HOANGSA.ORG ĐÃ CHUYỂN SANG DIỄN ĐÀN MỚI- DIỄN ĐÀN CŨ CHỈ ĐỂ LƯU TRỮ KHÔNG THỂ VIẾT BÀI.

ĐỂ ĐI ĐẾN DIỄN ĐÀN MỚI XIN VUI LÒNG CLICK VÀO ĐÂY HTTP://HOANGSA.ORG/F

HOANGSA.ORG ĐÃ CHUYỂN SANG DIỄN ĐÀN MỚI- DIỄN ĐÀN CŨ CHỈ ĐỂ LƯU TRỮ KHÔNG THỂ VIẾT BÀI.

ĐỂ ĐI ĐẾN DIỄN ĐÀN MỚI XIN VUI LÒNG CLICK VÀO ĐÂY HTTP://HOANGSA.ORG/F

User Tag List

Trang 1 trong 2 12 Cuối cùngCuối cùng
Kết quả từ 1 tới 10 trên 13

Hybrid View

  1. #1
    Ngày gia nhập
    Dec 2007
    Nơi cư ngụ
    Vĩnh Long & Hồ Chí Minh
    Bài gửi
    1.591
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    43
    Uploads
    31
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)

    Các bài hát về biên giới

    Chủ đề này chỉ để cập nhật và giới thiệu lại các bài hát về biên giới (bao gồm cả thời kì chiến tranh biên giới phía Bắc) được đăng tải trên các phương tiện truyền thống chính thống (của Việt Nam và nước ngoài).

    Danh mục các bài hát hiện tại:

    - Chiều biên giới (nhạc: Trần Chung, thơ: Lò Ngân Sủn, 1980)
    - Những đôi mắt mang hình viên đạn (Trần Tiến)
    - Tình ca mùa xuân (nhạc: Trần Hoàn, thơ: Nguyễn Loan)
    - Gửi em ở cuối sông Hồng (nhạc: Thuận Yến, thơ: Dương Soái, 1979-1980)
    - Tây Tiến (nhạc: Phạm Duy, thơ: Quang Dũng)
    - Hát về anh (Thế Hiển)
    - Bên cầu biên giới (Phạm Duy, 1947)
    - Chiến đấu vì độc lập tự do (Phạm Tuyên, 17/2/1979)
    - Bốn mươi thế kỷ cùng ra trận (Hồng Đăng, 1979)
    - Lời tạm biệt lúc lên đường (Vũ Trọng Hối, 1979)

    Còn tiếp tục cập nhật...
    Sửa bởi littlehorsefish : 18-02-2009 lúc 10:48 PM
    [COLOR=Red][B]Điều ta biết chỉ là giọt nước, điều ta chưa biết mới là đại dương. [/B][/COLOR][COLOR=Red][B]Sứ mệnh của hoangsa.org chưa thể tạm dừng khi vẫn còn đó những sự hiểu biết mù mờ và không lành mạnh về chủ quyền thực tế của Việt Nam trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. [/B][/COLOR]

  2. Likes amanvna liked this post
  3. #2
    Ngày gia nhập
    Dec 2007
    Nơi cư ngụ
    Vĩnh Long & Hồ Chí Minh
    Bài gửi
    1.591
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    43
    Uploads
    31
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)

    Chiều biên giới: Bản tuyên ngôn của một người Dáy

    Với tôi, bài thơ Chiều biên giới là bản tuyên ngôn bằng thơ của một người đàn ông dân tộc Dáy về chính cái bản nhỏ bé của mình. Cũng như ông, mỗi chúng ta đều có một bản tuyên ngôn về ngôi nhà của mình, về làng mình với những gì thân thuộc mà thiêng liêng nhất.

    http://www.tuanvietnam.net/Library/medias/ChieuBienGioi.mp3

    Ca khúc: CHIỀU BIÊN GIỚI
    Lời thơ: Lò Ngân Sủn
    Nhạc: Trần Chung
    *****

    Tôi không biết một cách cụ thể bài hát của Trần Chung ra đời khi nào. Nhưng đó thực sự không phải điều quan trọng khi chúng ta nghe bài hát. Lời của bài hát là những câu thơ của nhà thơ dân tộc Dáy - Lò Ngân Sủn. Dù không nói ra, chúng ta đều có thể hình dung bài thơ ấy Lò Ngân Sủn viết khi nào và với điều gì đang xảy ra trong tâm hồn ông.

    Nhưng thời gian mà nhà nhơ viết những câu thơ và nhạc sỹ viết từng nốt nhạc ấy không phải là điều mà tôi nói đến trong bài viết này - mà là là tình yêu quê hương da diết và thẳm sâu của hai con người kia: nhà thơ và nhạc sỹ. Khi tình yêu quê hương của hai cá nhân ấy đi đến tận cùng thì nó trở thành tình yêu của tất cả chúng ta với mảnh đất của chính mình.

