HOANGSA.ORG ĐÃ CHUYỂN SANG DIỄN ĐÀN MỚI- DIỄN ĐÀN CŨ CHỈ ĐỂ LƯU TRỮ KHÔNG THỂ VIẾT BÀI.

ĐỂ ĐI ĐẾN DIỄN ĐÀN MỚI XIN VUI LÒNG CLICK VÀO ĐÂY HTTP://HOANGSA.ORG/F

HOANGSA.ORG ĐÃ CHUYỂN SANG DIỄN ĐÀN MỚI- DIỄN ĐÀN CŨ CHỈ ĐỂ LƯU TRỮ KHÔNG THỂ VIẾT BÀI.

ĐỂ ĐI ĐẾN DIỄN ĐÀN MỚI XIN VUI LÒNG CLICK VÀO ĐÂY HTTP://HOANGSA.ORG/F

User Tag List

Trang 1 trong 2 12 Cuối cùngCuối cùng
Kết quả từ 1 tới 10 trên 17
  1. #1
    Ngày gia nhập
    Oct 2009
    Nơi cư ngụ
    Đất Cảng
    Bài gửi
    321
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)

    Mặt trận Vị Xuyên Hà Giang 1981 - 1988


    Blog Phamvietdaonv: Một Blogger có nick i_love_you, you_know? <i_just_want_to_say_love@yahoo.com cho biết, bạn là người tham gia biên soạn trang Website: quansuvietnam.net, cung cấp cho chủ Blog và đề nghị đưa một số thông tin sau đây; Đây là những thông tin nhằm để giúp bà con cư dân mạng có thêm thông tin từ phía Việt Nam về cuộc chiến xảy ra tại Cao điểm 1509 tại Thanh Thủy, Vị Xuyên, Hà Giang năm 1984…

    Lĩnh vực thông tin kể cả trên mạng là một cuộc chiến, do vậy nếu chúng ta không chủ động tìm cách công bố chúng ta sẽ bị tụt hậu, chúng ta sẽ bị hiểu sai.

    Hiện nay về phía Trung Quốc, ngoài tiếng Trung Quốc, họ còn có những trang mạng bằng tiếng Anh, trong khi đó chúng ta ngay bằng thông tin bằng tiếng Việt cũng lại rất thưa thớt…

    Trên tinh thần hướng tới và mong muốn tiếp cận sự thật, xin giới thiệu với bà con những ý kiến trao đổi lại loạt bài vừa qua, là loạt bài được sử dụng nguồn thông tin từ phía Trung Quốc và Nhật Bản…




    Ngã ba sông Lô-sông Miên, nơi tôi làm lễ đón linh hồn em tôi, liệt sĩ Phạm Hữu Tạo về quê...
    Ý KIẾN CỦA MỘT BLOGGER ĐỀ NGHỊ ĐƯA LÊN MẠNG:
    Mấy hôm trước tôi có gửi nhà văn 1 số chi tiết sai sự thật liệt sĩ. Hôm nay tôi xin đi sâu như sau:

    1. Về bài viết "được sử dụng làm tư liệu giảng cho sinh viên sĩ quan của Tự vệ đội-Đại học Phòng vệ- Cục phòng vệ Nhật Bản": Xin được trao đổi lại một số thông tin sai sự thật sau:

    + Năm 1979 Hà Giang là hướng mà TQ tấn công yếu nhất, chỉ có 1 trung đoàn biên phòng cùng dân binh tập kích nhỏ lẻ vào 1 số điểm cao và đồn Công an vũ trang của VN giáp biên; phía VN cũng chỉ có 1 số đơn vị biên phòng, dân quân và bộ đội địa phương trung đoàn 122 đối phó lại như vậy.
    Năm 1979 hoàn toàn không có chuyện TQ tung hàng quân đoàn với hàng trăm xe vào theo hướng Hà Giang để tiến về Hà Nội trong 1 tuần. Hướng tiến công chính của TQ năm 79 là Lạng Sơn, Cao Bằng và Lào Cai. Cả tài liệu của VN đều ghi nhận điều này.

    + Địa hình điểm cao 1509 ở phía VN rất hiểm trở, chỉ bố trí được bộ binh cùng 1 số hỏa lực cấp đại đội. Hoàn toàn không có chuyện đưa được pháo binh hạng nặng lên để mà tàn sát mấy quân đoàn TQ với mấy trăm xe. Muốn biết cụ thể hơn có thể liên hệ với CCB khanhhuyen ở sư đoàn 3 bên QSVN, người đã chiến đấu trên 1100 của 1509 hơn 1 năm.

    + Năm 1979 không có 1 đơn vị cấp sư đoàn nào trở lên của TQ bị tiêu diệt hoàn toàn. Thông tin "gần như toàn bộ các quân đoàn của quân khu Côn Minh dưới quyền tướng Dương Đắc Chí đã hoàn toàn bị xóa sổ" là không đúng. Trên thực tế năm 1979 các quân đoàn của QK Côn Minh của TQ năm 1979 còn không thiệt hại nặng bằng các quân đoàn của QK Quảng Châu trên hướng Lạng Sơn, Cao Bằng. Ngay cả TQ cũng công nhận điều này.

    + Thông tin "Lão Sơn với cao độ 1422,2 m so với mặt biển là một vị trí chiến lược quan trọng trong phối trí quân lực trong suốt lịch sử vệ quốc của người VN. Từ đây có thể giám sát con đường huyết mạch nối từ Hà Giang của VN sang TQ" là không đúng.

    Ai học lịch sử cũng biết các triều đại phong kiến TQ khi xâm lược VN đều qua 2 con đường Lạng Sơn hoặc Lào Cai. Vùng Hà Giang cho đến tận thế kỷ 18, 19 vẫn còn chưa thực sự nằm trong kiểm soát của chính quyền trung ương VN. Hà Giang địa hình hiểm trở, giao thông cho đến tận bây giờ vẫn còn là khó khăn thì không thể là "huyết mạch"?
    Do vậy tôi khẳng định đây là bài viết chỉ tham khảo số liệu TQ mà không đối chứng với thực tế.


    2. Về cái gọi là "thông tin từ Nhật Bản...":

    - Tại sao chiến sự quy mô lớn bắt đầu từ tháng 4, 2 bên thường xuyên đụng độ, bắn pháo mà đến tháng 7 vẫn còn dân sống trực tiếp ngay trên trận địa? Đây là điều vô lý, không xác thực.

    - Tại sao giữa lúc chiến sự ác liệt mà lính TQ lại phải kỳ công đi thu nhặt 3700 tử sĩ đối phương ở khắp nơi (trong đó có cả vị trí ở bên kia sông Lô, cách nhiều cây số) về chôn chung? Đào 1 cái hố đủ để chôn 3700 người trong lúc đang chiến đấu có phải là điều hợp lý không? Tại sao không chôn hay đốt tại chỗ ?

    - Sư đoàn 313 không hề tham gia trận đánh 12/7/84, vậy tại sao có liệt sỹ Nguyễn Văn Nam ở sư đoàn 313?

    - Tại sao tù binh bị bắt mà lính TQ không lục soát thu ngay nhật ký (QĐ nào cũng vậy, bắt tù binh là lập tức tước hết mọi vật dụng, giấy tờ trên người) mà còn để cho đến lúc sắp bị thiêu mới đem "gửi" lại?

    - Tại sao người viết đã tiếp xúc với nhật ký mà không ghi lại và công bố nội dung bên trong để dễ tìm kiếm? Ít nhất cũng có thể đọc và nhớ những chi tiết quan trọng ?

    - Tại sao người viết không ghi rõ địa chỉ nơi ở của những người TQ trên để dễ tìm kiếm?
    Ngoài ra các CCB Hà Giang đã cho ý kiến rất nhiều về con số 3700 cũng như các sự kiện liên quan đến trận 12/7/84 ở đây: http://www.quansuvn.net/index.php/topic,17003.140.html . Tôi trích lại 1 trong các bài viết đó của 1 CCB ở tiểu đoàn 2, trung đoàn 876:

    "Ngày xưa cũng vì đọc trên mạng thấy nói nhiều quá về vụ 3700 tử sỹ nên em mới đăng ký nick để nói lại cho rõ. Em cú nhất là đoạn TQ nói mình đi lấy tử sỹ đông người không chấp hành như truyền đơn nên chúng nó khai hỏa bắn chết hết. Không biết bên D3 E 876 sau 12-7 có phải đi lấy tử sỹ không chứ bọn em phải đi 5 đêm liền, mò vào tận sát cửa mở lấy hết anh em mình còn nằm lại đem về. Ngày đó lệnh trên là đi vào ban đêm và khi bọn em vào thì súng ống vẫn còn nguyên, lính TQ rát lắm không dám mò ra ngoài để nhặt vũ khí chiến lợi phẩm. Đêm nào chúng nó cũng bắn pháo sáng đề phòng ta tập kích, nhưng cũng phải công nhận là mấy hôm đấy TQ không bắn pháo nên bọn em đi lại cũng thoải mái."

