HOANGSA.ORG ĐÃ CHUYỂN SANG DIỄN ĐÀN MỚI- DIỄN ĐÀN CŨ CHỈ ĐỂ LƯU TRỮ KHÔNG THỂ VIẾT BÀI.

ĐỂ ĐI ĐẾN DIỄN ĐÀN MỚI XIN VUI LÒNG CLICK VÀO ĐÂY HTTP://HOANGSA.ORG/F

HOANGSA.ORG ĐÃ CHUYỂN SANG DIỄN ĐÀN MỚI- DIỄN ĐÀN CŨ CHỈ ĐỂ LƯU TRỮ KHÔNG THỂ VIẾT BÀI.

ĐỂ ĐI ĐẾN DIỄN ĐÀN MỚI XIN VUI LÒNG CLICK VÀO ĐÂY HTTP://HOANGSA.ORG/F

User Tag List

Trang 33 trong 37 Đầu tiênĐầu tiên ... 233132333435 ... Cuối cùngCuối cùng
Kết quả từ 321 tới 330 trên 368
  1. #321
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài gửi
    2.718
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    6
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Thế rồi một đêm dài, đầy trăn trở và mộng mị cũng đã qua. Buổi sáng ngày 9/1, sau khi ăn sáng xong. BCT tập trung để chia tay nhà thơ Bùi Minh Quốc. Cùng nhà báo đã đi cùng Trung đoàn từ ngày đầu chiến dịch.

    Nhà thơ Bùi Minh Quốc bùi ngùi, nói lời cảm ơn chia tay mọi người để trở về Quân đoàn. Anh đọc cho mọi người nghe bài thơ anh mới viết, trên đường tiến công cùng Trung đoàn. Rồi anh đọc thêm 2 bài thơ khác nữa. Tôi không còn nhớ hết những vần thơ, lời thơ ấy của anh. Chỉ ấn tượng, rất ấn tượng ở cái dáng vẻ “ lão nông” của ông. Cùng những vần thơ như có tiếng súng tiến công, như có thiến bom thù. Như có tiếng khóc thét hãi hùng cuả trẻ thơ, như có lửa cháy. Như có máu chảy, có cả tình yêu lứa đôi hòa quyện. Tôi hỏi nhà thơ: Sao anh đi chiến trường mãi rồi, mà bây giờ vẫn phải đi tiếp?

    Anh trả lời: Ở Tòa soạn, ở Hội văn nghệ, họ nói bọn mình đã quen ở chiến trường rồi. Đã có nhiều kinh nghiệm trận mạc. Nên ra chiến trường viết thực tế hợp lý hơn! Anh nói đứa em gái mình Bích Ngọc, hiện đang là phát thanh viên ở đài Sài Gòn giải phóng. Thấy mình tiếp tục ra Biên giới, cứ gàn mình mãi nói là : Làm thơ thì cứ gì phải ra trận? Có nhiều nhà thơ ở tại nhà, không biết trận mạc là gì. Mà làm nhưng bài thơ cũng trở thành bất hủ. Cũng được đưa vào trong sách giáo khoa của học đường cho học sinh học. Cớ sao anh vẫn phải đi?

    Nhà báo (..) thì nói: Anh Quốc thì có thơ đọc cho các bạn nghe. Còn tôi nhà báo, thì sẽ có bài trong báo Quân đội, hay Tạp chí văn nghệ Quân đội để các bạn thưởng thức sau.