    Chiều biên giới em ơi
    Có nơi nào xanh hơn
    Như chồi non cỏ biếc
    Như rừng cây của lá như tình yêu đôi ta

    Thực ra cụm từ chiều biên giới sẽ rất khó để chúng ta xác định đến một địa danh cụ thể nào đó. Nhưng những câu thơ tiếp theo được vang lên trong giai điệu da diết như muốn khóc, như muốn ôm ghì, như muốn hiến dâng trọn vẹn… đã cụ thể hóa tất cả như một bộ hồ sơ chính xác nhất cho từng cái cây, từng hòn đá, từng khúc suối, từng con dốc, từng mái nhà, từng tiếng gà gáy, từng ngọn khói… trên dọc dài biên giới nước nhà.



    Nguồn: langson.vn

    Bỗng chốc, biên giới đã trở nên cụ thể như chính cổng ngõ ngôi nhà của ông bà, cha mẹ tôi, như cái cổng làng của bạn, như phần mộ của những người thân của chúng ta.

    Nếu chúng ta không sinh ra và lớn lên, không chôn nhau cắt rốn ở trên chính mảnh đất ấy, nếu chúng ta không buồn vui, không cày cấy, không dựng nhà dựng cửa và không sinh con đẻ cái trên mảnh đất ấy, nếu chúng ta không từng đổ mồ hôi và máu trong hàng ngàn năm lịch sử để dựng lên mảnh đất ấy thì chúng ta, mà cụ thể ở đây là nhà thơ Lò Ngân Sủn, sẽ không bao giờ viết được những câu thơ với cảm xúc như thế.

    Bởi những gì không thực sự thuộc về chúng ta thì khi chúng ta nói đến với bất cứ phép xảo ngôn nào, cũng vẫn sẽ lộ ra là một kẻ giả dối.

    Chiều biên giới em ơi
    Có nơi nào cao hơn
    Như đầu sông đầu suối
    Như đầu mây đầu gió như trời quê biên cương




    Nguồn: ngoisao.net




    Em ơi có (ư) nơi nào hơn chiều biên giới khi mùa hoa đào nở ,
    khi mùa sở ra cây, lúa lượn bậc thang mây mù tỏa ngát hương bay
    Chiều biên giới em ơi!

    Những điều thiêng nhất thuộc về quê hương của một con người lại là những điều giản dị nhất. Tổ quốc luôn luôn là một danh từ vĩ đại - vậy nhưng Tổ quốc lại được tạo nên bởi chính những điều giản dị.

    Một nhà văn đã từng viết: "Lịch sử lớn lao của mọi dân tộc lại đi ra từ những ngôi nhà và những lối ngõ nhỏ bé của từng con người làm nên lịch sử đó". Chính những điều giản dị nhất ấy lại chứng minh một cách hùng hồn và đầy kiêu hãnh cái gì thuộc về người này hay thuộc về người kia.

    Tổ quốc của nhà thơ Lò Ngân Sủn là mùa hoa đào nở, mùa cây sở, là ruộng bậc thang… Bởi đó là sự thật mà ông có. Đó là tài sản của ông. Ông không thể nói dối lòng mình và không gì bắt được ông phải chối từ sự thật ấy.

    Khi nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm cất tiếng như một bản tuyên ngôn về Tổ quốc mình, ông nói thật giản dị: Đất là nơi anh đến trường/Nước là nơi em tắm/ Đất nước là nơi ta hò hẹn/ Đất nước là nơi em đánh rơi chiếc khăn trong nỗi nhớ thầm…


    Hoa sở trắng nơi biên giới mùa xuân - Nguồn: ttvnol

    Chỉ những gì thuộc về tổ tiên, ông bà, cha mẹ ta và thuộc về chính đời sống của ta mới trở thành thiêng liêng và da diết trong tâm hồn ta như vậy. Và chỉ những điều gần gũi cả trong đời sống thường nhật và trong sự linh thiêng của đời sống tâm hồn mới làm ta rung động như thế.

    Cứ mỗi khi giai điệu và lời thơ lấy làm ca từ của Chiều biên giới vang lên da diết đầy xúc động và thiêng liêng, tôi lại thấy hiện lên hình ảnh của một người con vĩ đại của Tổ quốc: Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh. Người con ấy trở về sau những năm tháng dằng dặc xa xứ để đi tìm con đường Độc lập, Tự do cho Tổ quốc.

    Người trở về cầm hòn đất của Tổ quốc nơi biên giới và cúi xuống hôn. Ngay lúc đó, những người dân nô lệ của mảnh đất này đã nhìn thấy tình yêu Tổ quốc cháy bỏng và thiêng liêng của toàn bộ dân tộc mình trong hình bóng mảnh dẻ của một người con. Và những người Việt Nam nô lệ đã "Rũ bùn đứng dậy sáng lòa".