    Mong nhà văn cho đăng bài viết này, như một phản biện từ những người nghiên cứu LS Quân sự VN. Tôi viết bài này không nhằn đả kích cá nhân ai, mà nhằm trả lại sự thật cho LS, như vậy mới thật sự là tôn trọng sự hi sinh của thế hệ đi trước.

    Những tài liệu trên mạng hiện nay về giao tranh 84-88 có nhiều chi tiết chưa xác thực (do lấy từ nguồn Trung Quốc), không thể để giới trẻ đất nước đọc sử Tàu viết mà cứ ngỡ là sử Ta được.



    Chân ngọn núi được đặt tên là Cao điểm 772, nơi em trai tôi hy sinh-Ảnh: Phạm Viết Đào.

    TÌM ĐƯỢC TRÊN MẠNG ĐOẠN MÔ TẢ LẠI TRẬN TẤN CÔNG LÊN CAO ĐIỂM 772, TRẬN EM TRAI CHỦ BLOG LÀ LIỆT SĨ PHẠM HỮU TẠO, TRUNG ĐỘI TRƯỞNG THUỘC ĐẠI ĐỘI 2, TIỂU ĐOÀN 1 CHỦ CÔNG, TRUNG ĐOÀN 876 ĐÃ HY SINH...


    Hà Giang ngày đó, (tháng 6 năm 1984).

    Thị xã Hà Giang vắng tanh. Đâu đâu cũng chỉ thấy bộ đội, rất nhiều quán nước chè treo biển "Phục vụ Bộ đội không tính tiền".


    Đơn vị chúng tớ (EBB153, F366) sang là trung đoàn sau cùng của sư đoàn sang tới Hà Giang, đóng quân tại xã Ngọc Đường, Huyện Vị Xuyên, tớ là Y tá C24, bệnh xá trung đoàn, do yêu cầu nhiệm vụ nên được điều về Đại đội chủ công C5-D2-E876 tăng cường đánh điểm cao 772 trong chiến dịch MB 84 (12 tháng 7 năm 1984).

    Trước khi xuất quan, tiểu đoàn tờ được thiếu tướng Hoàng Đan, tư lệnh mặt trận tiền phương Quân khu 2 trao cờ quyết chiến Quyết thắng tại xã Phương Thiện để đem lên 772 cắm.

    Tư trang hành quân gọn nhẹ, chủ yếu đạn dược và cơm gạo sấy, thịt hộp, có thứ quan trọng thì nhiều người quên là muối, hỉ toàn xin thủ kho mỳ chính. Lên đến nơi, trời mưa to ăn cơm gạo sấy với thịt hộp mà không có muối thì khó ăn vô cùng, đành phải xin lương khô bóp trộn lẫn vào cho dễ ăn.

    Đêm 11 tháng 7 đơn vị hành quân lên cao điểm 772, 2 giờ sáng lên đến nơi vào vị trí tập kết, đào hàm ếch xong xuôi thì pháo ta bắt đầu bắn như giã gạo.

    Trung đội cửa mở dùng DH10 (loại bộc phá ống) phá cửa mở nhưng đơn vị không xung phong lên được do sương mù vẫn còn dày đặc, TQ thả lựu đạn và bắn trả quyết liệt nên đơn vị không triển khai lên được.

    Đại đội trưởng và trung đội của mở đánh lô cốt đầu cầu hy sinh gần hết, đại đội tớ do thương vong và không phát triển lên điểm cao được nên đến 10 sáng tiểu đoàn hạ lệnh rút quân xuống chân điểm để củng cố lực lượng.

    Nằm dưới chân điểm cao đến chập tối mới rút về được, trên dường đi pháo sáng TQ bắn sáng rực trời, đến sáng ngày 13 tháng 7 mới rút về được lèn đá 468 nơi đơn vị trú quân.

    Sau đó chúng tớ còn ở lại một thời gian để thu dọn chiến trường. Sau đó rút qua cầu treo Thanh Thủy sang sân bay Phong Quang trú quân ở đó 01 tháng.

    Sau đó đơn vị rút về nông trường Việt Lâm thì tớ được trả về đơn vị cũ, chuẩn bị tháng 10 năm 84 lên vây lấn 685....

    ( Đoạn này do Blogger có nick nguyen dinh thang viết )




    Kích thước xem thử: 617 × 599 điểm ảnh

    WIKIMEDIA MÔ TẢ VỀ CÁC CUỘC GIAO CHIẾN Ở CAO ĐIỂM 772 VÀ Ở THANH THỦY, VỊ XUYÊN:
    Tại Hà Tuyên, trong tháng 4-tháng 7 năm 1984, quân Trung Quốc đánh vào dải đồi thuộc huyện Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang mà Trung Quốc gọi là Lão Sơn, gần cột mốc biên giới số 13. Núi Lão Sơn thực tế là một loạt các ngọn đồi chạy từ tây sang đông, từ ngọn đồi ở bình độ 1800 mét ở phía tây tới đồi bình độ 1200 mét ở phía đông. Ngọn đồi 1200 này phía Trung Quốc gọi là Zheyin Shan, và đây cũng là ngọn đồi duy nhất nơi chiến sự xảy ra ở phía đông sông Lô. Tất cả các cuộc giao tranh khác tại Vị Xuyên đều diễn ra ở phía tây sông Lô chảy vào Việt Nam.

    Trung Quốc mở màn cuộc tấn công lúc 5 giờ sáng ngày 28 tháng 4 năm 1984 sau một đợt pháo kích ác liệt. Sư đoàn 40 thuộc quân đoàn 14 vượt biên giới theo bờ tây sông Lô, còn sư đoàn 49 (có lẽ thuộc quân đoàn 16 từ Quân khu Nam Kinh), tấn công và đánh chiếm đồi 1200.[10] Lực lượng phòng ngự Việt Nam bao gồm bộ binh từ sư đoàn 313 và khẩu đội pháo binh từ Lữ đoàn pháo binh 168 đành rút lui khỏi các ngọn đồi này.[11]

    Quân Trung Quốc chiếm được ấp Na La và các đồi 233, 685, và 468[12], tạo nên một vùng lồi kéo dài khoảng 2,5km tại đồi 468 hướng về phía Việt Nam. Vị trí này được bảo vệ bởi vách đá dựng đứng có rừng bao phủ và dòng suối Thanh Thủy ở phía nam, chỉ có thể tiếp cận được bằng cách băng qua khoảng đất trống thung lũng sông Lô ở phía đông, và như vậy rất thuận lợi cho phòng ngự.[13] Tuy nhiên tại các nơi khác, chiến sự diễn ra giằng co từ ngày 28-4 cho tới 15-5, và các đồi 1509, 772, 233, 1200 (Zheyin Shan), 1030 (Đông Sơn) liên tục đổi chủ. Sau ngày 15 tháng 5, chiến sự tạm dừng, đến ngày 12 tháng 7 chiến sự lại bùng lên khi quân Việt Nam tổ chức tấn công tái chiếm các ngọn đồi này, rồi dừng hẳn, chỉ có các cuộc chạm trán hoặc đọ pháo lẻ tẻ.

    Núi Bạc (nay là núi Giải Âm Sơn) bị Trung Quốc chiếm

    Kết quả, quân Trung Quốc chiếm được một số ngọn đồi thuộc dải đồi này, gồm 29 điểm trong lãnh thổ Việt Nam. Trong số các vị trí mà quân Trung Quốc chiếm được có các đồi 1509 (Lão Sơn), 772 ở phía tây sông Lô và các đồi 1250, 1030, Si Cà Lá (Núi Bạc mà Trung Quốc gọi là Giả Âm Sơn-Zheyin Shan) ở phía đông sông Lô[5]. Chiến sự diễn ra dọc tuyến biên giới dài khoảng 11km, nơi quân Trung Quốc chiếm được sâu nhất trong lãnh thổ Việt Nam là đồi 685 và đồi 468, nằm cách biên giới khoảng 2km.