    Tôi còn nhớ, sau lúc đó. Nhà thơ Bùi Minh Quốc và nhà báo bỏ ba lô, xếp hết quân tư trang ra. Cầm cái ba lô dốc ngược nói: Các anh làm chứng nhé! Trong balo chúng tôi không có một cái gì, gọi là chiến lợi phẩm đâu nhé. Tôi nghĩ 2 ông này cẩn thận kỹ càng quá. Có lẽ bởi sáng hôm 7/1 lúc ở bến phà Niếc Lương. Anh đã cầm xem một cái trống gỗ, trên mặt có bọc da trăn. Loại trống dân tộc, mà người dân CPC trong cái điệu nhẩy Lâm thôn là loại nhịp phách chính để dẫn dắt người nhẩy. Người ta chỉ vỗ vỗ vào mặt trống, tạo ra tiếng bập bùng, bập bập bùng. Nghe nói, dân CPC mà cứ nghe tiếng vỗ bập bùng của loại trống này. Là tất cả các công việc vất lại hết. Gìa trẻ trai gái lại người đung đưa, nhún nhẩy theo nhịp trống. Thả hồn theo điệu múa Lâm Thon rất truyền thống này.

    Hôm đó, anh đang cầm xem cái trống. Vỗ, vỗ thử, thì gặp ngay Trung đoàn trưởng Trần Măng. Lúc đó Trung đoàn trưởng đang điên đầu, sốt ruột, lo lắng cho Trung đoàn vượt sông. Nên đã quát to như là mắng nhà thơ. Về việc lấy, hoặc xem cái trống đó. Nhà thơ không nói gì. Lặng im mang cái trống ra, nhẹ nhàng đặt vào cái đống hỗn độn những quân tư trang, hòm xiểng, xe bò kéo bên đường ấy.

    Tám giờ sáng, anh Dũng Quân lực sang tìm tôi nói: Anh đã điều 2 đứa lên rồi đấy. Phú có sang nói chuyện với chúng nó không. Tôi đi cùng anh Dũng sang gặp Hùng và Xướng có cả Trung đoàn phó và Tham mưu phó ở đó. Đang giao nhiệm vụ cho anh em đi lấy ôtô. Tôi nói trong thành phố ngay anh em nói: Bên kia cầu có khu để rất nhiều ôtô mới. Hùng với Xướng nói luôn: Anh đi cùng giúp tôi với. Tôi về gọi thêm Sa Chơn trong đội công tác rồi đi vào trong TP đến chỗ bãi để xe. Đúng là khu này có mấy dẫy xe mới nguyên. Toàn xe giải phóng và xe Hồng Hà của Trung Quốc.

    Sau khi kiểm tra xe, Xướng nói: Xe không có điện anh Phú ạ. Hùng thì đúng là không biết gì về xe. Rất vui vì được điều lên, nhưng lại cứ lớ ngớ không hiểu gì về kỹ thuật xe. Xướng nói tiếp: Em chỉ biết lái chứ có biết gì về sửa chữa đâu. Thật may là ngày xưa tôi đi học cơ khí. Đã có 6 tháng chuyên đi phụ sửa chữa ôtô, nên cũng có một số hiểu biết. Tôi bất đắc dĩ trở thành người sửa xe. Mò mẫn 1 tý tôi nói ngay là xe mới, chưa có ắc quy điện. Rồi nói Xứng và Hùng sang tìm ở các xe khác, hay trong kho có ắc quy thì lấy về lắp. Hai anh em vào trong nhà kho thì thấy ngay cả đống ắc quy xếp trong đó. Hùng và Xướng khênh ra. Tôi lại lọ mọ nghin cứu cách lắp đặt ắc quy, rồi đấu nối điện cho xe. Thế rồi cũng đấu điện được đúng. Xướng bật chìa khóa, đề máy. Èng- èng rồi khực- khực. Rồi Xướng đề lần thứ 2 thì máy nổ. Mọi người òa vui. Xướng chỉnh lại cái ghế ngồi cho hợp lý rồi tăng ga vào số vọt lên rất thành thạo hơi có phần mạnh bạo.

    Xướng chạy thử một vòng rồi nhiều vòng nữa. Như vậy là việc lấy và điều khiển chiếc xe mới đã hoàn tất. Tôi nói bây giờ 2 ông xem lấy thêm 1 bình ắc quy nữa đề phòng và lấy các thùng dụng cụ sửa chữa. Ông Xướng phải dạy ngay cho ông Hùng lái xe. Vì ở đây kho rộng tập lái được. Rồi tôi quay sang nói với Hùng. Bằng mọi giá sáng nay ông phải biết lái, biết điều khiển xe đấy nhé.

