HOANGSA.ORG ĐÃ CHUYỂN SANG DIỄN ĐÀN MỚI- DIỄN ĐÀN CŨ CHỈ ĐỂ LƯU TRỮ KHÔNG THỂ VIẾT BÀI.

ĐỂ ĐI ĐẾN DIỄN ĐÀN MỚI XIN VUI LÒNG CLICK VÀO ĐÂY HTTP://HOANGSA.ORG/F

HOANGSA.ORG ĐÃ CHUYỂN SANG DIỄN ĐÀN MỚI- DIỄN ĐÀN CŨ CHỈ ĐỂ LƯU TRỮ KHÔNG THỂ VIẾT BÀI.

ĐỂ ĐI ĐẾN DIỄN ĐÀN MỚI XIN VUI LÒNG CLICK VÀO ĐÂY HTTP://HOANGSA.ORG/F

User Tag List

Kết quả từ 1 tới 3 trên 3
  1. #1
    Ngày gia nhập
    Dec 2007
    Bài gửi
    821
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    4
    Uploads
    0
    Mentioned
    2 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)

    Bức Tranh Sơn Dầu Tung Quốc 2008

    Tôi vừa dạo qua trang Blog trangha có bài dịch về 2 bức tranh sơn dầu “Bắc Kinh 2008” hay quá. Xin post lại để các bạn cùng đọc.
    Nguồn: http://blog.360.yahoo.com/blog-V“Bắc Kinh 2008” hay ván bài chính trị Trung -Mỹ- Nhật- Đài
    Mời các bạn vào nguồn trên để xem bức tranh hoặc xem bức tranh trên rõ hơn ở:

    http://my.opera.com/funfun/xml/atom/blog/society

    http://blog.artron.net/?action/viewspace/itemid/6218

    Bức sơn dầu “Bắc Kinh 2008” đang được trưng bày tại Triển lãm nghệ thuật New York. Năm 2008, Bắc Kinh sẽ đăng cai tổ chức Olympic Games. Bức tranh này cũng miêu tả một Game truyền thống của Trung Hoa là Mạt chược. Nhiều dư luận ở Trung Quốc và Đài Loan cho rằng, những cô gái trong tranh đại diện cho những thế lực cạnh tranh trong cuộc chơi toàn cầu hoá đầu thế kỷ 21 mà tâm điểm là Trung Quốc.

    Cách giải thích thứ nhất in trên tờ Nam Phương Châu Báo thì cho rằng: Chân dung người treo trên tường ở góc trái tranh, nếu nhìn kỹ sẽ thấy vừa quen vừa lạ. Phóng to bức tranh lên sẽ thấy là hàm râu Tôn Trung Sơn, đầu trọc của Tưởng Giới Thạch, nét mặt trên mặt tiêu chuẩn của Mao Trạch Đông. Đó là bức chân dung khái quát cả một trăm năm lịch sử của Trung Quốc, hoặc có thể coi đó là toàn bộ chân dung của chủ nghĩa Dân chủ cũ và chủ nghĩa Dân chủ mới của Trung Quốc.



    Phong cảnh sau cửa sổ: ngoài trời đen đặc mây vần vũ, mờ mịt như cục diện trên eo biển Đài Loan. Trung tâm của bức tranh là bốn cô gái đang đánh Mạt chược, một cô đứng ngoài biển Thái Bình Dương ngóng vào cuộc chơi của những “ông lớn”, trên thực tế, trong cuộc chơi bốn người ấy, Đài Loan không có phần tham dự.

    Thế cục ván Mạt chược của hai cô gái tóc vàng và hai cô gái tóc đen, Trung Quốc và Mỹ là hai tay chơi chính đối diện nhau, Nga và Nhật chỉ là vai phụ, vai trò của từng người chơi rất rõ ràng. Phục sức của bốn mỹ nữ đại diện cho thực lực của họ, nước Mỹ phía trên áo quần long trọng nhất, nhưng nửa dưới mát mẻ, chứng tỏ trên võ đài Mỹ là thế lực mạnh mẽ nhất, nhưng dưới võ đài thì trần trụi. Trung Quốc trên cuộc chơi có vẻ tay không, chẳng áo mão gì, nhưng thực tế thì là tay chơi lắm đòn nhiều công lực nhất. Nhật Bản không một mảnh vải che thân, không thế lực, và Nga chỉ có một miếng vải che.