    Giao tranh kéo dài dằng dai, nhưng không có nơi nào quân Trung Quốc tiến sâu được hơn vào lãnh thổ Việt Nam quá 5km, dù quân đông hơn nhiều[14]. Theo tin tình báo Hoa Kỳ, Việt Nam không thành công trong nỗ lực tái chiếm các vị trí bị mất, và Trung Quốc chiếm được 8 ngọn đồi[15]. Theo công bố chính thức của Việt Nam, Việt Nam tuyên bố tiêu diệt một trung đoàn và 8 tiểu đoàn quân Trung Quốc, "loại ra khỏi vòng chiến đấu" 5.500 quân Trung Quốc[16]. Tới tháng 8, Việt Nam tuyên bố nâng tổng số quân Trung Quốc bị loại ra khỏi vòng chiến đấu đến 7.500 quân trong vòng 4 tháng[17] Trung Quốc tuyên bố loại khỏi vòng chiến 2000 quân Việt Nam, mất 939 lính và 64 dân công chết[18]

    Chú thích:
    10^ Ziwei Huanji, Counterattack in Self-Defense against Vietnam, B.P. Mahony, làm việc cho Phân cục Tình báo của Cảnh sát Liên bang Úc được tiếp cận các tài liệu mật, cho biết có ít nhất 3 sư đoàn quân Trung Quốc tham gia tấn công (B.P. Mahony, "Sino-Vietnamese Security Issues: Second Lesson versus Stalemate," trình bày tại cuộc họp 'Asian Studies Association of Australia' tại University of Sydney, 12–16 tháng 5, 1986). Các nguồn khác xác định sư đoàn 31 thuộc quân đoàn 11 là đơn vị đánh đồi 1200. Không ngoại trừ trường hợp cả hai đơn vị này đều tham gia tấn công. Thậm chí nếu họ chỉ dùng hai sư đoàn để tấn công, quân Trung Quốc cũng có lợi thế về số lượng, với 24.000 quân chống lại chừng 10.000 quân của sư đoàn 313 của Việt Nam.
    11^ Ziwei Huanji. Phía Trung Quốc cho biết các trung đoàn đơn lẻ thuộc các sư đoàn 316, 312, và 345 của Việt Nam tham gia trong trận phòng ngự này.
    12^ Lịch sử Lữ đoàn pháo binh 168, 1978–1998 trang 32–43.
    13^ B.P. Mahony, "Sino-Vietnamese Security Issues: Second Lesson versus Stalemate," trang 14
    14^ "Trận Núi Đất" theo BBC
    15^ "Trận Núi Đất" theo BBC
    16^ Edward C. O’Dowd, trang 100
    17^ "Intelligence," Far Eastern Economic Review, 2-8 năm 1984
    18^Paul Quinn-Judge, "Borderline Cases," Far Eastern Economic Review, 21 tháng 6 năm 1984, trang 26

    MỘT SỐ HÌNH ẢNH VỀ CUỘC CHIẾN TRANH BIÊN GIỚI TẠI VỊ XUYÊN, HÀ GIANG





    TRẬN PHÒNG NGỰ Ở BÌNH ĐỘ 1100 (VỊ XUYÊN - HÀ TUYÊN)
    của đại đội 2, tiểu đoàn 1, trung đoàn 2, sư đoàn 3, quân đoàn 14 Quân khu 1.
    Ngày 2-12-1985.
    (Nguồn : KNCĐ).
    ĐỊA HÌNH
    Nơi xảy ra chiến đấu là bình độ 1100 nằm trên dãy núi đất 1509, cách đỉnh 1,5km. Giữa bình độ 1100 và 1000 là mỏm 1050. Phía tây bắc bình độ 1100, cách 50m là đồi tiền tiêu, chỉ cách địch 100m là nơi hai bên thường tranh chấp, bên trái đồi tiền tiêu là đồi chè địch có thể đánh vào sườn trái trận địa. Ngang với đồi chè, cách 800m về phía tây, giữa bình độ 1200 và 1100 là đồi Không Tên, có thể ngăn chặn địch vu hồi vào sườn trái hoặc luồn vào phía sau. Trong khu vực pháo hai bên bắn phá nhiều nên bề mặt đất tơi vụn, chỉ còn ít cây cối. Hàng ngày thường có sương mù từ chiều đến 7-8 giờ sáng, hôm tác chiến có sương mù cả ngày.

    TÌNH HÌNH ĐỊCH
    Tháng 4-1984, sau khi chiếm 1509 và 722, địch tiếp tục lấn sang đất ta đến bình độ 1200 phải dừng lại, xây dựng trận địa phòng ngự tiếp xúc với ta.
    Địch thường xuyên bắn pháo, tung biệt kích, thám báo sang trinh sát trận địa ta. Ngày 30-5-1985 địch bắn hàng ngàn quả đạn pháo trong suốt 24 tiếng và cho 1 trung đoàn bộ binh từ đỉnh 1509 đánh xuống 1100, bản Nậm Ngặt, đồi Không tên nhưng bị ta đánh thiệt hại nặng, phải chạy về 1509.
    Từ 11-6 đến 7-10-1985 địch thường xuyên bắn phá, dùng cả đạn hoá học và nhiều lần tấn công cả ban ngày và ban đêm nhưng đều bị ta đánh lui.
    Mùa khô năm 1985, lực lượng địch vào thay phiên. Phòng ngự ở 1509 là trung đoàn 603, sư đoàn 201, quân đoàn 67 Đại quân khu Tế Nam. Địch tổ chức đánh lấn trên toàn tuyến nhằm cải thiện thế trận, phá thế xen kẽ, lấn dũi trên hướng Nậm Ngặt của ta.
    Cuối tháng 11-1985 địch tăng cường bắn phá, trinh sát. Trong 4 ngày từ 28-11 đến 1-12-1985 địch bắn 3.000 viên đạn pháo và hoả tiễn vào khu núi đá phía đông và khu núi đất. Riêng 1100 ngày 28-11-1985 địch bắn 300 viên, ngày 29-11 và 30-11 mỗi ngày bắn 100 viên. Ngày 1-12-1985 địch không bắn vào 1100.

    TÌNH HÌNH TA
    Trận địa ta ở 1100 và 1050 có hầm kèo bằng gỗ và bê tông, chịu được đạn cối 120mm. Hệ thống công sự, giao thông hào, chiến hào đảm bảo tốt cho chiến đấu. Hào cơ động giữa các trung đội và về tiểu đoàn đảm bảo đi lại thuận tiện trong mọi tình huống. Giữa 1100 và 1050 có một đường hào đi lại, cấu trúc đặc biệt để ngăn chặn địch phát triển (đặc biệt thế nào thì không nói được hè hè).
    Hệ thống vật cản là các bãi mìn chống bộ binh trên hướng đồi tiền tiêu, nhưng địch bắn phá đã làm mất tác dụng.Tháng 2-1985, cấp trên tăng cường trung đoàn 2, sư đoàn 3 cho mặt trận. Ngày 22-4-1985 thay phiên phòng ngự, lấy phiên hiệu là trung đoàn 981, sư đoàn 356 Quân khu 2.
    Tiểu đoàn 1 được lệnh hòng ngự hướng núi đất xã Thanh Đức, phía tây Thanh Thủy.
    Đại đội 2, tiểu đoàn 1 tham gia chiến đấu với quân số 80 người. Vũ khí có 2 khẩu cối 60mm, 2 khẩu đại liên, 9 khẩu trung liên, 6 khẩu B40 và B41, 2 khẩu M79, còn lại là AK. Được tăng cường 1 khẩu cối 60mm và 1 khẩu 12,7mm.
    Chiến sĩ đa số nhập ngũ năm 1983, 1984, một số năm 1981.
    Cán bộ chiến sĩ được huấn luyện tốt, tinh thần, quyết tâm cao, đã nắm được nhiệm vụ, phương án chiến đấu và đã có kinh nghiệm sau gần một năm phòng ngự.
    Sau đợt chiến đấu ngày 7-10-1985 đại đội 2 vào phòng ngự ở 1100, 1050 thay đại đội 1.
    Một trung đội và 1 đại liên ở đồi tiền tiêu và Gò chè.
    Hai trung đội và 2 khẩu cối 60mm phòng ngự phía sau ở 1100.
    Một trung đội và 1 cối 60mm, 1 khẩu 12,7mm, 1 đại liên phòng ngự ở 1050 và làm lực lượng cơ động.
    Đơn vị bạn trong khu vực : bên phải là đại đội 5, tiểu đoàn 5, trung đoàn 153 ở trận địa lấn dũi bản Nậm Ngặt, bên trái alf đại đội 3 ở đồi Không Tên, phía sau là đại đội 1 thiếu ở bình độ 1000 đến 900.
    Trong chiến đấu đơn vị được hoả lực tiểu đoàn, trung đoàn, sư đoàn và tiểu đoàn 1, 2 và trung đoàn 153 chi viện gồm : 2 tiểu đoàn pháo 76,2mm và 122mm gồm 18 khẩu, 2 đại đội cối 106,7mm và 120mm gồm 4 khẩu; 2 đại đội và 1 trung đội cối 82mm gồm 10 khẩu. Ngoài ra có pháo binh quân khu.