    Họ đã cùng người con dân tộc vĩ đại ấy bước vào cuộc kháng chiến trường kỳ đuổi đội quân xâm lược hùng mạnh nhất lúc đó và giành lại Tổ quốc. Rồi trong những ngày chuẩn bị giành chính quyền, dù ốm nặng, Người nói: "Dù có đốt cháy cả dãy Trường Sơn cũng phải giành cho được Độc lập".

    Và dân tộc Việt Nam trong lịch sử của mình đã bao lần đi đến Độc lập Tự do bằng mọi cách kể cả cách của máu chảy. Họ đã không bao giờ thất bại bởi một nguyên cớ giản dị nhưng là một chân lý: họ phải đòi lại những gì thuộc về tổ tiên, ông bà, cha mẹ họ cho dù đó chỉ là một hòn đá, một gốc cây, một ngọn cỏ, một mùa hoa đào nở, một mùa sở ra cây, một khúc suối, một ngọn khói lam chiều bay trên mái bếp

    Nguồn: flickr.com

    Ở đó, mỗi tấc đất biên cương thấm máu bao thế hệ cha anh hy sinh để bảo vệ , để góp phần viết nên lịch sử giữ nước hào hùng của dân tộc.

    Chiều biên giới em ơi,
    Đôi ta cùng chiến hào
    Tình yêu đẹp tiếng hát
    Giữ đất trời biên cương

    Với tôi, bài thơ Chiều biên giới là bản tuyên ngôn bằng thơ của một người đàn ông dân tộc Dáy về chính cái bản nhỏ bé của mình. Cũng như ông, mỗi chúng ta đều có một bản tuyên ngôn về ngôi nhà của mình, về làng mình với những gì thân thuộc mà thiêng liêng nhất.

    Nhạc sỹ Trần Chung mang bản tuyên ngôn bằng âm nhạc để hòa vào bản tuyên ngôn bằng thơ của Lò Ngân Sủn. Và những bản tuyên ngôn giản dị nhưng xúc động, thiêng liêng và bất diệt của mỗi con người cộng lại thành bản tuyên ngôn của cả dân tộc về Tổ quốc của họ.

    Nguồn: http://www.tuanvietnam.net/vn/nghexe...118/index.aspx
    Sửa bởi littlehorsefish : 21-02-2009 lúc 06:20 PM
    [COLOR=Red][B]Điều ta biết chỉ là giọt nước, điều ta chưa biết mới là đại dương. [/B][/COLOR][COLOR=Red][B]Sứ mệnh của hoangsa.org chưa thể tạm dừng khi vẫn còn đó những sự hiểu biết mù mờ và không lành mạnh về chủ quyền thực tế của Việt Nam trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. [/B][/COLOR]

  4. #3
    Ngày gia nhập
    Dec 2007
    Nơi cư ngụ
    Vĩnh Long & Hồ Chí Minh
    Bài gửi
    1.591
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    43
    Uploads
    31
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)

    Những bài ca biên giới không thể nào quên

    Do hoàn cảnh lịch sử, tình yêu quê hương đất nước đã luôn là một chủ đề lớn trong âm nhạc Việt Nam suốt hơn 60 năm qua. Và trong muôn sắc màu của các vùng miền khắp đất nước, từ ngôi làng sau lũy tre mờ xa tới thành phố trẻ, từ Hà Nội trái tim hồng tới Cà Mau cỏ cây xanh tươi đước rừng bát ngát… thì biên giới chiếm một vị trí đặc biệt, đã khắc ghi vẻ đẹp của nó trong hàng chục bài hát của một thời.



    Ca khúc: Tình ca mùa xuân
    Nhạc: Trần Hoàn, thơ: Nguyễn Loan
    Trình bày: Tân Nhàn - Tuấn Anh


    Không biết trên thế giới, có nền âm nhạc của quốc gia nào có nhiều tác phẩm viết về biên giới như chúng ta chăng?

    Trong tâm thức người Việt, biên giới dường như là một khái niệm vừa đẹp đẽ vừa thiêng liêng. Nó đã là nguồn cảm hứng cho hàng chục sáng tác của các nhạc sĩ thuộc nhiều thế hệ, đến mức sẽ là không quá nếu nói rằng chúng ta có cả một dòng "nhạc biên giới".

    “Có nơi nào đẹp hơn?”

    Hẳn nhiên là không phải nhạc sĩ nào cũng từng đặt chân tới miền địa đầu của Tổ quốc, thậm chí có người chưa một lần đến nơi đó để lấy "thực tế". Nhưng tất cả các sáng tác về chủ đề này đều làm toát lên hình ảnh biên cương với một nét chung: đẹp.