  2. Thanks K_Trinh thanked for this post
  3. #322
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài gửi
    2.718
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    6
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Chúng tôi trở về nơi đóng quân. Sau khi ăn cơm xong, thì cùng Ban 5 và mấy anh em trong đội công tác, ra khu vực đầu cầu ( hình như nơi đây trước kia là chợ). Tổ chức phân phát số hàng hóa mà Ban 5 đã tận thu trong thành phố cho dân.

    Khỏi phải nói là nhân dân vui sướng như thế nào. Khi nhận được đủ thứ nào là vải vóc, quần áo, mì chính, đường, sữa cùng các loại nhu yếu phẩm khác. Mọi người hô to, liên tục “trây dô con Top VN, trây do con Top CPC”. Đến khoảng 3h chiều, thì số hàng hóa trên 2 xe ô tô cũng đã được phân phát hết. Thì cũng là lúc nhận được lệnh di chuyển vào sâu bên trong. Anh em Trung đoàn bộ tiếp tục hành quân dọc phía Đông Bắc sông TongLeSáp. Rồi Trung đoàn bộ dừng chân, ngay đối diện với Hoàng cung XiaNuc.

    Nơi đây là trận địa pháo phòng không 100 ly còn mới tinh. Tổng số có 8 khẩu, chắc chúng mới đưa về làm trận địa. Để bảo vệ PhnomPênh, nhưng có vẻ là chưa được thử súng lần nào. Các nòng pháo đang được bịt đầu vươn lên trời đều quay về hướng Đông Bắc. Xe xích kéo pháo, những thùng đạn pháo vàng ươm còn tinh nguyên. Xếp xung quanh. Các Tiểu đoàn bộ binh rải ra lùng xục. Ngoài con đường sát sông này là cao, còn hầu như là bãi cây lúp xúp nhà cửa rất ít. Ban 5 nấu cơm cho anh em, bữa cơm hôm nay có món tôm hùm và tôm càng xanh rất to. Nghe nói là Sư đoàn thu được trong các kho đông lạnh tại sân bay. Số hàng hóa thực phẩm này, đang đợi xuất sang Trung Quốc. Sư đoàn cho phép Phòng Hậu cần tận thu và chia cho các đơn vị. Đúng là đời lính chưa bao giờ được nhìn, được ăn những con tôm to đến thế. Chỉ có điều là không có rau. Đúng ra không được phép hái rau, hái cà chua. Kể cả mấy vườn hành rất tốt ngay đây, cũng không ai được phép đụng đến.

    Tôi còn nhớ, Tiểu bạn Cán bộ tổ chức, nấu canh bằng những thứ rau hái được quanh đó. Đang nấu thì Chính ủy Diệp Xuân Ánh đi qua hỏi: Các đồng chí nấu gì đấy? Đ/c Tuấn trưởng Tiểu bạn trả lời là: Báo cáo Chính ủy anh em cấu ít rau dại nấu cải thiện. Đ/c Chính ủy nói một câu vô cùng thâm thúy: “Rau dại nhưng mà người khôn”. Các đ/c không đọc nội quy à? Mấy anh em đang nấu canh, đứng ngây ra như trồng, rồi dập bếp, đổ nồi canh đi. Rồi từ đó cái câu “ Rau dại nhưng người khôn” nó trở thành câu cửa miệng vui của lính trong Trung doàn. Khi có vấn đề gì cần nói về vấn đề dân vận.