    DIỄN BIẾN
    Từ 28-11-1985 đến 1-12-1985
    Pháo địch bắn phá. Đại đội đôn đốc các phân đội tăng cường cảnh giới, ẩn nấp bảo vệ lực lượng, sửa chữa công sự. Sẵn sàng chiến đấu.
    Ngày 2-12-1985
    Địch tiến công trên cả 3 khu vực : Pha Hán, đông bắc 685 (khu núi đá) và bắc Thanh Đức (khu núi đất).
    03h00 : bộ phận trực chiến ban đêm (50% quân số) ở đồi tiền tiêu và gò chè nghe tiếng động trước tiền duyên, dùng cối 60mm và M79 bắn vào những nơi đó. ĐỊch không phản ứng.
    04h00 : bộ đội ra vị trí trực chiến 100%.
    06h30 : trời vẫn còn sương mù dày đặc, tầm quan sát hạn chế nhưng pháo cối địch bắt đầu bắn chuẩn bị trên toàn hướng phòng ngự của trung đoàn. Riêng phạm vi từ bình độ 1100 đến 700 địch bắn 20.000 viên đạn pháo cối trong 2 giờ. Nhiều công sự của ta bị sụt lở.
    Trong lúc pháo bắn chuẩn bị, 2 tiểu đoàn bộ binh địch từ 1509 triển khai tấn công :
    Hướng chủ yếu : mũi 1 khoảng 1 tiểu đoàn từ 1200 theo sống núi đánh xuống đồi tiền tiêu, mũi 2 khoảng 1 đại đội tăng cường từ sườn tây đánh gò chè.
    Hướng vu hồi : mũi 3 khoảng 1 đại đội tăng cường theo sườn đông bắc (tây Nậm Ngặt) đánh vào 1050 cắt phía sau 1100.
    Hướng phối hợp : 1 mũi khoảng 1 đại đội từ hía bắc đánh xuống trận địa lấn dũi của đại đội 5 ở Nậm Ngặt, 1 mũi khoảng 1 đại đội từ tây 1400 đánh xuống đồi Không tên. 2 mũi này bị ta đánh lui.
    Từ lúc pháo bắn, tuy bị mất liên lạc với phân đội phòng ngự nhưng trung đoàn phán đoán địch tấn công nên đã cho súng cối bắn chặn trước tiền duyên 1100, gò chè, bắc Nậm Ngặt và vào trận địa địch ở 1200 đến 1300 và 1509, đồng thời báo cáo sư đoàn, đề nghị pháo binh sẵn sàng chi viện.
    08h30 : cuối giai đoạn pháo bắn chuẩn bị, địch bắn đạn nổ không mảnh vào 1100 từ 7-10 phút (từ 1050 xuống vẫn bắn đạn sát thương). Đồng thời bộ binh của hai mũi hướng chủ yếu nhanh chóng tiếp cận trận địa ta, chiến sĩ cảnh giới không phát hiện nên bộ đội vẫn ở trong hầm tránh pháo. Khi đã vào sát chiến hào, cùng một lúc địch xung phong bất ngờ và đột nhập trận địa. Đồi tiền tiêu và 1100 ta bị hy sinh 2 và bị thương 7 đồng chí. Gò chè hy sinh 7 đồng chí, chỉ còn 2 đồng chí chiến đấu.
    Sau khi đột nhập, địch phát triển đánh vào bên trong. Mũi 1 chia làm 2 bộ phận đánh sang sườn đông và lên đỉnh nơi bố trí đại liên. Mũi 2 chia làm 2 bộ phận đánh vào sườn tây nơi có hầm chỉ huy đại đội và bọc phía nam 1100.
    Lúc này pháo cối ta vẫn bắn chặn trước tiền duyên và trên đỉnh 1509. Đại đội trưởng đang ở đồi tiền tiêu thấy địch đã kịp thời báo cáo tiểu đoàn đồng thời ra lệnh cho bộ đội chiến đấu.
    Trung đoàn nắm được tình hình đã tập trung toàn bộ súng cối của trung đoàn, tiểu đoàn 1, tiểu đoàn 5 trung đoàn 153 (sắp vào thay phiên) bắn mãnh liệt bao bọc quanh tiền duyên từ tây gò chè đến đông 1050, yêu cầu pháo sư đoàn và quân khu bắn từ bình độ 1200 trở lên. Hoả lực ta từ cối 82mm trở lên bắn cách mép hào 100m, cối 60mm bắn sát mép hào rất chính xác đã chia cắt lực lượng địch phía sau, cô lập bọn đã đột nhập trận địa.
    Bên trong điểm tựa, bộ đội ta chiếm giữ các cửa hầm đánh địch. Mũi 1 nhiều tên bị diệt, số còn lại không phát triển được. Mũi 2, một toán 7-8 tên mang bộc phá tới gần hầm đại đội trưởng, chiến sĩ trong hầm phát hiện, dùng lựu đạn tiêu diệt. Cùng lúc đó, đại liên và 12,7mm của ta ở 1050 bắn mãnh liệt vào đội hình địch diệt nhiều tên, số còn sống phải chạy trở ra (1 tên bị thương nằm sát mép hào phía tây, chiến sĩ ta kéo xuống một lcú sau thì chết).
    Pháo cối của ta vẫn bắn chặn địch. Tiểu đoàn và trung đoàn đã điều động lực lượng lên tăng viện : đại đội 1 (thiếu 1 trung đội) tăng cường 1 trung đội của đại đội 6 (lên tăng cường cho tiểu đoàn 1 từ lúc pháo địch bắn chuẩn bị) lên 1050 thực hành phản kích sang 1100. Bộ phận phản kích triển khai thành 3 mũi phối hợp với đại đội 2 đánh bật quân địch ra khỏi trận địa, lúc tháo chạy địch phải bỏ lại nhiều xác.
    Sau khi khôi phục trận địa, đại đội 2 được tăng cường trung đội của đại đội 6 tiếp tục phòng ngự ở 1100, còn đại đội 1 (thiếu 1 trung đội) phòng ngự ở 1050.
    Trong lúc đại đội 1 phản kích, trung đoàn điều đại đội 6 (thiếu 1 trung đội) tăng cường cho tiểu đoàn 1 bố trí ở bình đọ 900-1000 làm lực lượng cơ động và điều 1 trung đội của đại đội 7 lên bố trí ở trận địa đại đội 6, sẵn sàng tăng cường cho tiểu đoàn 1.
    09h00 - 13h40 : địch tổ chức 4 lần xung phong, mỗi lần cách nhau từ 1 giờ đến 1 giờ 30 phút. Trước khi xung phong địch dùng pháo cối bắn chế áp và vẫn chia làm 3 mũi như lần một. Cả 4 lần địch đều bị lực lượng ta, có pháo cối chi viện đánh ngay trước trận địa không để vào gần chiến hào. Chúng chỉ kịp lấy xác đồng bọn rồi rút ngay.
    15h00 : sau lần xung phong thứ 5 bị ta đánh lui, địch phải rút về 1509 và ngừng bắn pháo.
    Ban đêm địch bắn 43 quả pháo sáng để thu dọn chiến trường. Đại đội 1 ra thay phiên cho đại đội 2.

    KẾT QUẢ CHIẾN ĐẤU
    Ta diệt 170 tên, đánh thiệt hại nặng 2 tiểu đoàn và 1 đại đội của trung đoàn 603 địch, thu một số vũ khí, quân trang. Địch bỏ lại 30 xác trước chiến hào tiền duyên, 7 xác trong trận địa và trên nóc hầm đại đội trưởng.
    Bên ta hy sinh 11 đồng chí, bị thương 21 đồng chí.
    Tiêu thụ đạn dược :
    Đạn pháo các loại : 2.350 viên. Cối 106,7mm và 120mm : 1.120 viên. Cối 82mm : 3.400 viên. Cối 60mm : 990 viên. Lựu đạn : 1.000 quả.




    nguồn :Blog PhamVietDao
    Sửa bởi Mưa_Trường_Sa : 01-08-2010 lúc 01:26 PM
    Nơi anh đóng quân là 1 vùng đảo nhỏ..... bên đồng đội yêu thương...............