    Đẹp nên thơ:

    Em ơi, có nơi nào đẹp hơn
    chiều biên giới
    khi mùa đào hoa nở
    khi mùa sở ra cây
    lúa lượn bậc thang mây
    mùi tỏa ngát hương bay...
    (Chiều biên giới - nhạc: Trần Chung, thơ: Lò Ngân Sủn, 1980)

    Anh ở biên cương,
    nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt
    Ở nơi ấy mùa này con nước lắng phù sa in bóng đôi bờ...
    (Gửi em ở cuối sông Hồng - nhạc: Thuận Yến, thơ: Dương Soái, 1979-1980)

    Đẹp hùng vĩ và dữ dội:

    Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm
    Heo hút cồn mây súng ngửi trời
    (Tây Tiến - nhạc: Phạm Duy, thơ: Quang Dũng)



    Mây và gió... (Nguồn ảnh: www.online-reisefuehrer.com)

    Cũng như một số nhạc sĩ lấy biên giới làm nguồn cảm hứng sáng tác mà chưa hề thực sự tới "nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt", người nghe có thể chưa một lần đến biên giới. Nhưng đâu có sao, âm nhạc sẽ đưa chúng ta tới vùng đất ấy, để ta đứng trên đỉnh núi cao thăm thẳm, nhìn khoảng không bao la, mây chiều và khói lam nhà ai bảng lảng dưới bản làng…

    Hay những đồi đầy nắng gió, bạt ngàn hoa sim tím. Hay nơi rừng âm u, mây núi mênh mông, ngày nắng cháy và đêm giá lạnh… Nghệ thuật là thế, là sức tưởng tượng và khái quát của các nghệ sĩ, là sự cảm nhận đồng điệu của người thưởng thức.

    Không rõ bài hát Việt Nam đầu tiên viết về biên giới là bài nào, nhưng ngay từ năm 1947, khi cuộc kháng chiến chống Pháp đang vào giai đoạn căng thẳng, khốc liệt nhất, nhạc sĩ Phạm Duy - một trong những gương mặt đầu tiên của nền âm nhạc Việt Nam hiện đại (tân nhạc) - đã có một sáng tác rất nổi tiếng, Bên cầu biên giới, viết tại thị xã Lào Cai, đúng ở nơi có chiếc cầu phân chia biên giới Việt Nam - Trung Quốc.


    Ca khúc: Hát về anh
    Sáng tác: Thế Hiển, Thể hiện: Đức Tuấn

    Nổi tiếng vì lẽ, ngoài chuyện hay, đó còn là một trong những bản nhạc tình hiếm hoi của thời ấy. Tuy nhiên, biên giới trong bài hát này hiện lên đẹp thì vẫn đẹp, mà mang nỗi buồn của một người trẻ tuổi nhìn quê hương bị giặc tàn phá, nhìn những mộng ước tuổi xuân xưa đổ vỡ.

    Ngừng đây soi bóng bên dòng nước lũ
    Cầu cao nghiêng dốc trên dòng sông sâu
    Sầu vương theo sóng xuôi về cuối trời
    Một vùng đau thương chốn làng cũ quê xưa…

    Sau này khi về lại Việt Nam định cư (năm 2005), nhạc sĩ Phạm Duy có công bố thêm một ca khúc khác nhắc tới biên giới. “Rải rác biên cương mồ viễn xứ”… Đó là bài Tây Tiến, ông phổ nhạc thi phẩm nổi tiếng của nhà thơ Quang Dũng.

    Hành khúc viễn chinh

    Tuy nhiên, thời kỳ mà các bài ca biên giới ra đời nhiều hơn cả, có lẽ là giai đoạn cuối những năm 70, đầu những năm 80 của thế kỷ trước.

    Ngay trong đêm 17/2/1979, khi nghe tin chiến sự bùng nổ ở biên giới Việt - Trung, nhạc sĩ Phạm Tuyên đã viết ca khúc mở màn cho dòng nhạc “biên giới phía Bắc” thời kỳ này. Đó là bài Chiến đấu vì độc lập tự do, được dàn hợp xướng Đoàn ca nhạc Đài Tiếng nói Việt Nam biểu diễn lần đầu tiên chỉ vài ngày sau đó. Ca từ rất hào hùng:

    Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới,
    gọi toàn dân ta vào cuộc chiến đấu mới...

    Nhạc sĩ Phạm Tuyên cho biết thời gian đó, bài hát được phổ biến rất nhanh chóng. Ông còn nhớ như in: "Ngày 20/2/1979, thu thanh ở Đài Tiếng nói Việt Nam. Ngày 9/3, được đăng trên báo Nhân Dân… Sau đó được nghệ sĩ Tuyết Thanh đơn ca. Tháng 4, được đoàn Quân nhạc biểu diễn. Tháng 5, được dạy trên sóng đài phát thanh".