    Trên bức hoạ này, Trung Quốc quay lưng, không lộ sắc mặt, nhưng chính là người quan tâm nhất đến ván Mạt chược, sau lưng Trung Quốc giấu hai quân, và đang lén lút trao đổi quân với Nga. Nhật đang mê mẩn với chính mình, Nhật là người chơi ngốc nhất trong cuộc, vừa nhìn thế cuộc vừa cảm thấy tự mãn. Nga đang nằm ngửa, gác chân lên Mỹ, bài của Nga là con Tướng Công, nói lên rằng Nga chẳng quan tâm chuyện thắng thua này, cũng không muốn chơi tiếp, nhưng Nga trên bề mặt thì dây mơ rễ má cùng Mỹ, dưới hậu đài thì bí mật đi đêm cùng Trung Quốc, hẩy cho Trung Quốc những con bài riêng. Còn Mỹ thì lại đang nhìn đến Đài Loan, tay đặt sau gáy vặn eo, như thể Mỹ đã mệt và mỏi, Mỹ đang cân nhắc xem có đáng để chơi tiếp hay không, chứ không phải là suy nghĩ xem làm thế nào cho thắng.



    Đài Loan vô cùng chăm chú tới cuộc chơi, bê trên tay đĩa trái cây như những lợi ích thực tế, nắm dao lộ liễu. Quần áo của Đài Loan là kiểu y phục Trung Quốc, ngầm ý rằng Đài Loan mới đích thực là những giá trị Trung Hoa chính thống. Còn Trung Quốc chỉ xăm phượng rồng trên da, chứ trang phục đã thành đồ Tây cả rồi, nói lên xu hướng phương Tây hoá của Trung Quốc.

    Trong tranh, Mỹ dường như không nhìn vào bài của mình, nhưng thực tế đang nhìn một lá bài khác, đó là Đài Loan.

    Một nguồn tin từ tạp chí khác của TQ thì nhận xét: Người con gái Trung Quốc đang chạm quân Đông Phong, chỉ có ý rằng ta đang là “Đông” (tức là chủ nhân của tình thế). Nga đang lợi dụng lúc Mỹ Nhật lơ đễnh, lén lút trao quân bài cho Trung Quốc, thời khắc này là lúc họ đang “đi đêm”, và trên ván mạt chược của Nga rõ ràng thiếu đi một quân.

    Đài Loan ở bên rõ ràng phát hiện thấy màn kịch hậu trường, Nga hậu thuẫn cho Trung Quốc trong thế cuộc này, và Mỹ, thông qua việc quan sát gương mặt Đài Loan để phát hiện được phần nào động tĩnh. Trên thực tế, cả Mỹ lẫn Nga đều đang “đi đêm” với thủ đoạn riêng và mục đích riêng.



    Trong khi Mỹ còn nhìn Đài Loan với gương mặt vừa quan tâm vừa suy nghĩ xem không biết nên làm gì với “nhỏ” này thì Đài Loan chỉ muốn nói rằng, con dao nhỏ là năng lực phòng vệ của tôi, đừng ai động đến quyền lợi của Đài Loan.


    Một giải thích khác từ báo chi Phương Tây: người xăm phượng hoàng trên lưng là Trung Quốc, nhưng lại mặc đồ phương Tây. Phải đây là ám chỉ Trung Quốc giờ đây “Học chữ Hán để lấy lễ còn học Tây học để hữu dụng”?



    Mây mù vần vũ ngoài cửa sổ như tình thế u ám giữa hai bờ biển Đài Loan, Trung Quốc, nơi thế cờ này được bày ra giữa bốn bên rình nhau. Quyền lợi đan xen giữa Trung Mỹ Nhật Nga quá phức tạp, và Nhật chỉ nhăm nhăm lợi ích cho bản thân mình.