  2. #2
    Ngày gia nhập
    Jun 2009
    Bài gửi
    311
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    đọc bài này mà cảm phục sự hy sinh của các chiến sĩ VN ta, mình nghĩ sao bọn TQ này nó tham lam kinh khủng, nước nó to rộng như thế mà cũng còn muốn chiếm thêm.

    nhưng mình cũng thấy làm lạ là các chiến sỹ hy sinh trong kháng chiến chống mỹ thì được tung hô còn các chiến sĩ năm 1979 - 1984 và các chiến sĩ hy sinh bảo vệ đảo 1988 thì hầu như ít nghe nói tới

  3. #3
    Ngày gia nhập
    Mar 2010
    Nơi cư ngụ
    Quận 7
    Bài gửi
    1.139
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    5
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Trích dẫn Nguyên văn bởi killaruan Xem Bài gửi
    Không biết bên D3 E 876 sau 12-7 có phải đi lấy tử sỹ không chứ bọn em phải đi 5 đêm liền
    Ta diệt 170 tên, đánh thiệt hại nặng 2 tiểu đoàn và 1 đại đội của trung đoàn 603 địch, thu một số vũ khí, quân trang. Địch bỏ lại 30 xác trước chiến hào tiền duyên, 7 xác trong trận địa và trên nóc hầm đại đội trưởng.
    Bên ta hy sinh 11 đồng chí, bị thương 21 đồng chí.
    Con số thiệt hại bên VN vẫn là một dấu chấm hỏi. Có ai tin nổi con số 11 người bên ta chết mà phải đi lượm xác 5 đêm? Con số 3700 của TQ đưa ra đọc là thấy nhảm rồi nhưng con số mấy ông VN đưa ra còn nhảm hơn!
    Đọc kỹ lại đi anh bạn! Cái nguồn trên nè: "Tới tháng 8, Việt Nam tuyên bố nâng tổng số quân Trung Quốc bị loại ra khỏi vòng chiến đấu đến 7.500 quân trong vòng 4 tháng[17] Trung Quốc tuyên bố loại khỏi vòng chiến 2000 quân Việt Nam, mất 939 lính và 64 dân công chết[18]"
    Tôi đọc cái nguồn trên cũng không tin nổi quân ta loại khỏi vòng chiến 7500 quân TQ. Tôi nghe bài phỏng vấn lão Bùi Tín ông ta cũng không biết rõ con số thương vong nhưng tôi đoán thiệt hại mỗi bên cũng cỡ 1000 chứ không ít và thêm 1 điểm nữa địch phát tín hiệu và quân ta phải qua nhặt xác thì chắc chắn là quân ta chết nhiều hơn giặc rồi.

  4. #4
    Ngày gia nhập
    Sep 2008
    Bài gửi
    383
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Tôn trọng lịch sử thể hiện trách nhiệm của mình với thế hệ mai sau.
    ...Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới, toàn dân hăng say bước vào cuộc chiến đâu mới. Quân xâm lược(Trung Quốc) bành trướng dã man, đã giầy xéo dãy đất tiền phương, lửa đã cháy và máu đã đổ trên khắp dãy biên cương…

  5. #5
    Ngày gia nhập
    Apr 2010
    Nơi cư ngụ
    Hà Nội
    Bài gửi
    238
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    4
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Trích dẫn Nguyên văn bởi killaruan Xem Bài gửi
    Không biết bên D3 E 876 sau 12-7 có phải đi lấy tử sỹ không chứ bọn em phải đi 5 đêm liền
    Ta diệt 170 tên, đánh thiệt hại nặng 2 tiểu đoàn và 1 đại đội của trung đoàn 603 địch, thu một số vũ khí, quân trang. Địch bỏ lại 30 xác trước chiến hào tiền duyên, 7 xác trong trận địa và trên nóc hầm đại đội trưởng.
    Bên ta hy sinh 11 đồng chí, bị thương 21 đồng chí.
    Con số thiệt hại bên VN vẫn là một dấu chấm hỏi. Có ai tin nổi con số 11 người bên ta chết mà phải đi lượm xác 5 đêm? Con số 3700 của TQ đưa ra đọc là thấy nhảm rồi nhưng con số mấy ông VN đưa ra còn nhảm hơn!
    11 là số liệu của trận đánh phòng ngự,chứ ko phải trận đánh tái chiếm 1509 ,trước bố tôi ở sư 312 về nói quân ta hi sinh cỡ 1 tiểu đoàn .ko biéet tiểu đoàn thiếu hay đủ.
    Khi nào non sông thu về một mối ?

  6. #6
    Ngày gia nhập
    Aug 2010
    Bài gửi
    16
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Trích dẫn Nguyên văn bởi hoangphuongfinance Xem Bài gửi
    Trích dẫn Nguyên văn bởi killaruan Xem Bài gửi
    Không biết bên D3 E 876 sau 12-7 có phải đi lấy tử sỹ không chứ bọn em phải đi 5 đêm liền
    Ta diệt 170 tên, đánh thiệt hại nặng 2 tiểu đoàn và 1 đại đội của trung đoàn 603 địch, thu một số vũ khí, quân trang. Địch bỏ lại 30 xác trước chiến hào tiền duyên, 7 xác trong trận địa và trên nóc hầm đại đội trưởng.
    Bên ta hy sinh 11 đồng chí, bị thương 21 đồng chí.
    Con số thiệt hại bên VN vẫn là một dấu chấm hỏi. Có ai tin nổi con số 11 người bên ta chết mà phải đi lượm xác 5 đêm? Con số 3700 của TQ đưa ra đọc là thấy nhảm rồi nhưng con số mấy ông VN đưa ra còn nhảm hơn!
    Đọc kỹ lại đi anh bạn! Cái nguồn trên nè: "Tới tháng 8, Việt Nam tuyên bố nâng tổng số quân Trung Quốc bị loại ra khỏi vòng chiến đấu đến 7.500 quân trong vòng 4 tháng[17] Trung Quốc tuyên bố loại khỏi vòng chiến 2000 quân Việt Nam, mất 939 lính và 64 dân công chết[18]"
    Tôi đọc cái nguồn trên cũng không tin nổi quân ta loại khỏi vòng chiến 7500 quân TQ. Tôi nghe bài phỏng vấn lão Bùi Tín ông ta cũng không biết rõ con số thương vong nhưng tôi đoán thiệt hại mỗi bên cũng cỡ 1000 chứ không ít và thêm 1 điểm nữa địch phát tín hiệu và quân ta phải qua nhặt xác thì chắc chắn là quân ta chết nhiều hơn giặc rồi.
    TQ không dám ra khỏi công sự thu dọn chiến trường vì sợ pháo ta đặt trên đỉnh 812 bắn nên phải bắn truyền đơn cho bộ đội ta lên lấy xác anh em về. Bọn tôi đi lấy xác 5 đêm là sau trận 12-7 chứ đâu phải trận phòng ngự tại 1100. Hai địa điểm khác nhau, thời gian khác nhau và đơn vị cũng khác nhau

  7. Thanks diep_thanhanh thanked for this post
  8. #7
    Ngày gia nhập
    Sep 2010
    Bài gửi
    1.026
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    9
    Uploads
    1
    Mentioned
    1 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)

    Mặt trận Vị Xuyên Hà Giang 1981 - 1988: Trận Stalingrad của Việt Nam

    MẶT TRẬN VỊ XUYÊN HÀ GIANG 1981-1988: TRẬN STALINGRAD CỦA VIỆT NAM ( Bài 22 ):




    Nhà nghiên cứu Dương Danh Dy đã gửi cho blog Phamvietdaonv bài: Lão Sơn thảm bại, Túc Nhung Sinh thăng quan của tác giả Trung Quốc La Gia Bình; ( * )
    Đây là bài viết của tác giả Trung Quốc đã cung cấp các bí ẩn về việc quân[1] 67 dưới quyền tướng Túc Nhung Sinh (con của danh tướng Túc Dụ) thảm bại trước quân Việt Nam trong trận ngày 31 tháng 5 năm 1985…
    Blog Phamvietdaonv đã nhờ bạn Nguyễn Thị Anh Thư dịch giúp…
    Trước hết Blog Phamvietdaonv xin trân trọng cảm ơn bác Dương Danh Dy đã cung cấp và rất mong được bác tiếp tục mách bảo các tư liệu quý để hầu quý vị.
    Blog Phamvietdaonv cũng xin trân trọng cảm ơn bạn Nguyễn Thị Anh Thư đã dịch giúp tài liệu này và chắc chắn còn phiền bạn dài dài…
    Vừa qua, rất nhiều độc giả đề nghị Blog Phamvietdaonv hệ thống lại 22 bài viết về Mặt trận Vị Xuyên-Hà Giang; Sắp tới Blog Phamvietdaonv sẽ tập hợp, đưa lại một cách hệ thống, từ bài 1 tới bài 22, các bài viết này sẽ được đưa trên trang blog tư liệu cá nhân tại địa chỉ: vn.myblog.yahoo.com/phamvietdao460…
    Vậy quý vị nào quan tâm tới mảng đề tài này, xin chịu khó đợi một thời gian ngắn nữa…
    Hiện nay mảng tư liệu này đang ngổn ngang, trong khi chủ blog lại bận nhiều việc, bị chi phối bởi nhiều đề tài, do đó đành phải đưa từ từ…
    Có bạn phản hồi trên blog Phamvietdaonv cho rằng: gọi Mặt trận Vị Xuyên-Hà Giang trong cuộc chiến tranh biên giới Việt-Trung liệu có quá với sự thật lịch sử ?
    Theo nhà văn Đào Thắng, người đã có mặt tại mặt trận Hà Giang trong giai đoạn ác liệt dó, ông đã làm 3 bộ phim tài liệu và có phim đã đoạt giải Bông sen Bạc tại Liên hoan phim VN cho biết: Stalingrad là thuật ngữ được bộ đội hồi đó ví với mặt trận Hà Giang…
    Tất nhiên mọi sự so sánh đều khập khiễng.
    Xin trân trọng giới thiệu quý vị bài viết đáng chú ý này để chúng ta có thêm một góc nhìn…
    Rất mong nhận được phản hồi của các cựu binh của Mặt trận Hà Giang từng tham gia trận 31/5/1985?