    Sáng hôm sau, ngày 10/1. Anh em Tiểu đoàn 3, dong đến 1 “ tù binh” mặc quần áo lính Pốt. Nhưng lại là người Việt nói tiếng Việt. Anh em nói: “ tù binh” khai là lực lượng Đặc Biệt của mình, nhẩy dù xuống đêm 5/1. Cách Hoàng Cung 2 km về phía Bắc. Sau khi tôi cùng anh em thẩm vấn, thì thấy tù binh khai đúng như vậy. Đây là lực lượng Đặc Biệt của ta. Lực lượng này có 36 người, được huấn luyện ở Thủ Đức. Có 14 người CPC, còn lại là bộ đội VN. Sau khi được máy bay trực thăng thả xuống phía Bắc Hoàng Cung khoảng 2km. Thì lấy thuyền, giả là lính Pốt. Với nhiệm vụ xuôi xuống, tấn công vào Hoàng cung. Để giữ ông XiaNuc đang bị giam lỏng trong đó. Nhưng khi gần đến Hoàng Cung thì bị lộ. Bọn Pốt bảo vệ ở khu vực này rất đông. Anh em chiến đấu, hy sinh gần hết. Còn đ/c này bơi được sang bờ Bắc, trốn lủi suốt từ đêm ngày 5 đến sáng ngày 10/1 thì anh em Tiểu đoàn 3 phát hiện được.

    Người “tù binh” này nói với tôi là báo gấp lên trên một câu mật khẩu. Tôi báo lại với Trung đoàn và báo gấp lên Sư đoàn . Sau khoảng chưa đến 30 phút, đã thấy có 1 ca nô rẽ nước từ bên Hoàng Cung sang đón. Hai Đ/c sang đón rất cảm ơn anh em Trung đoàn 273. Nói là:”Cấp trên và chúng tôi đang rất sốt ruột, mong tin của lực lượng Đặc Biệt này”. Rồi cùng đ/c lực lượng Đặc Biệt xuống ca nô về bên kia sông.

    Như vậy, không phải chỉ có Quân đoàn 4 tiến vào Phnompenh đầu tiên. Mà trước đấy, còn có những lực lượng Đặc Biệt nữa. Sau này chúng tôi có thêm thông tin, là 36 chiến sỹ biệt động đó đã chiến đấu, hy sinh còn sống sót có 1 người. Rất may là “tù binh” đã được anh em Tiểu đoàn 3 đã bắt giữ được. Mà tôi là người trực tiếp thẩm vấn chuyện trò với người” TÙ BINH ĐẶC BIỆT” này.

  4. Thanks quangvan, K_Trinh thanked for this post
  5. #323
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài gửi
    2.718
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    6
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Trong những ngày này, Cuộc Cách mạng chân chính của nhân dân CPC. Dưới sự giúp đỡ chí tâm, chí tình của nhân dân Việt Nam. Trực tiếp là Quân đội Việt Nam, đã tiêu diệt, đã lật đổ chế độ diệt chủng của bọn đao phủ Pôn Pốt-IêngXaRi. Đất nước CPC đã được giải phóng. Thủ đô PhnômPênh được giải phóng. Nhân dân CPC đã được tự do, Dân Tộc Kh’me đã được hồi sinh.

    Toàn dân CPC, già trẻ, gái trai, đang vui với hạnh phúc lớn. Sự hồi sinh của cuộc sống, mà cứ nghĩ như trong mơ. Thậm trí, nhiều người còn không dám, chưa dám tin là mình thật sự thoát khỏi ngục tù đen tối. Đầy đau thương chết chóc. Trong những tháng ngày qua, dưới sự cai trị của bon đao phủ Pon Pốt, Bọn Ăng Ka, các Công xã mà chúng gọi là xây dựng đất nước tiến thẳng lên “Cộng Sản chủ nghĩa”. Thực chất toàn đất nước, đâu đâu cũng chỉ thấy dưới mặt đất là lũ áo đen ghê sợ, trên tay đứa nào cũng có ngoài súng ra còn có một cái búa lưỡi rừu sắc lẹm. Chúng sẵn sàng đập vào đầu mọi người và cả hàng đoàn người dân vô tội. Những người dân thành phố, những bác sỹ, những trí thức, những nhà khoa học. Hay tất cả trẻ em là con em họ. Chỉ vì chúng gọi là dân loại 3, dân Thành phố cần phải tiêu diệt, cần phải cải tạo hay loại bỏ. Giống như bọn Đức quốc xã, tiêu diệt người Do Thái trong đại chiến thế giới lần thứ 2. Chúng xây dựng chế độ xã hội không có tiền, không có chợ. Không có trường học, không có bệnh viện, Đất nước CPC là đất nước của đạo Phật rất truyền thống mà giờ đây chúng phá hết cả đền chùa, tiêu diệt tàn sát cả những người tu hành coi họ là những phần tử ăn bám cần loại bỏ.