    Phương Tây thường nhìn nhận chính phủ Dân quốc của Quốc dân đảng Đài Loan như một chính phủ Dân tộc chủ nghĩa, bởi thế tấm áo khoác lên Đài Loan là áo yếm truyền thống. Và năm 2008, lập trường của Đài Loan vẫn là Dân-Quốc chứ không phải đòi độc lập thành Đài – Loan - Quốc. (Điều này tôi cho là phù hợp bởi trong cuộc tổng tuyển cử bầu tổng thống Đài Loan năm 2008, ứng cử viên nhiều cơ hội nhất là Mã Anh Cửu của Quốc Dân Đảng với chủ trương ôn hoà, dân tộc và phát triển).



    Nhìn tình huống trên bức tranh “Bắc Kinh 2008”, thấy Nga đã ngả về Trung Quốc, và Mỹ càng chơi giằng co càng nhiều rủi ro.



    Riêng Trung Quốc, đang hy vọng cố giành phần thắng bằng mọi cách, bằng cạnh tranh, bằng đi đêm, bằng thủ đoạn. Nhưng tôi tin Mỹ thắng ván cờ châu Á, bởi ai thua người đó đã… cởi dần từng cái áo rồi.

    Và ván Mạt chược phương Đông vần quanh Trung Quốc Đài Loan này, có thể là ván cuối, lại có thể là khúc dạo đầu của một cục diện mới.



    Trang Hạ


    (tranh: Hoạ sĩ Lưu Ích, Hoa kiều ở Canada)


    u7viS0laaeZd4RQ7woX3YU-?cq=1&p=7012&l=51&u=100&mx=109&lmt=50#
    “Quyền lực dẫn tới tha hoá, quyền lực tuyệt đối thì tha hoá tuyệt đối” ( Lord Acton). " Dân chủ thì Chính phủ phải là đày tớ. Làm việc ngày nay không phải để thăng quan phát tài. Nếu Chính phủ làm hại dân thì dân có quyền đuổi Chính phủ." ( Hồ Chí Minh).
    Bác ơi! Giờ bọn"đày tớ" nó phát tài hơn chủ nhiều lắm rồi, làm sao ai dám đuổi bọn nó Bác ơi.

  2. #2
    Ngày gia nhập
    Dec 2007
    Bài gửi
    821
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    4
    Uploads
    0
    Mentioned
    2 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)

    Re: Một Bức Tranh Chính Trị?

    Chúng ta cứ giả định 2 bức tranh đó là bức tranh của tương lai chính trị giữa " 4 ông lớn và cô bé Đài Loan " thì sẽ thấy sự khác biệt giữa hai bức tranh mà không thấy tác giả nhắc đến.
    - Ở bức tranh thứ nhất trời đất ngoài Thái Bình Dương ( TBD ) mây đen vần vũ trong phòng cũng tối tăm hơn ở bức thứ hai. Như vậy về đại cục thì ở bức tranh thứ 2 hứa hẹn một tương lai sáng sủa - " Sau Cơn Mưa Trời Lại Sáng "
    - Về từng cô một thì
    + Cô gái TQ có hai vết trạm trổ (ở bả vai và ở thắt lưng ) nhưng ở bức thứ hai thì cô chỉ còn một vết săm ở bả vai và vết đó cũng mất đi một vệt đỏ ( ý là gì nhỉ? Thay đổi chế độ chăng? ). Cô gái TQ ở bức thứ 2 có thêm một cái đồng hồ ( tức là cô ta được lợi trong ván bài mạt chược này ).
    + Cô gái Nhật thì ở bức thứ nhất rất chăm chú vào quân bài ở bức thứ 2 thì quay ra cười rất tươi với cô gái TQ và một tay thì như làm một phép tính với cô gái TQ ( viện trợ phục hồi sau chiến tranh ? ). Như vậy cô gái Nhật cũng được lợi trong ván bài này.
    + Hai cô gái " Lớn " là Mỹ và Nga thì không hề thay đổi.
    + Chỉ khổ thân cho cô gái Đài Loan ở bức tranh thứ 2 tóc tai, mặt mũi rũ rượi tay vẫn cầm chắc con dao và đã đứng gần vào bàn cờ chính trị hơn. Nhưng cái được lớn nhất của Đài Loan là vẫn không bị TQ sát nhập.

