HOANGSA.ORG ĐÃ CHUYỂN SANG DIỄN ĐÀN MỚI- DIỄN ĐÀN CŨ CHỈ ĐỂ LƯU TRỮ KHÔNG THỂ VIẾT BÀI.

ĐỂ ĐI ĐẾN DIỄN ĐÀN MỚI XIN VUI LÒNG CLICK VÀO ĐÂY HTTP://HOANGSA.ORG/F

HOANGSA.ORG ĐÃ CHUYỂN SANG DIỄN ĐÀN MỚI- DIỄN ĐÀN CŨ CHỈ ĐỂ LƯU TRỮ KHÔNG THỂ VIẾT BÀI.

ĐỂ ĐI ĐẾN DIỄN ĐÀN MỚI XIN VUI LÒNG CLICK VÀO ĐÂY HTTP://HOANGSA.ORG/F

User Tag List

Trang 1 trong 2 12 Cuối cùngCuối cùng
Kết quả từ 1 tới 10 trên 12
  1. #1
    Ngày gia nhập
    Nov 2007
    Bài gửi
    1.334
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    100
    Uploads
    35
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)

    Có nên viết về khuyết tật của người mình không?

    Nguyễn Tý
    Công An tp. Hồ Chí Minh

    Phỏng vấn Giáo sư Cao Xuân Hạo:Có nên viết về khuyết tật của người mình không?



    Giáo sư Cao Xuân Hạo
    - Cách đây nhiều năm, nhiều bạn đọc đã có được một ấn tượng khá mạnh sau khi đọc bài của ông đăng trên Tuổi Trẻ Cười. Trước khi viết bài này, ông có đọc cuốn “Người Trung Quốc xấu xí”… không?

    - Rất tiếc là mãi mấy năm sau tôi mới được đọc. Tôi rất thích cuốn đó. Tôi nghĩ rằng nhưng cuốn sách như thế rất có ích cho người đọc, nhất là những người thực sự có quan tâm đến dân tộc, và nhất là trong thời kỳ hiện nay.

    - Ông có nói “Những cuốn sách như thế rất có ích cho người đọc, nhất là trong thời kỳ hiện nay”. Phần cuối câu này nên hiểu như thế nào?


    - Bấy lâu các tác giả viết về tính dân tộc và “bản sắc” của dân tộc ta, dù là những chuyên gia về dân tộc học hay là những tác giả nghiệp dư, không trừ một tác giả nào, đều đã hết lời ca ngợi những cái hay cái đẹp của dân tộc ta. Những cuốn sách và những bài vở tự ca ngợi như thế rất cần cho chúng ta, ít nhất là để nâng cao niềm tự hào dân tộc và khắc phục tâm lý tự ti vốn thường thấy ở những dân tộc nhỏ yếu đã từng lệ thuộc ngoại bang trong những thời gian dài. Tự ca ngợi là việc rất cần làm trong những thời kỳ mà ta phải đương đầu với những kẻ thù mạnh hơn ta gấp bội. Nhưng có một điều quan trọng không thể quên: người Việt Nam cũng là người chứ không phải là thần thánh. “Con rồng cháu tiên” chẳng qua là một huyền thoại, chứ thật ra chúng ta cũng chỉ là con cháu của cha ông ta, vốn là những con Người, không hơn không kém, dù cái danh hiệu này có viết hoa hay viết chữ thường.

    Trong khi say sưa tự ca ngợi, khá nhiều tác giả quên mất một sự thật quan trọng: mình không phải là người theo chủ nghĩa đế quốc hay chủ nghĩa vị chủng. Chỉ có người theo chủ nghĩa vị chủng mới cho rằng dân tộc mình là “ưu tú nhất”, là sinh ra để dìu dắt các dân tộc khác, để khai hóa cho họ trở thành văn minh và ưu tú như mình, vì các dân tộc khác còn man rợ và kém cỏi, không thể thiếu sự hướng dẫn và ban ơn của mình, một dân tộc thượng đẳng có quyền và có sứ mệnh dìu dắt họ thoát khỏi tình trạng mông muội.