    Ông kể thêm, về sau này, khi không khí chính trị và tình hình quan hệ Việt Nam - Trung Quốc đổi khác, một cách không chính thức, bài hát không còn được phổ biến nữa. Cách đây mấy năm, có nhà xuất bản muốn in nó trong một tuyển tập ca khúc của thời kỳ ấy, với điều kiện nhạc sĩ sửa lại một số từ. Ông gạt đi: “Bài hát nào ra đời cũng có giá trị lịch sử của nó. Lúc đó tôi sáng tác hoàn toàn từ cảm xúc của mình. Tình cảm chân thật thì làm sao chối bỏ được?”. Thế là biên tập viên đành bỏ bài hát ra khỏi tuyển tập.

    Cùng thể loại hùng ca với Chiến đấu vì độc lập tự do là bài Lời tạm biệt lúc lên đường của nhạc sĩ Vũ Trọng Hối, thật sự là một bản hành khúc viễn chinh đầy bi tráng:

    Ngày ra đi, hướng biên cương, gió bấc tràn về lòng anh lạnh buốt.
    Nòng súng đen dán câu thơ,
    Ý thơ thiệt hay là thơ Lý Thường Kiệt.

    Và không thể không nhắc tới bản hùng ca Bốn mươi thế kỷ cùng ra trận (1979) của nhạc sĩ Hồng Đăng. Không trong sáng, thiết tha như “tiếng ve trên đường vắng, hát theo bước hành quân, mãi xa vẫn còn ngân, tiễn tôi ra mặt trận” (Kỷ niệm thành phố tuổi thơ) năm nào, Bốn mươi thế kỷ cùng ra trận hừng hực khí thế cả nước lên đường chiến đấu, một lần nữa.

    Lịch sử gọi ta xông lên phía trước
    Sẽ viết trọn bài ca anh hùng cứu nước.

    Nhạc sĩ Trần Tiến góp vào không khí của thời kỳ đó với bài Những đôi mắt mang hình viên đạn. Ca từ gợi hình ảnh siêu thực: đôi mắt của những người già và trẻ emđang khóc than nơi biên giới.

    Nhạc sĩ Thế Hiển thì có bài Hát về anh, đề cập trực tiếp tới những hy sinh thầm lặng của người lính biên phòng.

    Cho tôi ca bài ca về người chiến sĩ nơi tuyến đầu.
    Nơi biên cương rừng sâu, anh âm thầm chịu đựng gió sương.
    Dẫu có những gian lao,
    dẫu có những nhọc nhằn
    mang trong trái tim anh trọn niềm tin...


    Nơi địa đầu Tổ quốc thân yêu. (Nguồn ảnh: bnbtravel.com)

    Tình ca biên giới

    Tuy vậy, có sức sống mãnh liệt nhất trong dòng nhạc biên giới vẫn là các bản tình ca. Đậm chất trữ tình, chan chứa tình cảm đôi lứa, đó là điều làm nên sự khác biệt giữa dòng nhạc biên giới với dòng ca khúc trong hai cuộc chiến chống Pháp và nhất là chống Mỹ.


    http://www.tuanvietnam.net/Library/medias/HoaSimBienGioi.mp3
    (http://www.tuanvietnam.net/Library/m...imBienGioi.mp3)


    Ca khúc: Hoa sim biên giới
    Sáng tác: Minh Quang - Thể hiện: Trọng Tấn

    Nếu như nhạc thời chiến tranh chống Mỹ (kể cả tình ca) có phần hào hùng, mang tính cổ vũ chiến đấu cao hơn, thì những khúc tình ca biên giới giờ đây nhiều tình cảm với nỗi nhớ nhung được tô đậm hơn. Ở đây, tình yêu đôi lứa hòa quyện một cách nhuần nhuyễn với tình yêu quê hương đất nước, không hề có sự “lên gân”, “hô khẩu hiệu”. Nói cách khác, nếu nhạc chống Mỹ còn nhiều bài “cứng” thì các ca khúc thời kỳ này mềm mại hơn hẳn, trữ tình hơn hẳn.

    Chính vì thế, những bản ballad cách mạng này dễ đi vào lòng người và có sức sống bền lâu. Không ai quên được những nét nhạc và lời ca tha thiết tình cảm của Hoa sim biên giới (Minh Quang), Thư gửi cho nhau (Phan Huấn)…

    Nếu em lên biên giới,
    Em sẽ gặp bạt ngàn hoa -
    - hoa sim, giữa đồi nắng gió, tím như ai chờ mong…

    Như một lời thủ thỉ với người thương. Hoa sim biên giới rất được những người lính biên cương yêu thích. Cũng giống như Nơi đảo xa, Chút thư tình của người lính biển là hai ca khúc mà bất cứ chàng lính hải quân nào cũng biết tới và có thể nghêu ngao.

    Một điều thú vị là có tới ba bài hát cùng được người yêu nhạc gọi tên là Chiều biên giới.