    Có một điều mà bức tranh không vẽ hết đó là nơi mà cô gái Mỹ đang nhìn về phía đó. Chính là Việt Nam. Hy vọng khi đó cô gái Việt Nam đã thu hồi được Hoàng Sa và Trường Sa khi bàn cờ của các ông lớn kết thúc.
    Hy vọng là vậy và mong là như vậy!
    “Quyền lực dẫn tới tha hoá, quyền lực tuyệt đối thì tha hoá tuyệt đối” ( Lord Acton). " Dân chủ thì Chính phủ phải là đày tớ. Làm việc ngày nay không phải để thăng quan phát tài. Nếu Chính phủ làm hại dân thì dân có quyền đuổi Chính phủ." ( Hồ Chí Minh).
    Bác ơi! Giờ bọn"đày tớ" nó phát tài hơn chủ nhiều lắm rồi, làm sao ai dám đuổi bọn nó Bác ơi.

  3. #3
    Ngày gia nhập
    Dec 2007
    Bài gửi
    173
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)

    Bức Tranh Sơn Dầu Tung Quốc 2008

    hôm nọ lang thang tìm đựoc cái này không biết có bác nào xem chưa nhẩy?

    Bức tranh mang nhiều ý nghĩa của Họa Sĩ Lưu Ích , Hoa Kiều Canada



    Bức sơn dầu “Bắc Kinh 2008” đang được trưng bày tại Triển lãm nghệ thuật New York

    Năm 2008, Bắc Kinh sẽ đăng cai tổ chức Olympic Games. Bức tranh này cũng miêu tả một Game truyền thống của Trung Hoa là Mạt chược. Nhiều dư luận ở Trung Quốc và Đài Loan cho rằng, những cô gái trong tranh đại diện cho những thế lực cạnh tranh trong cuộc chơi toàn cầu hoá đầu thế kỷ 21 mà tâm điểm là Trung Quốc.

    Cách giải thích thứ nhất in trên tờ Nam Phương Châu Báo thì cho rằng: Chân dung người treo trên tường ở góc trái tranh, nếu nhìn kỹ sẽ thấy vừa quen vừa lạ. Phóng to bức tranh lên sẽ thấy là hàm râu Tôn Trung Sơn, đầu trọc của Tưởng Giới Thạch, nét mặt trên mặt tiêu chuẩn của Mao Trạch Đông. Đó là bức chân dung khái quát cả một trăm năm lịch sử của Trung Quốc, hoặc có thể coi đó là toàn bộ chân dung của chủ nghĩa Dân chủ cũ và chủ nghĩa Dân chủ mới của Trung Quốc


    (tranh: Hoạ sĩ Lưu Ích, Hoa kiều ở Canada



    Phong cảnh sau cửa sổ: ngoài trời đen đặc mây vần vũ, mờ mịt như cục diện trên eo biển Đài Loan. Trung tâm của bức tranh là bốn cô gái đang đánh Mạt chược, một cô đứng ngoài biển Thái Bình Dương ngóng vào cuộc chơi của những “ông lớn”, trên thực tế, trong cuộc chơi bốn người ấy, Đài Loan không có phần tham dự.

    Thế cục ván Mạt chược của hai cô gái tóc vàng và hai cô gái tóc đen, Trung Quốc và Mỹ là hai tay chơi chính đối diện nhau, Nga và Nhật chỉ là vai phụ, vai trò của từng người chơi rất rõ ràng. Phục sức của bốn mỹ nữ đại diện cho thực lực của họ, nước Mỹ phía trên áo quần long trọng nhất, nhưng nửa dưới mát mẻ, chứng tỏ trên võ đài Mỹ là thế lực mạnh mẽ nhất, nhưng dưới võ đài thì trần trụi. Trung Quốc trên cuộc chơi có vẻ tay không, chẳng áo mão gì, nhưng thực tế thì là tay chơi lắm đòn nhiều công lực nhất. Nhật Bản không một mảnh vải che thân, không thế lực, và Nga chỉ có một miếng vải che.