    Ta đã biết rõ cái tâm lý tự hào dân tộc kiểu đó đã đưa đến những cuộc chiến tranh tàn khốc như thế nào, và đã làm cho những dân tộc “thượng đẳng” thảm bại một cách nhục nhã ra sao.
    Một nhà hiền triết cổ đại có nói rằng, một trong những nhân tố quan trọng nhất khiến cho một dân tộc, một triều đại, một nhà vua, một tướng lĩnh sa đọa nhanh nhất chính là một trận đại thắng lẫy lừng khiến cho người ta có ảo giác là mình bất khả chiến bại, mình là tinh hoa của nhân loại, mình là tuyệt đối hoàn hảo. Đó chính là dấu hiệu chắc chắn nhất của sự suy đốn và đồi bại. Cho nên, sau một thắng lợi lớn, nguy cơ suy vong của một dân tộc không những không mất đi, mà còn tăng gấp bội.

    - Vậy làm thế nào để giải quyết mâu thuẫn giữa niềm tự hào dân tộc và chủ nghĩa vị chủng?

    - Có lẽ cách đặt vấn đề như thế không thật ổn, vì ở đây vấn đề không phải là một sự lựa chọn giữa hai cực. Nếu có khác nhau chăng thì đó là khác nhau giữa tự hào và tự mãn mới đúng. Dĩ nhiên ta có quyền tự hào đúng mức về những thắng lợi vẻ vang mà ta đã giành được trong dĩ vãng và đang giành được trong hiện tại. Tôi nói “tự hào đúng mức” là vì nếu vượt quá một mức độ nào đó ta rất dễ trở thành lố bịch. Có những dân tộc không có thành tích vẻ vang bằng ta trong lịch sử chống xâm lược chỉ vì trong lịch sử họ chưa từng bị xâm lược chỉ vì trong lịch sử họ chưa từng bị xâm lược kể từ khi lập quốc. Và sở dĩ như vậy cũng có thể vì họ quá hùng cường, và dĩ nhiên họ cũng có quyền tự hào về sự hùng cường ấy.

    Tự hào quá mức rất dễ đưa đến tự mãn. Mà tự mãn thì bao giờ cũng có cái hại. Điều đó xưa nay không có ai không thừa nhận. Sống có nghĩa là tiến lên, là cải thiện, là phát triển, là khắc phục, là sửa chữa. Vậy nếu thấy mình không cần tiến lên, không cần cải thiện, không cần sửa chữa gì hết, thì kết quả chắc chắn mười phần là tiến thẳng đến cái chết. Muốn sống tiếp, không thể nào tự mãn được. Mà muốn không rơi vào tự mãn, phải biết rất rõ bản thân có những nhược điểm gì. Điều đó cũng cần thiết như niềm tự hào dân tộc.

    Không những phải nêu rõ những nhược điểm, mà còn phải làm cho mỗi người Việt thấy xấu hổ những nhược điểm ấy một cách sâu xa. Cho nên viết về cái xấu cần có một ngòi bút thật sắc bén thiện chí và tài hoa. Đó chính là vấn đề khó khăn nhất được đặt ra trước những người có ý định viết về những thói hư tật xấu của dân tộc. Và những người có vai trò cầm cân nảy mực cho các tác giả phải phóng tay phát động lòng dũng cảm của họ lên, dẹp lòng tự ái dân tộc đến tối đa. Hễ tác giả nào nêu lên được một sự thật đáng buồn đến đâu chăng nữa, bằng một giọng điệu giễu cợt cay độc đến đâu chăng nữa, thì cũng không gặp phải bất cứ sự phản ứng nào. Và dù những lời chê bai của họ chỉ đúng với một thiểu số “không đáng kể” chăng nữa, thì việc họ làm vẫn hết sức có ích không những cho những người “đương sự”, mà cả cho những người còn lại nữa.

    Cho nên tôi có thể hoan nghênh những cuốn sách và những bài báo viết về những nhược điểm tiêu biểu nhất và có tác dụng cản trở lớn nhất cho sự phát triển và đổi mới của dân tộc.

    - Ông là người tâm huyết với giáo dục, vậy thưa ông, giáo dục thời nay – nhất là trong cải cách có những “sai lầm” về chữ viết, sách giáo khoa… Những cải cách này có ảnh hưởng gì…?

    - Thật ra khi các tác giả thực hiện cuốn sách Giáo khoa Tiếng Việt tập 1, tôi và một số đồng nghiệp đã có góp ý. Nhưng dường như các tác giả không chịu tiếp nhận và như anh đã thấy, hậu quả của nó mà báo chí dư luận đang phê bình. Nhưng có lẽ việc đã lỡ nên… vậy thôi. Theo chúng tôi thì chúng tá không nên đưa con người ra “thí nghiệm”, nhất là lại đem giáo dục “thử” thì thật là nguy hại.