    LÃO SƠN THẢM BẠI, TÚC NHUNG SINH THĂNG QUAN

    Sau thảm bại ngày 31 tháng 5, quân 67 còn xảy ra một chuyện trước sau chưa từng có trong chiến tranh với Việt Nam. Một người chiến sĩ, vốn người Táo Trang[18], từ trận đánh đồi 211 may mắn được sống quay về, vào giờ ăn cơm sáng, bước vào nhà ăn sở chỉ huy quân 67, nhằm Túc Nhung Sinh mà bắn, Túc Nhung Sinh nhanh nhẹn trốn xuống gầm bàn ăn, nên không bị thương. Nhưng người cảnh vệ của họ Túc thì bị giết chết, quân trưởng quân 67 Trương Chí Kiên bị thương xuyên bả vai, còn mười người gồm binh lính sĩ quan đang đứng tại hiện trường cũng trúng thương...

    -Đồi 211 trong bài viết này trên bản đồ phía trên có ký hiệu C...


    Thời gian phát biểu: 14-02-2011 03:14 Tác giả: La Gia Bình Độc giả bình luận: 1 điều kan zhong guo 15/2/2011


    Đồi 211 ở chiến khu cửa khẩu Na Lạp tại tiền tuyến Lão Sơn là trận địa quân 1 đoạt đựợc từ 11/2/1985, đến 18/5/1985 thì chuyển sang cho quân 67 giữ và tiếp tục cố thủ trận địa này. 13 ngày sau, tức 31/5/1985, vào 5 giờ 10 phút buổi sớm, Quân khu 2 của Việt Nam đột nhiên phát động (đợt công kích) “M-1” tấn công vào quân 67 vốn còn chưa ổn định, pháo kích mãnh liệt toàn bộ chiến trường Lão Sơn. Hỏa lực đã được chuẩn bị để tập kích liên tục suốt 45 phút.
    5 giờ 5 phút, lực lượng pháo binh của VN lại mở rộng hỏa kích, Doanh 4 Đoàn[2] 982 của quân Việt Nam chia hai đường, công kích ba đồi 211, 156, 166. Đồng thời doanh 5 đoàn 982 thực thi dương công[3] vào các đồi 140, 142. Binh sĩ Việt Nam dưới sự yểm trợ rất chuẩn xác của hỏa lực pháo binh, cấp tốc chiếm lĩnh các cứ điểm[4]1, 2 trên đồi 211, các binh sĩ (của TQ) tại mặt trên hầu hết tử vong. Lí Lâm Hải, đóng tại cứ điểm 1 bị quân Việt bắt. Đây là binh sĩ duy nhất của quân đội Trung Quốc bị bắt trong thời kí “Lưỡng Sơn Luân chiến”[5]. Ban[6] trưởng Bảo Hổ Dân bỏ trận địa, chạy ven núi nấp vào các bụi cỏ mất 7 ngày rồi sau đó quay về trận địa Hữu Lân. Quân Việt có pháo kích yểm hộ nhiều lần công kích vào các đồi 140, 155, 166, đến 9 giờ 30 phút tối mới dừng tấn công. Đồi 211 không lớn, tiếp giáp với đồi 227 có quân Việt đồn trú. Trước mặt đồi 211 có bố trí ba cứ điểm, có thể nói, quân Việt đã chiếm lĩnh thành công đồi 211.
    Ngày hôm đóm, quân 67 báo cho quân khu Côn Minh và Bộ Tổng tham mưu (Tổng tham hối) là đồi 211 vẫn còn trong tầm kiểm soát, nhưng người đương nhiệm Bộ trưởng Bộ tác chiến của Tổng Tham hối là Trung Tướng Ngôi Phúc Lâm đòi hỏi trực tiếp đến Lão Sơn kiểm tra tình hình, yêu cầu quân 67 gửi chiến sĩ từ đồi 211 đến để hỏi chuyện.
    Quân 67 thấy không còn cách nào khác, đành phải bằng mọi giá quyết đoạt lại các cứ điểm 1, 2 trên đồi 211.
    Thiếu tướng sư trưởng Trịnh Quảng Thần của sư 199 (sau làm đến phó tư lệnh quân khu tỉnh Sơn Đông mới về hưu) phản đối mạo hiểm xuất kích, cho rằng nếu cứ cố tiếp thủ trận địa thì phía ta chưa thành thục tình huống, địa điểm và tình hình bên đối phương, nên giữ quân chờ đến lúc quân ta đã thành thục. Trịnh Quảng Thần nhận định, trận chiến đầu này rất quan trọng, không đánh thì thôi đánh thì nhất định phải thắng, phải có được cơ sở là đã nắm chắc mọi thứ thì mới nên tiến hành chiến đấu. Ý kiến của ông không được chấp nhận mà còn bị Tham mưu trưởng Túc Nhung Sinh cho là “sợ đánh”, “tinh thần dao động”. Túc Nhung Sinh đến gặp quân trưởng báo cáo việc của sư trưởng. Quân trưởng giận dữ cắt luôn quyền chỉ huy của sư trưởng (tức ông Trịnh), cho phép Túc Nhung Sinh vượt thẩm quyền của sư 199, trực tiếp nắm quân quyền tổ chức đoàn 595 thuộc sư 199 tiến hành phản kích.
    ( Lại nói thêm rằng, Túc Nhung Sinh là người mới được đề bạt lên sư trưởng của sư 200 được một năm, trước chiến tranh, nhờ công dẹp được mâu thuẫn ở cấp cao nên được đề bạt lên làm tham mưu trưởng quân 67. Chỉ vì lần này ông ta chuộng hư danh ưa dối trá[7] mà khiến cho sĩ quan binh lính của sư 199 đi đến cảnh ngộ bi đát. Sau khi quân 67 thảm bại, Túc Nhung Sinh bị hãm ở cương vị Tham mưu trưởng suốt 5 năm. Đến năm 1990 , bị điều sang làm phó bộ trưởng bộ quân vụ.
    Sau khi “Dương gia tướng” [8] thôi chức, Sở Thanh[9] nhờ cấp dưới cũ của Đại tướng Túc Dụ là phó chủ tịch Quân ủy họ Trương, đề bạt Túc Nhung Sinh lên làm quân trưởng đơn vị cũ của cha ông ta là quân 24. Tháng 11 năm 1997 được đề bạt lên làm phó tư lệnh quân khu Bắc Kinh (chủ quản hậu cần, cơ quan, nội vụ, hoạt động đối ngoại). Năm 1999, sau 11 năm là thiếu tướng, được phong lên hàm trung tướng. Nghe nói, “xét đồng chí Túc Nhung Sinh, trong thực tế quá trình công tác xây dựng bộ đội và huấn luyện tác chiến, tích cực khai triển nghiên cứu khoa học, được tặng giải thưởng (Vì) Sự tiến bộ của nền khoa học quốc gia bậc hai, giải thưởng (Vì) Sự tiến bộ của khoa học quân sự bậc nhất cùng các hạng mục khen thưởng khác. Cùng hơn mười hạng mục về kĩ thuật chuyên lợi quốc gia. Đồng chí Túc Nhung Sinh cũng kiêm chức Giáo sư Đại học Quốc phòng, thành viên Hội Úy viên chuyên gia kiến thiết tự động hóa chỉ huy toàn quân.” )
    1/6/1985, từ quân 67, Túc Nhung Sinh tổ chức thành ra doanh 1 đoàn 595 nhằm đồi 255 tập kết rồi tìm cơ tiến hành phản kích đồi 211. Phó doanh trưởng Vương Triêu Lịch (Lao[10]) phụ trách chỉ huy toàn tuyến,. Sáng sớm, gặp được trời mưa cực to, đội đột kích thứ nhất được chỉ đạo hướng về đồi 211 xuất kích. Cùng lúc, Bài trưởng bài 2 liên 1Vương Trung Viễn[11] dẫn đội đột kích thứ nhì từ đồi 908 hướng về đồi 211 xuất kích. Để khỏi chịu thương vong quá lớn, bên ta dùng “chiến thuật thêm dầu[12]”, đi trước tuần tự là Đảng viên Cộng sản, ban trưởng, rồi đến Đoàn viên thanh niên, tổ chức thành các tổ chiến đấu nhỏ, lần lượt xuất kích. Hai đội đột kích thông qua một khoảng đất trũng, đánh thẳng vào các cứ điểm 1,2 của đồi 211. Vào lúc đó, bọn quân Việt trên đồi phát hiện đội đột kích của bộ đội ta, ngay lập tức khai hỏa. Quân Việt ở trên cao hướng xuống, nhả đạn về phía quân ta. Đạn bay dày như mưa thoáng chốc đã tới, đồng thời chúng gọi pháo binh đến tiến hành dùng hỏa lực phong tỏa đoạn đường xung kích của quân ta, trong khi đó pháo binh ta cũng nhằm đồi 211 pháo kích gây áp lực.
    Trước mặt đồi 211, 255, pháo binh hai bên dồn thành một khối, đạn xả như mưa. Trên con đường xung kích bùn lầy, hai phó ban trưởng bị bắn trúng chết tại trận. Dưới chân đồi 211 có khối đá cao 5m, ở đó chết hơn mười người của các đội đột kích, máu tươi hòa với mưa tạo thành một vũng lầy, còn những thây chết đang cứng lại thì mưa tẩy rửa hết (máu). Khối đá này cách cứ điểm 3 của đồi 211 do quân Trung Quốc cố thủ khoảng 15m. Những người còn sống chỉnh lại đội nghũ rồi từ cứ điểm 3 xuất kích hướng về cứ điểm 1, 2. Tại vùng tiếp nối trận địa 227 có quân Việt đóng với đồi 211, từ hai phía (quân đột kích) giáp công thành một khối. Sau một hồi chiến đấu thảm khốc kịch liệt, cứ điểm 1,2 đã được quân ta chiếm lại, quân Việt cộng đóng trước mặt trận địa 227 lập tức tăng viện. Liền đó, đội đột kích vừa chiếm được cứ điểm 1 và 2 của đồi 211 liền bị bao vậy. Do hai bên lực lượng quá chênh lệch, đội đột kích bị ép vào thế hạ phong.
    May sao còn 8 người quay về cứ điểm 3, trong số đó có 5 người đã bị thương. Hỏa lực của quân Việt vẫn rượt theo rất rát, đường thông từ đồi 255 đến đồi 211 bị phong tỏa hoàn toàn, mà quân tăng viện vẫn chưa thấy kéo đến. 8 người của ta ở phía trên không kéo xuống dưới được, sau mấy ngày cầm cự ngoan cường tại cứ điểm 3 đồi 211, năm người bị thương lần lượt tử vong. Trong đợt đụng độ sau đó, ở khối đá lớn phía trước cứ điểm 1, quân Việt đã treo ngược xác một người lính Trung Quốc để thị uy. Sau đó quân ta tra xét biết được rằng người bị phơi thây ấy là phó liên[13] trưởng Giả Kha của Liên 1 đoàn 595. Hành động này của quân Việt đã kích động lửa giận của cấp chỉ huy. Vậy là, hết một lượt đầu đội đột kích đã ngã xuống, thì lại đến lượt đội đột kích khác tiếp tục, trước sau (cấp trên) liên tục chỉ đạo cho quân 67 yêu cầu bộ đội không được tiếc bất kì giá nào, nhất định công kích đồi 211.