    Trên bức hoạ này, Trung Quốc quay lưng, không lộ sắc mặt, nhưng chính là người quan tâm nhất đến ván Mạt chược, sau lưng Trung Quốc giấu hai quân, và đang lén lút trao đổi quân với Nga. Nhật đang mê mẩn với chính mình, Nhật là người chơi ngốc nhất trong cuộc, vừa nhìn thế cuộc vừa cảm thấy tự mãn. Nga đang nằm ngửa, gác chân lên Mỹ, bài của Nga là con Tướng Công, nói lên rằng Nga chẳng quan tâm chuyện thắng thua này, cũng không muốn chơi tiếp, nhưng Nga trên bề mặt thì dây mơ rễ má cùng Mỹ, dưới hậu đài thì bí mật đi đêm cùng Trung Quốc, hẩy cho Trung Quốc những con bài riêng. Còn Mỹ thì lại đang nhìn đến Đài Loan, tay đặt sau gáy vặn eo, như thể Mỹ đã mệt và mỏi, Mỹ đang cân nhắc xem có đáng để chơi tiếp hay không, chứ không phải là suy nghĩ xem làm thế nào cho thắng.

    Đài Loan vô cùng chăm chú tới cuộc chơi, bê trên tay đĩa trái cây như những lợi ích thực tế, nắm dao lộ liễu. Quần áo của Đài Loan là kiểu y phục Trung Quốc, ngầm ý rằng Đài Loan mới đích thực là những giá trị Trung Hoa chính thống. Còn Trung Quốc chỉ xăm phượng rồng trên da, chứ trang phục đã thành đồ Tây cả rồi, nói lên xu hướng phương Tây hoá của Trung Quốc.

    Trong tranh, Mỹ dường như không nhìn vào bài của mình, nhưng thực tế đang nhìn một lá bài khác, đó là Đài Loan.

    Một nguồn tin từ tạp chí khác của TQ thì nhận xét: Người con gái Trung Quốc đang chạm quân Đông Phong, chỉ có ý rằng ta đang là “Đông” (tức là chủ nhân của tình thế). Nga đang lợi dụng lúc Mỹ Nhật lơ đễnh, lén lút trao quân bài cho Trung Quốc, thời khắc này là lúc họ đang “đi đêm”, và trên ván mạt chược của Nga rõ ràng thiếu đi một quân.

    Đài Loan ở bên rõ ràng phát hiện thấy màn kịch hậu trường, Nga hậu thuẫn cho Trung Quốc trong thế cuộc này, và Mỹ, thông qua việc quan sát gương mặt Đài Loan để phát hiện được phần nào động tĩnh. Trên thực tế, cả Mỹ lẫn Nga đều đang “đi đêm” với thủ đoạn riêng và mục đích riêng.

    Trong khi Mỹ còn nhìn Đài Loan với gương mặt vừa quan tâm vừa suy nghĩ xem không biết nên làm gì với “nhỏ” này thì Đài Loan chỉ muốn nói rằng, con dao nhỏ là năng lực phòng vệ của tôi, đừng ai động đến quyền lợi của Đài Loan.

    Một giải thích khác từ báo chí Phương Tây: người xăm phượng hoàng trên lưng là Trung Quốc, nhưng lại mặc đồ phương Tây. Phải đây là ám chỉ Trung Quốc giờ đây “Học chữ Hán để lấy lễ còn học Tây học để hữu dụng”?

    Mây mù vần vũ ngoài cửa sổ như tình thế u ám giữa hai bờ biển Đài Loan, Trung Quốc, nơi thế cờ này được bày ra giữa bốn bên rình nhau. Quyền lợi đan xen giữa Trung Mỹ Nhật Nga quá phức tạp, và Nhật chỉ nhăm nhăm lợi ích cho bản thân mình.

    Phương Tây thường nhìn nhận chính phủ Dân quốc của Quốc dân đảng Đài Loan như một chính phủ Dân tộc chủ nghĩa, bởi thế tấm áo khoác lên Đài Loan là áo yếm truyền thống. Và năm 2008, lập trường của Đài Loan vẫn là Dân-Quốc chứ không phải đòi độc lập thành Đài – Loan - Quốc. (Điều này tôi cho là phù hợp bởi trong cuộc tổng tuyển cử bầu tổng thống Đài Loan năm 2008, ứng cử viên nhiều cơ hội nhất là Mã Anh Cửu của Quốc Dân Đảng với chủ trương ôn hoà, dân tộc và phát triển).