    Riêng cuốn sách “Tiếng Việt sơ thảo ngữ pháp chức năng” NXB Khoa học xã hội và Công ty văn hóa Phương Nam (quý II-2006) đã xuất hiện lần đầu vào năm 1991, quyển sách này được các nhà ngôn ngữ học xem là "đánh dấu một bước ngoặt trong lịch sử nghiên cứu tiếng Việt" và đây là lần tái bản thứ 3.

    Sách gồm có 2 phần: Phần Dẫn luận chủ yếu cung cấp những tư liệu về tình hình chung của các trào lưu ngữ pháp chức năng hiện nay. Phần thứ 2 nói về cấu trúc và nghĩa của Câu trong tiếng Việt. Theo tác giả thì đây là sự "cố gắng miêu tả trung thành những đặc trưng ngữ pháp của tiếng Việt đúng như nó được người Việt hiểu và sử dụng hằng ngày". Giáo sư cho biết thêm việc ra đời công trình này là nhằm “bổ cứu cho những thiếu sót này là công việc của tương lai".

    - Xin cảm ơn Giáo sư về cuộc trò chuyện này và kính chúc Thầy hoàn thành tâm nguyện.

  2. #2
    Ngày gia nhập
    Jun 2009
    Nơi cư ngụ
    Quảng Trị
    Bài gửi
    44
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    theo tôi thì ta nên viết về khuyết tật của người mình. như thế không có gì là xấu cả. Đấy chính là một cách giúp ta nhận ra được những điểm xấu của bản thân để mà sữa chữa. Còn nếu ai thấy không nên viết thì lại càng phải viết bởi vì người ấy chưa nhận ra được điểm xấu của mình. Tôi từng được nghe một câu danh ngôn:"người khen mình thì người đó chỉ là bạn của mình , còn người giúp mình nhận ra cái xấu của mình, ấy là thầy của mình" theo tôi thì câu nói này rất đúng
    Đò xuôi Thạch Hãn xin chèo nhẹ
    Đáy sông còn đó bạn tôi nằm
    Có tuổi đôi mươi thành sóng nước
    Vỗ yên bờ bãi mãi ngàn năm
    Quảng Trị yêu thương - Đất mẹ anh hùng

  3. #3
    Ngày gia nhập
    Aug 2009
    Nơi cư ngụ
    HN City
    Bài gửi
    14
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Tại sao không nếu chúng ta biết tìm ra khuyết điểm và đưa ra để mọi người cùng khắc phục
    Sống mãi với Thủ đô, sống mãi với Tổ quốc, sống mãi với người Việt Nam

  4. #4
    Ngày gia nhập
    Aug 2009
    Bài gửi
    37
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    "biết người biết ta trăm trận trăm thắng".

  5. #5
    Ngày gia nhập
    Dec 2009
    Bài gửi
    58
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    1
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Tàu có Lỗ Tấn và AQ, vậy tại sao Việt Nam mình lại không thể có chứ?

  6. #6
    Ngày gia nhập
    Dec 2007
    Bài gửi
    16
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Có một nhà văn đã tập hợp các bài viết của bạn đọc viết về các tật của người VN qua các trang báo thành một bài khá dài xin giới thiệu với các thành viên quan tâm đến vấn đề " Người Việt xấu xí" :
    http://danghoanghai.9.forumer.com/index.php?act=Attach&type=post&id=219

  7. #7
    dantoc Guest
    Không nói về thói xấu của mình thì mình không biết có thói xấu nào để sửa,không sửa được thói xấu của mình thì mình không thể tốt lên được.

  8. #8
    Ngày gia nhập
    Nov 2009
    Nơi cư ngụ
    Từ Cà Mau đến Móng Cái
    Bài gửi
    1.490
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    2
    Uploads
    0
    Mentioned
    1 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Teen_gamer123 Xem Bài gửi
    Tàu có Lỗ Tấn và AQ, vậy tại sao Việt Nam mình lại không thể có chứ?

