v=Bq2pDXmZy5E

    tập 4
    http://www.youtube.com/watch?v=xF5v4vdtbX4

    tập 5
    http://www.youtube.com/watch?v=wPi48dJTbgM

    tập 6
    http://clip.vn/watch/Nhung-nam-thang...hoa-Tap-6,Woiu

    kết quả của những thằng làm tay sai cho trung quôc
    http://www.youtube.com/watch?v=zALGODfeXDs
    Đem đại nghĩa để thắng hung tàn,
    Lấy chí nhân để thay cường bạo.
    Trận Bồ Đằng sấm vang chớp giật,
    Miền Trà Lân trúc chẻ tro bay.
    Gươm mài đá, đá núi cũng mòn
    Voi uống nước, nước sông phải cạn.
    Đánh một trận, sạch không kình ngạc
    Đánh hai trận, tan tác chim muông.

  11. Thanks huongnhu, nguoilytuong90, toan93 thanked for this post
  12. #618
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài gửi
    3.566
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    11
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    minh search hòai mà không ra...bac nào rành xin tìm giúp...tập 2 cung là vấn đề đau đầu bên quansuvietnam.net...nhiều mem đã search nhưng ko thấy
    Đem đại nghĩa để thắng hung tàn,
    Lấy chí nhân để thay cường bạo.
    Trận Bồ Đằng sấm vang chớp giật,
    Miền Trà Lân trúc chẻ tro bay.
    Gươm mài đá, đá núi cũng mòn
    Voi uống nước, nước sông phải cạn.
    Đánh một trận, sạch không kình ngạc
    Đánh hai trận, tan tác chim muông.

  13. #619
    Ngày gia nhập
    Jun 2011
    Bài gửi
    19
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    tìm hoài không thấy tập 2 :d

  14. #620
    Ngày gia nhập
    Mar 2010
    Nơi cư ngụ
    Hà Nam,Việt Nam,Địa Cầu,Dải Ngân Hà.........
    Bài gửi
    1.800
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    1 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Thế mà giờ chúng ăn cháo đá bát, coi như xương máu quân tình nguyện VN mất 1 cách vô ích
    Không có gì quý hơn độc lập tự do

Chủ đề tương tự

  1. Trả lời: 15
    Bài mới gửi: 09-01-2011, 08:49 PM
  2. 39 phim tài liệu về Việt Nam giai đoạn chiến tranh
    By champions in forum Ngược dòng lịch sử
    Trả lời: 7
    Bài mới gửi: 04-04-2010, 09:18 AM
  3. Tìm hiểu về chiến tranh biên giới bảo vệ Tổ Quốc giai đoạn 1975-1990
    By pantez in forum [Lưu trữ]QS-QP Việt Nam từ 2009 trở về trước
    Trả lời: 639
    Bài mới gửi: 25-09-2009, 01:12 PM

Bookmarks

Quyền hạn Gửi bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài của mình
  •