    Nhìn tình huống trên bức tranh “Bắc Kinh 2008”, thấy Nga đã ngả về Trung Quốc, và Mỹ càng chơi giằng co càng nhiều rủi ro.

    Riêng Trung Quốc, đang hy vọng cố giành phần thắng bằng mọi cách, bằng cạnh tranh, bằng đi đêm, bằng thủ đoạn. Nhưng tôi tin Mỹ thắng ván cờ châu Á, bởi ai thua người đó đã… cởi dần từng cái áo rồi.

    Và ván Mạt chược phương Đông vần quanh Trung Quốc Đài Loan này, có thể là ván cuối, lại có thể là khúc dạo đầu của một cục diện mới.
    Trang Hạ







    Re: Bức Tranh Gây Nhiều Tranh Luận

    bài viết của tác giả phân tích về ý nghĩa có vẻ hay đó nhưng còn thiếu, nhất là khi ta xét bức tranh về mặt nghệ thuật thì phạm quá nhiều lỗi sơ đẳng.

    Nếu ta chú ý về góc độ của hai bức tranh thì hầu như không thay đổi, bức tranh sau chỉ là cận cảnh thêm một chút mà thôi, thế nhưng nhiều bố cục của bức tranh đã bị sai lệch hoặc thiếu sót rất nhiều.

    Một vài ví dụ:

    - ở Cô gái ( tượng trưng cho Tàu) thì bức tranh trên, cổ tay không vẽ chiếc đồng hồ thì ở bức tranh dưới lại có! hình xăm ở ngang dưới lưng thì bức tranh trên có mà bức tranh dưới không có!

    Chúng ta thấy rằng tư thế chuyển động của 4 cô gái hầu như không thay đổi, thế nhưng tấm vải đệm màu xanh lại bị xáo trộn quá nhiều, nhất là góc nơi cô gái đang đứng ( tượng trưng cho Đài Loan) thì bị mất hẳn một góc lớn.

    - Khung cửa sổ cũng khác biệt nhau rất nhiều
    - Bức tường và cả cái khung treo tranh trên bức tường đó cũng khác biệt rất nhiều về chi tiết.
    - Cô gái tượng trưng cho Nhật ở hai bức tranh có hai bộ tóc khác hẳn nhau.
    - chi tiết nền phía sau cô bé tượng trưng cho Đài Loan, mớ tóc xoã trước trán cũng tự nhiên xuất hiện ở bức tranh sau, phần nền ở dưới chân và phần tượng trưng cho bờ biển cũng sai biệt lớn.
    Còn nhiều nữa nếu chúng ta muốn bới lông tìm vết, câu hỏi ở đây đưọc đăt ra là tác giả vẽ quá thả hay là muốn ẩn chứa điều gì ở trong đó nữa?

    Nếu nói về ẩn ý của bức tranh thì chúng ta có thể thấy thêm một khía cạnh nữa là Mỹ, Nga, Nhật gì thì cũng buộc phải tham gia vào chơi một trò chơi " Ruột "của Tàu, và như vậy thì Tàu chắc chắn sẽ chiếm thế thượng phong, chưa kể Tàu còn xấu tính chơi bẩn nữa.
    Nếu có thể xin tác giả bài viết phân tích thêm cho rõ nghĩa thì hay quá


    ...................


    1): Trong bức tranh, 4 người đều ngồi trong một căn nhà nằm trên một cái đảo có thể ngụ ý là Đài Loan. Nhìn vào cửa sổ nó có thể là một Bức Tranh biển và cũng có thể là một cửa sổ trống trơn, nếu chúng ta nhìn ra cảnh phía ngoài (sau lưng cô gái trẻ) thì biết là cửa sổ trống trơn không phải là bức tranh sau cô gái Mỹ .
    2): Đây có thể là một bức tranh ngụ ý về Đài Loan chứ không phải Olympic như tác giả Trang Hạ suy đoán .