    Chiều biên giới em ơi
    Có nơi nào xanh hơn
    Như chồi non cỏ biếc
    Như rừng cây của lá,
    như tình yêu đôi ta…
    (Chiều biên giới - nhạc: Trần Chung, thơ: Lò Ngân Sủn)

    Chiều biên giới anh thầm nhớ về, nơi em đó bộn bề,
    bao nỗi nhớ tha thiết
    Hỡi anh có biết những lời em thương
    bao ngày qua, tuy rằng xa em để trong lòng…
    (Lời thương ta ngỏ cùng nhau - Đức Miêng)

    Do thói quen của nhiều khán thính giả Việt Nam là lấy luôn những từ đầu tiên của ca khúc làm tên bài hát, nên bài “quan họ mới" Lời thương ta ngỏ cùng nhaucủa nhạc sĩ Đức Miêng đã bị nhiều người gọi nhầm là Chiều biên giới.

    Bài Chiều biên giới thứ ba là của nhạc sĩ Nguyễn Văn Hiên, sáng tác khi ông đang tham gia chiến đấu ở vùng biên giới phía tây nam của Tổ quốc, năm 1978.

    Sinh thời nhạc sĩ Trịnh Công Sơn cũng có một tác phẩm về biên giới - bài Em ở nông trường, em ra biên giới (1981), ông viết như một cách tưởng nhớ 20 cô gái thanh niên xung phong tình cờ gặp mặt, và họ đều đã hy sinh ở biên giới Tây Nam.

    Từ biên giới xa chốn em sương mù
    Rừng sâu tìm những lối mòn qua...

    Anh hùng, lãng mạn và bình dị

    Chất trữ tình nhiều hơn - đó là nét khác biệt; còn điểm chung giữa dòng nhạc biên giới thời này và nhạc chống Mỹ, chống Pháp thời trước vẫn là lòng yêu nước, tinh thần lạc quan và can đảm của người lính. Không một chút bi lụy hay lùi bước trước hiểm nguy.

    Mọi thế hệ người yêu nhạc đều sẽ luôn cảm thấy sức trẻ, tình yêu cuộc sống và ý chí của tuổi thanh xuân trong các ca khúc như: Ngày mai anh lên đường (Thanh Trúc, khoảng 1978), Gửi lại em (Vũ Hoàng, 1978, sáng tác trong thời kỳ chiến tranh biên giới Tây Nam), Nơi đảo xa (Thế Song, 1979), Tình ca mùa xuân (nhạc Trần Hoàn, thơ Nguyễn Loan, 1979), Chút thư tình người lính biển (nhạc Hoàng Hiệp, thơ Trần Đăng Khoa, 1981), Cánh hoa lưu ly (Diệp Minh Tuyền), Mùa xuân bên cửa sổ (Xuân Hồng)...

    Một vài ca khúc của dòng nhạc biên giới hiện giờ đã "biến mất", nghĩa là không còn được biểu diễn trên các sân khấu lớn, trên sóng truyền hình, hay ghi âm, in ra sách… Việc không lưu hành những bài này là theo một thỏa thuận giữa Việt Nam và Trung Quốc nhằm bình thường hóa hoàn toàn quan hệ giữa hai nước.

    Ngoài ra, theo tác giả của bài hát đầu tiên trong dòng "biên giới phía Bắc" - nhạc sĩ Phạm Tuyên với Chiến đấu vì độc lập tự do - thì một ca khúc có thể mang tính lịch sử, nghĩa là chỉ thích hợp với một giai đoạn nào đó.

    Dĩ nhiên, với tư cách một nhạc sĩ, ông luôn trân trọng các bài hát của mình và của đồng nghiệp, và mong mọi tác phẩm âm nhạc đều được phổ biến.

    Nhiều bản tình ca biên giới khác thì đã được thế hệ ca sĩ trẻ thể hiện lại. Chẳng hạn, Gửi em ở cuối sông Hồng, một thời gắn với tên tuổi Tiến Thành - Thanh Hoa, nay đã đến lớp ca sĩ mới Việt Hoàn - Anh Thơ song ca.

    Tình ca mùa xuân do Bảo Yến “ngự trị” năm nào giờ đến lượt Quang Dũng cover. Trọng Tấn cũng đã thể hiện Chiều biên giới,Hoa sim biên giới,Nơi đảo xa (từng gắn với giọng ca bất hủ của ca sĩ Tiến Thành - đã mất vì tai nạn giao thông trong một chuyến lưu diễn phục vụ bộ đội biên phòng, năm 1984) v.v.

    Nơi địa đầu đã là nguồn cảm hứng sáng tác như thế đối với các nghệ sĩ. Nó gắn với Tổ quốc, gắn với hình ảnh người lính cầm súng gác cho bình yên miền biên thùy, với mối tình của họ vừa lãng mạn vừa bình dị.

    Đẹp và lãng mạn thay là hình ảnh:
    Anh ở biên cương, nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt
    … Em ở phương xa, cách mười sông ba núi bốn đèo.