    Tại điện đài 861, không ngừng nghe tiếng bộ đội Trung Quốc xung phong để chiếm lĩnh lại các cứ điểm 1 và 2, nhưng sau mỗi đợt xung kích đó, đại bộ phận bộ đội không hi sinh thì cũng trọng thương.. Trong khoảng thời gian đó, hỏa lực pháo kích của hai bên che trùm hai đồi 255, 211, cùng với âm thanh gầm xé của đạn pháo, đội xung kích hết lượt này đến lượt khác tràn lên. Hỏa lực thực quá ư mãnh liệt, mà quân Việt ở trên đồi 211 có lợi thế là từ cao đánh xuống thấp, thành thử phần nhiều quân đột kích phát động xung phong mà không sao tiếp cận được đồi 211, đành ngã xuống dưới trời mưa đạn. Tính ra, liên 3 tổ chức 3 đội xuất kích xung phong lên phía trên, đến hôm sau, chỉ còn sống 2 người. Để bảo đảm trước khi Bộ trưởng Bộ tác chiến Ngôi Phúc Lâm đến nơi (sẽ có chứng cứ là) đã chiếm được đồi 211, đến thời khắc quyết định, ba vị phó doanh trưởng được phái đi tăng viện của đoàn 595, dưới mệnh lệnh “không được tiếc bất cứ giá nào, phải thu lại đồi 211, có ba vị phó tống lí[14] ở Trung nam Hải đang đợi tin thắng trận của ta đó” của Tham mưu trưởng quân 67, đã mang cả những người lính liên lạc[15] cuối cùng lên tận đỉnh núi.
    Từ mùng 2 thàng 6 đến ngày 11 tháng 6, sau 10 ngày hỏa lực pháo binh của 2 bên tập kích mãnh liệt, đội đột kích của bộ đội ta căn bản không có cách nào tiếp cận đồi 211. Nhưng vị chỉ huy vẫn phái bộ đội tiến lên. Trong tình cảnh không thể đoạt lại đồi 211, quân 67 vẫn không tiếc bất cứ giá nào ném một lượng lớn binh sĩ đạn dược vào nhằm đoạt lại đồi cho bằng được. Trong trận này, do bị hỏa lực pháo binh cực kì mạnh mẽ của quân Việt phong tỏa, ta không có cách nào chở thi thể của những người tử vong tại trận về được, cảnh tượng thây chết đầy đồng cực kì thê thảm. Quân 67 lại ra mệnh lệnh tối hậu, bằng mọi giá phải lấy được xác binh sĩ trận vong về, do đó sư 199 lại tiến hành vài đợt công kích với tính chất yểm hộ. Đến ngày chiến đấu thứ 11, đoàn 595 sư 199 quân 67 tổn thất nghiêm trọng: 2 doanh bị quân Việt phá vỡ, các thiết chế đoàn-liên hoàn toàn bị phá, 3 liên của đoàn 597 vốn là đội dự bị đến tăng viện cho đoàn 595 đã bị tổn thất nghiêm trọng trong những đợt tiến công không có chút hi vọng thắng lợi. 120 tướng sĩ của đội đột kích vĩnh viễn nằm lại trên đồi 211, còn những người bị thương nặng và nhẹ thì không xiết kể. Trong khoảng trăm hang hốc phụ cận đồi 211, các chiến sĩ bị thương của các đội đột kích bên ta tạm trú lại, nhưng lúc dó bên ta không biết họ đang kiên trì chờ các bác sĩ của ta đến cứu chữa. Sau đợt chiến đấu này, các chiến sĩ có thể tự mình quay về địa điểm xuất phát mười phần chẳng được lấy một….
    Cả đoàn 595 đã mất hết năng lực chiến đấu, không thể tiếp tục chấp hành nhiệm vụ tác chiến được nữa, bị điều khỏi tiền tuyến để chỉnh đốn. Để thay thế cho đoàn 595, quân khu Tế Nam ở Sơn Đông đã cấp tốc tổ chức lập đoàn 598 (3 doanh là từ đoàn 598, đoàn 599 và đoàn 600, còn liên pháo binh trực thuộc thì từ sư 76).
    Xem xét địa hình mà nói, đồi 211 chả có giá trị quân sự gì, nhưng vì đồi 211 là do quân 67 tiếp nhận từ tay quân 1 giao lại, nên thủ trưởng quân 67 cho rằng không thể để mất được, thế là hết lần này đến lần khác đem số lượng lớn binh sĩ đẩy vào trận địa pháo kích của quân Việt, đó là nguyên nhân chính dẫn đến thua trận mất người ngày 11 tháng 6 vậy. Khi tin tức đoàn 595 sư 199 quân 67 đánh đồi 211 thất lợi truyền ra ngoài, quân đội cả nước náo loạn cả lên! Nhưng đối với những chiến sĩ của đoàn 595 tử vong trong chiến đấu ngày đó, cái nỗi tiếc hận còn để lại không chỉ đến thế mà thôi, bởi vì đối với những tướng sĩ đã tận trung báo quốc đó, đại bộ phận sau đó lại không được hưởng những vinh dự thích đáng. Trong danh sách mà quân khu Tế Nam phong tặng danh hiệu anh hùng[16] bậc 1, bậc 2 và liệt sĩ công lao bậc 1 cho khoảng 100 bộ đội “luân chiến”[17], ngoại trừ Giả Kha ra, cũng ít thấy tên những sĩ quan binh lính của đoàn 595 hi sinh trong ngày 11 tháng 6.
    Toàn sư 199, từ trên xuống dưới, đối với các thủ trưởng của quân 67 cực kì phẫn nộ. Có một lần cán bộ chiến sĩ đã liên danh làm cáo trạng, báo lên Tổng bộ Quân ủy, chỉ trích Tham mưu trưởng quân 67 không nghe ý kiến của bộ đội, chỉ biết bàn việc binh trên giấy, gây nên tổn thất nghiêm trọng cho bộ đội trong chiến đấu. Tổng bộ trước sau lần lượt phái Bộ trưởng bộ huấn luyện quân là Thạch Hiệp và một số người khác đến điều tra. Sau khi điều tra, khẳng định rằng tuyệt đối không phải lãnh đạo sư 199 sợ chiến đấu, mà do lúc đó thủ trưởng quân 67 phán đoán không chính xác tình hình địch ta, chỉ huy vượt cấp, sau khi thất bại lại đổ trách nhiệm xuống cấp sư, về lí không đúng, đối với quân 67 cần phê bình nghiêm khắc. Túc Nhung Sinh lúc này cảm thấy mình rất là mất mặt, liền dẫn quan chức (cấp quân) của quân 67 lui về quân bộ. Sư trưởng sư 199 Trịnh Quảng Thần được khôi phục quyền chỉ huy, những trận chiến sau này, đều do bộ phận (lãnh đạo cấp sư) của sư 199 tự tổ chức chỉ huy.
    Trịnh Quảng Thần tổ chức cho sư 199 làm quen với chiến trường, làm quen với các đặc điểm về cách thức chiến đấu của quân Việt đối địch, chỉnh lí bộ đội, tủy thời triển khai phương pháp huấn luyện có mục tiêu cụ thể. Cứ thế ba tháng liền, đến mùng 8 tháng 9, phó liên trưởng liên trinh sát là Nguyên Minh, phó chỉ huy là Hạ Quang Minh đã lấy17 người tổ chức thành đội đột kích, phát động tập kích ngay giữa ban ngày, vào mười giờ sang men cứ điểm 3 bên trái sang trèo qua một đoạn vách núi lên cứ điểm 2 do quân Việt chiếm lĩnh, giết được 7 người lính Việt đóng trên đồi 211, đổi lại bên ta chỉ có hai người bị thương nhẹ. Sau đó quân Việt pháo kích trả thù, kết quả phó liên trưởng Nguyên Minh mắt trái bị thương thành mù, hai vị ban trưởng của đội đột kích bị thương, hi sinh trên đường đưa về trạm y tế cấp cứu.
    Sau thảm bại ngày 31 tháng 5, quân 67 còn xảy ra một chuyện trước sau chưa từng có trong chiến tranh với Việt Nam. Một người chiến sĩ, vốn người Táo Trang[18], từ trận đánh đồi 211 may mắn được sống quay về, vào giờ ăn cơm sáng, bước vào nhà ăn sở chỉ huy quân 67, nhằm Túc Nhung Sinh mà bắn, Túc Nhung Sinh nhanh nhẹn trốn xuống gầm bàn ăn, nên không bị thương. Nhưng người cảnh vệ của họ Túc thì bị giết chết, quân trưởng quân 67 Trương Chí Kiên bị thương xuyên bả vai, còn mười người gồm binh lính sĩ quan đang đứng tại hiện trường cũng trúng thương.
    Cả hiện trường náo loạn, tất cả đều cho rằng đây là đội đặc công mà bên Việt Nam phái sang thâm nhập đánh úp, mấy ngày sau mà chưa làm rõ được đầu đuôi là chuyện gì. Mà người chiến sĩ ấy cũng an toàn trở về từ hiện trường. Mấy ngày sau, mới phát hiện anh ấy đã tự sát tại hầm nước phía sau sở chỉ huy quân 67. Trong lòng còn ôm ngọn súng, do đã qua một thời gian dài nên xác đã bốc mùi. Thế là (sự việc xảy ra ở) quân 67 lại một lần nữa bị thông báo trong toàn quân.
    Sau khi sự việc phát sinh, Quân ủy trung ương, Bộ Công an, Bộ An ninh Quốc gia và quân khu Tế Nam liên tiếp phái người đến quân 67 điều tra nguyên nhân sự việc. Trương Chí Kiên đang nằm viện, phải chịu việc điều tra, khóc mà nói rằng: “Tôi chưa bao giờ nghĩ đến nông nỗi quân của mình lại cầm súng bắn vào quân trưởng của họ như vậy!”