    Hơn nữa trên bức tranh người đàn ông treo trên tường thì có nét của Tôn Dật Tiên, Tưởng Giới Thạch và Mao Trạch Đông điều nầy cho ta thấy vấn đề trên bàn cờ nói về Đài Loan thì chính xác hơn .

    Trên bức tranh (1) của tác giả Bắc Kinh thì cô gái Nhật không biết đi cờ như thế nào, cô gái Mỹ thì ngó lơ như không thèm để ý đế ván cờ trong khi đó cô Trung Quốc thì chú tâm vào bàn cờ, muốn lận cờ . Trong khi đó cô gái Nga thì "mệt quá, không phải chuyện của mình nên gát chân lên Mỹ nhắm mắt. Theo tác giả Trang Hạ thì cho rằng Nga muốn tráo bài với Trung Quốc nhưng trong bức tranh thì cô ấy nằm ngủ và bàn tay không diễn tả được là muốn nắm lấy con cờ Trung Quốc đưa cho. Như vậy nói rằng Nga muốn tráo bài với Trung Quốc là không đúng. Trong bức tranh chỉ diễn tả là Trung Quốc đang lận bài.

    Trung Quốc xâm mình còn mang ý nghĩa là "làm gan" muốn thắng bàn cờ Đài Loan mà bất chấp thủ đoạn. Nếu ta nhìn kỹ cô gái Nhật, Đài Loan thì 2 cô nầy không mặc quần tất nhiên Nhật & và Đài Loan không có quân đội đủ mạnh so với các cường quốc. Cô gái nhỏ tay cầm Dao, tay cầm quả tượng trưng cho Đài Loan có thể con dao đó dùng để gọt quả cho các cường quốc ăn và cũng có thể là con dao dùng để tự vệ .

    Bức tranh thứ 2 tác giả Canada cho cô gái Trung Quốc đeo đồng hồ có thể có ngụ ý là vấn đề Đài Loan Trung Quốc, thời gian quyết định xâm lăng Đài Loan lúc nào là do Trung Quốc quyết định.

    Bức tranh thứ 2 tác giả ở Canada vẽ lại bức tranh cô gái Mỹ phần dưới kín hơn, chưa biết là Mỹ có mặt quần hay không, ý nói là quân đội Mỹ thực lực khó ai mà nhìn thấy trong khi đó Trung Quốc thì bề ngoài không có gì (không mặc áo) nhưng có thực lực là mặc quần che kín .

    Điểm đặt biệt là bức tranh thứ (1) Bắc Kinh vẽ hình cô gái xâm mình là một con rồng, ý khoe rằng ta là con rồng Á Châu nhưng bức tranh thứ 2 của tác giả Canada vẽ lại cái xâm trên mình cô gái Trung Quốc chỉ là cái xâm hình quốc huy của Hồng Kông trước đây có thể ngụ ý là kinh tế Trung Quốc chỉ nhờ vào đất Hồng Kông chăng?

    nguồn đây http://www.bbqt.com/forum/lofiversio...php?t4009.html
    công nhận nghệ thuật thật hay
    [color=#ff0000][size=4][b]KHỰA TẤN CÔNG MÃNH LIỆT .
    TA ĐIÊN CUỒNG CHỐNG TRẢ..
    [/b][/size][/color]

Chủ đề tương tự

  1. Trả lời: 4
    Bài mới gửi: 23-09-2010, 12:57 PM
  2. Quân sự Việt Nam sau Chiến tranh Lạnh(14/3/2008)
    By Hoàng Trường Sa in forum [Lưu trữ]QS-QP Việt Nam từ 2009 trở về trước
    Trả lời: 35
    Bài mới gửi: 28-08-2009, 11:37 PM
  3. Bạn đã xem thời sự tối 02 - 06 - 2008 chưa?
    By action in forum Thảo luận về Hoàng Sa - Trường Sa
    Trả lời: 4
    Bài mới gửi: 04-06-2008, 08:02 AM

Bookmarks

Quyền hạn Gửi bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài của mình
  •