    Bình dị và cảm động thay là hình ảnh:
    Và chúng mình yêu nhau, bắt đầu tự độ ấy
    Em đi vào xưởng máy, khi trời còn hơi sương
    Và anh lại ra đi, vui như ngày hội
    Mùa xuân biên giới, súng anh gác trời xa.


    Nguồn: http://www.tuanvietnam.net/vn/nghexe...115/index.aspx
    Sửa bởi littlehorsefish : 21-02-2009 lúc 06:24 PM
    [COLOR=Red][B]Điều ta biết chỉ là giọt nước, điều ta chưa biết mới là đại dương. [/B][/COLOR][COLOR=Red][B]Sứ mệnh của hoangsa.org chưa thể tạm dừng khi vẫn còn đó những sự hiểu biết mù mờ và không lành mạnh về chủ quyền thực tế của Việt Nam trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. [/B][/COLOR]

  5. #4
    Ngày gia nhập
    Dec 2007
    Nơi cư ngụ
    Vĩnh Long & Hồ Chí Minh
    Bài gửi
    1.591
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    43
    Uploads
    31
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)

    Trần Tiến và “những đôi mắt mang hình viên đạn”

    "Đoàn quân vừa đi - Đi về biên giới - Cũng từ biên giới về - Những bầy trẻ nhỏ… Từng đôi mắt sáng lên, cháy lên như hình viên đạn…" - Những câu hát mang màu sắc siêu thực này là ở trong một ca khúc không mấy phổ biến của nhạc sĩ Trần Tiến, Những đôi mắt mang hình viên đạn.


    Ca khúc: NHỮNG ĐÔI MẮT MANG HÌNH VIÊN ĐẠN
    Sáng tác: Trần Tiến
    Thể hiện: Khánh Duy
    *****

    Trần Tiến sáng tác Những đôi mắt mang hình viên đạn vào mùa xuân 1979, sau khi anh vừa tốt nghiệp Nhạc viện Hà Nội, khoa Thanh nhạc và Sáng tác.

    1979. Việt Nam khi ấy vừa độc lập được vài năm, đã sạch bóng thù, song khó khăn vẫn chồng chất trong kinh tế và ngoại giao, và chinh chiến vẫn còn đe dọa. Như lời than của Trần Đăng Khoa, sau đó hai năm, trong Thư tình người lính đảo:

    Đất nước gian lao chưa bao giờ bình yên
    Bão thổi chưa ngừng trong những vành tang trắng

    Con người Việt Nam xưa nay, qua bao cuộc chiến chinh, rất thấu hiểu cái giá của hòa bình và quá biết chiến tranh không phải trò đùa. Những người lính - như tiền nhân của họ trước đó gần 120 năm, nếu không phải ra trận có lẽ cũng chỉ biết "cui cút làm ăn; toan lo nghèo khó" (Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc - Nguyễn Đình Chiểu).

    Họ cầm vũ khí, phần nhiều không phải vì những sứ mệnh lịch sử màu mè, hay vì những lý tưởng trừu tượng xa vời, mà chính vì những gì gần gũi nhất: ánh mắt mẹ già, em thơ, và qua đó, đôi mắt của quê hương, của những gì thiêng liêng nhất.

    Trước Trần Tiến, Nguyễn Đình Thi trong thi phẩm nổi tiếng Đất nước, đã có hai câu thơ xuất thần với hình ảnh đôi mắt thân thương trong thời ly loạn:

    Những đêm dài hành quân nung nấu
    Bỗng bồn chồn nhớ mắt người yêu

    Cũng như thế, nhưng dồn dập hơn và khốc liệt hơn, dù dung dị, trong ca từ của Trần Tiến, là đôi mắt xuyên suốt ca khúc, và dõi theo mỗi bước chân của người lính. Ở đây, không còn là hình ảnh đôi mắt lãng mạn, ước lệ kiểu "dìu dịu buồn Tây Phương" và "u uẩn chiều lưu lạc - buồn viễn xứ khôn khuây" của người em gái trong Đôi mắt người Sơn Tây của Quang Dũng. Mà là những đôi mắt cháy bỏng, thôi thúc, khiến người lính chỉ còn biết lặng im:

    Đoàn quân lặng im,
    nhìn đàn em bé,
    từng đôi mắt đen xoe tròn,
    từng đôi mắt mang hình viên đạn,
    từng đôi mắt sáng lên cháy lên như ngàn viên đạn,
    từng đôi mắt quê hương trao cho đoàn quân


    "Anh giữ yên quê nhà...". - Nguồn: ggpht.com

    Nét nhạc trầm hùng và dồn dập theo nhịp đi, gợi hình ảnh trùng trùng điệp điệp đoàn quân ra trận và cảm giác về muôn vàn gót chân những nạn nhân chạy loạn thời chiến:

    Đoàn quân lặng im,
    ngược dòng người đi,
    một đôi mắt bao lần tiễn biệt
    một đôi mắt bao lần ước hẹn,
    một đôi mắt sáng lên, cháy lên muôn vàn ánh lửa.
    Kìa đôi mắt quê hương trông theo đoàn quân.