    Người dịch:Nguyễn Thị Anh Thư.

    * Nguồn: 名将粟裕之子粟戎生67军对越作战中5.31败之谜


    发表时间: 2011-02-14 03:14  作者:罗家坪 看中国15/2/2011

    [1] Quân là đơn vị ở trên “sư”

    [2] “Doanh” tức Tiểu đoàn, “Đoàn” tức Trung đoàn

    [3] Nghĩa là triển khai mũi tấn công phụ để quân địch không biết chủ lực và phương hướng tiến công chính ở đâu mà tập trung quân lực

    [4] Nguyên văn: Tiêu vị

    [5] TQ goi giai đoạn chiến đấu với VN từ 84 đến 89 như vậy

    [6] Ban tương đương với tiểu đội

    [7] Nghuên văn “độ kim” tức “mạ vàng”, ý chỉ viẹc ông này chạy theo thành tích bề ngoài

    [8] Là một dòng họ sinh ra nhiều danh tướng đời Tống, ở đây chỉ Dương Thượng Côn. Năm 1992-1993 ông thôi giữ các chức vụ Ủy viên Cục chính trị Trung ương, Chủ tịch nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, phó Chủ tịch thứ nhất quân ủy trung ương

    [9] Phu nhân Đại tướng Túc Dụ

    [10] Chữ có hai âm đọc

    [11] Chỗ này ghi “Nhất liên nhị bài trưởng Vương Trung Viễn”. Bài là đơn vị ngay dưới Liên, Bài tương đương trung đội.

    [12] Thiêm du chiến thuật

    [13] Liên, tức là tương đương với đại đội

    [14] Tổng lí tương đương Thủ tướng

    [15] Nguyên văn: thông tấn viên

    [16] Nguyên văn: “Anh mô”

    [17] Tức viết tắt của “Lưỡng sơn luân chiến”, xem ở trên

    [18] Thành phố Táo Trang, thuộc tỉnh Sơn Đông

    Nguồn: http://www.pagewash.com///nph-index....1981-1988.ugzy

  9. #8
    Ngày gia nhập
    Sep 2010
    Bài gửi
    1.026
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    9
    Uploads
    1
    Mentioned
    1 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Đọc bài này, dù là của Tàu viết nhưng có thể thấy quân đội Việt Nam ngày đó rất thiện chiến.
    Sửa bởi native land : 10-04-2011 lúc 11:28 PM

  10. Thanks huanvbit, lâmxung thanked for this post
  11. #9
    phanlongmk92 Guest
    kiêu tướng tất bại, vậy mà còn lên đến chức giáo sư đại học quốc phòng. Từ đó có thể suy đoán nếu chiến tranh Việt Trung những tướng tá có thể cầm quân đánh trận không nhiều.

  12. #10
    Ngày gia nhập
    Feb 2010
    Bài gửi
    2.647
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    1
    Uploads
    0
    Mentioned
    1 Post(s)
    Tagged
    4 Thread(s)
    Than ôi những con cờ!
    À mà mặt trận Vị Xuyên ta bàn tiếp đi các bạn, theo mỗ thì lịch sử QDNDVN hào hùng nhất là thời điểm 78-90.
    [U][url]http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=8YHocdt2va[/url][/U]
    Mời các bạn nhiệt tình tham gia vì Đồng Bào:
    [URL]http://hoangsa.org/forum/showthread.php?t=38693[/URL]

  13. Thanks scorpion_king84, dinhanhvan45 thanked for this post
    Likes dinhanhvan45, Ra Khơi liked this post
    Dislikes Phương_Mỹ_TNT2010 disliked this post

Chủ đề tương tự

  1. Tổng hợp tin các báo đưa tin về sự kiện ngày 14-3-1988
    By HS Team in forum Vòng tròn bất tử - Tri ân chiến sỹ
    Trả lời: 70
    Bài mới gửi: 04-02-2012, 06:32 PM
  2. Trả lời: 5
    Bài mới gửi: 10-08-2010, 12:05 PM
  3. Nhờ anh chị em kiếm giùm cho mình bản đồ của huyện Giang Thành - Kiên Giang
    By PHM in forum Hướng dẫn sử dụng diễn đàn và máy tính
    Trả lời: 1
    Bài mới gửi: 25-07-2010, 07:21 PM
  4. [Báo Nhân Dân 1988] Hoàng Sa - Trường Sa và luật pháp quốc tế
    By KID1485 in forum Lịch Sử & Chủ Quyền Hoàng Sa - Trường Sa
    Trả lời: 4
    Bài mới gửi: 12-05-2009, 01:37 AM

Bookmarks

Quyền hạn Gửi bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài của mình
  •