    Nói chưa có thì cũng không đúng! Ví dụ như Chí Phèo, Thị Nở, Bá Kiến, Nghị Quế, Nghị Hách, Năm Sài Gòn, Trương Sỏi...có chăng là chắc chưa đủ mà thôi!
    Giáo Sư Cao Xuân Hạo - Người đã viết và chủ biên những cuốn sách giáo khoa giai đoạn trước cải cách giáo dục (1981) trở về trước , mới thật xứng đáng với nhân cách và trí tuệ của một trong những cây đại thụ của nền giáo dục Việt Nam.Nhưng mấy ông "cải cách" sau này đã phá hủy hết tất cả mọi thành quả!
    Nói chung cứ khai thác những câu chuyện ngụ ngôn, chuyện cười dân gian, ca dao, tục ngữ...nguyên bản của người xưa , chịu khó tìm đọc sách viết về Anh hùng , danh nhân của dân tộc, tìm đọc (và suy ngẫm) về các câu danh ngôn của danh nhân ,cuộc sống và sự nghiệp của các nhà bác học, các vĩ nhân, thiên tài quân sự thế giới ...là đã nâng cao đáng kể vốn sống để hình thành nên những đức tính tốt trong bản thân mình!
    Một trang có cùng chủ đề:
    http://www.advite.com/tuvan.htm
    Sửa bởi Progress : 20-02-2010 lúc 09:22 AM
    Đừng bao giờ sợ hãi kẻ thù cho dù chúng rất mạnh, nhưng hãy biết sợ hãi sự yếu kém của chính chúng ta! * Những kẻ tham nhũng chính là những kẻ phản quốc! * Khi cái đầu (trình độ khoa học,công nghệ...) không chịu tiến thì trái tim (lòng nhiệt huyết)dứt khoát sẽ phải thụt lùi! Sai lầm có hệ thống còn tệ hại hơn cả vô tri thức!

  9. #9
    trinhnpt Guest
    Viết lời khen hay chê ngay cả với bản thân mình cũng phải cần có cơ sở. Không như kiểu từ xưa giờ ta khen mình hoài, bây giờ tự đưa ra tật xấu vô cớ để sửa chữa '' dù cho nó đúng với thiểu số'' và đừng nên ''phê bình hay đả kích'' những người ''dũng cảm'' vạch những thói hư tật xấu của dân tộc - làm như thế khác gì múa giáo cho giặc!!!
    Đồng ý là chúng ta có lịch sử vẻ vang mà những nước khác không có, và chúng ta không nên tự mãn về nó. Cũng như những nước khác không có lịch sử vẻ vang như ta là đáng tự hào về sự hùng cường (không có sự xâm lược của nước khác).
    Nói đi nói lại vẫn cần sự khách quan và am hiểu sâu sắc về văn hóa dân tộc mới đưa ra nhận xét đúng đắn rằng người VN có xấu xí hay không và xấu như thế nào. Chúng ta không cần một tay tài hoa lẻo mép viết về những khuyết điểm của dân tộc....

  10. #10
    Ngày gia nhập
    May 2010
    Bài gửi
    170
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Cần viết sách về tính hơi xấu thôi, xấu quá thì phải che lại. Như tham nhũng... xấu xa nhất đó, chưa thấy ai viết sách một cách qui mô và kỹ càng về định nghĩa, tác hại và cách khắc phục của tham nhũng nhỉ. Chắc viết ra nhưng không nhà xuất bản nào dám IN đâu. Khổ
    Có những lúc buồn vì thua thiệt,
    Có những lúc thẹn vì bị chèn ép,
    Có những lúc căm vì bị mất mát,
    Nhưng luốn nhớ 1 điều,
    Học học nữa-Làm làm nữa-Đoàn kết đoàn kết nữa
    -->Đất ta sẽ lại thuộc về ta<--

Chủ đề tương tự

  1. [Tin tức] Mua xe được khuyến mãi súng AK
    By Độc Lập in forum [Lưu trữ]QS-QP Thế giới 2010
    Trả lời: 19
    Bài mới gửi: 18-03-2011, 11:16 AM
  2. [Tin tức] Những Siêu Khuyển ở Trường Sa
    By alfa_tym in forum Thương lắm Hoàng Sa - Trường Sa!
    Trả lời: 3
    Bài mới gửi: 10-02-2011, 10:46 AM
  3. Thức khuya cùng 16/12
    By PKDuong in forum Thương lắm Hoàng Sa - Trường Sa!
    Trả lời: 1
    Bài mới gửi: 17-12-2007, 04:39 AM

Bookmarks

Quyền hạn Gửi bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài của mình
  •