    Trần Tiến có nhiều ca khúc về tình yêu tổ quốc, về người lính trong chiến đấu và thời hậu chiến, đa phần đều thấm đượm tính nhân văn, nét nhạc trữ tình. Riêng Những đôi mắt mang hình viên đạn bạo liệt hơn về ca từ và mạnh mẽ hơn về nhạc điệu, ý tứ dù không thật mới, nhưng sự thể hiện rất hiệu quả và ấn tượng.

    Mỗi cuộc chiến, mỗi thời đại đều có những tác phẩm mang tính cổ động, minh họa cho những gì diễn ra và cho dù sự hiện diện của chúng là cần thiết và dễ lý giải, nhưng tuổi thọ của chúng đa phần thì không bền, khó trụ lại với thời gian.

    Những đôi mắt mang hình viên đạn ở ranh giới một tác phẩm của thời cuộc, nhưng có lẽ chất lửa và nội dung nhân văn của nó đã khiến nó là một trong số ít ỏi những ca khúc có nội dung trực tiếp về cuộc chiến biên giới phía bắc mà giờ đây vẫn được nhớ tới, thậm chí được thu âm lại, cho dù sự thể hiện của giới ca sĩ thời bình không thể có hồn như các bậc đàn anh của họ ở thời điểm bài ca ra đời.

    Dầu sao, vẫn nên nghe Những đôi mắt mang hình viên đạn, để cầu mong đừng bao giờ chúng ta còn phải chứng kiến những đôi mắt tiễn biệt, ước hẹn, cầu khẩn và uất hận như của các em thơ, mẹ già trong ca khúc.

    Nguồn: http://www.tuanvietnam.net/vn/nghexe...136/index.aspx
    Sửa bởi littlehorsefish : 21-02-2009 lúc 06:22 PM
    [COLOR=Red][B]Điều ta biết chỉ là giọt nước, điều ta chưa biết mới là đại dương. [/B][/COLOR][COLOR=Red][B]Sứ mệnh của hoangsa.org chưa thể tạm dừng khi vẫn còn đó những sự hiểu biết mù mờ và không lành mạnh về chủ quyền thực tế của Việt Nam trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. [/B][/COLOR]

  6. #5
    Ngày gia nhập
    Jun 2011
    Bài gửi
    3
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Bạn nào biết có thể sưu tầm và phát triển tiếp các bài hát về chương mục này được không?
    Minh biết rất ít nên khó có thể tham gia được.

  7. #6
    Ngày gia nhập
    Jun 2011
    Bài gửi
    3
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Film
    Thị Xã Trong Tầm Tay là 1 bộ film nói về khoảng thời gian năm 1979 sự tàn phá của cuộc chiến tranh ở Thị xã Lạng Sơn.
    Mình kiếm mãi mà chưa được bản chuẩn, hình đẹp.

  8. #7
    Ngày gia nhập
    Nov 2012
    Bài gửi
    374
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    2
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Thích nghe nhất bài 40 thế kỷ cùng ra trận. Dù chất lượng thu hơi bi tồi nhưng cái hồn của bài hát vẫn rất lớn
    - Nghĩ lại mà buồn cái gọi là thế hệ trẻ "khó tiêu- chậm tiến" bây giờ ( k nói tất cả thanh niên VN). đứa thì fan cuồng ka pốp, đứa thì sợ khựa, đến phát ngán

  9. #8
    Ngày gia nhập
    Jun 2011
    Bài gửi
    47
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Rất nhiều bạn ơi...
    Mình sưu tầm thêm mấy bài này:
    1. Hành khúc Biên phòng (Sáng tác: Trần Danh)
    -------------------------------------------------------------------
    Nước Việt Nam là một. Dân tộc Việt Nam là một. Sông có thể cạn, núi có thể mòn, nhưng chân lý ấy không bao giờ thay đổi.

  10. #9
    Ngày gia nhập
    Jun 2011
    Bài gửi
    47
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    3. Chiều dài Biên giới (Sáng tác: Trần Chung - Bài hát hay ngày xưa mình cũng hay hát bài này):
    -------------------------------------------------------------------
    Nước Việt Nam là một. Dân tộc Việt Nam là một. Sông có thể cạn, núi có thể mòn, nhưng chân lý ấy không bao giờ thay đổi.

  11. #10
    Ngày gia nhập
    Jun 2011
    Bài gửi
    47
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    4. Hát về anh Người chiến sỹ biên cương (Sáng tác: Thế Hiển):
    -------------------------------------------------------------------
    Nước Việt Nam là một. Dân tộc Việt Nam là một. Sông có thể cạn, núi có thể mòn, nhưng chân lý ấy không bao giờ thay đổi.

Bookmarks

Quyền hạn Gửi bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài của mình
  •