    Đấy là dưới mặt đất. Còn trên trời, từng bầy quạ đen xì. Cất những tiếng kêu quạ quạ đến ghê rợn. Những tiếng kêu của sự no đủ mừng vui những bữa tiệc, thây ma người chết chỗ nào, nơi nào cũng có. Những cây thốt nốt, những rừng cây thốt nốt rất đặc trưng của đất CPC cũng không còn sức sống. Cũng tàn lụi xác xơ. Những tầu lá ngả nghiêng, đu đưa vật vã trong trong gió bão. Như những bàn tay bấu vứu vào không trung, cùng tiếng thét gào kêu cứu.

    Mặt trời đã lên cao. Những tia nắng đầu tiên của ngày mới làm ấm lòng người. Bừng lên sức sống mới. Nhưng những tia nắng mới chưa thật đủ sức nóng, để xua đi tất cả những mây mù, những bóng ma, những tên đao phủ, những thần chết, những lũ quỷ khát máu. Chúng cũng đã rất nhanh chân, chạy trốn vào rừng, sát Biên giới Thái Lan. Rồi từ đó, chúng lại được bọn quan thầy hà hơi tiếp sức. Bắt đầu củng cố lại lực lượng, củng cố lại dũng khí. Quay lại chống phá Cách mạng. Thế là chỉ sau mấy ngày được bình yên, những người dân vô tội lại bị cướp bóc hãm hại. Nhân dân những làng xa trục đường giao thông, những cụm dân cư bị chúng lùa vào trú ngụ trong rừng sâu. Xa các đô thị, xa thành phố, bắt đầu bị chúng giết hàng loạt. Thậm chí chúng đã tổ chức cả cấp Tiểu đoàn, Trung đoàn, Sư đoàn. Có cả xe tăng, cả pháo binh yểm trợ. Điên cuồng tấn công vào các LL cách mạng. Gây cho ta một số tổn thất. Thậm chí một số vùng đã được giải phóng, đã bị chúng chiếm lại gây nên những hoang mang cho dân. Gây khó khăn cho các cấp chính quyền vẫn còn rất non trẻ của bạn.

    Vì vậy cuộc chiến đấu của quân và dân CPC và các đơn vị tình nguyện Việt Nam. Tiếp tục còn phải chiến đấu, còn phải đổ máu, còn phải hy sinh. Để đi đến thắng lợi cuối cùng. Trước tình hình trên, Bộ chỉ huy liên quân CPC-Việt Nam. Quyết định: Các lực lượng vũ trang trên chiến trường CPC, phải triển khai ngay nhiệm vụ chiến đấu. Kiên quyết truy quét, tiêu diệt tàn binh còn đang rất mạnh của địch. Không cho chúng kịp tổ chức củng cố, xây dựng căn cứ quân sự. Tiến hành chống phá CM. Chúng ta vừa phải tiến công truy quét tàn quân địch. Phải tiến công vào sâu trong rừng để cứu dân, giải phóng dân. Phải đưa hàng vạn, hàng chục vạn người dân vô tội đang bị chúng kìm giữ. Trở về quê hương, thoát khỏi sự quản lý giam cầm dưới nanh vuốt, lưỡi búa tử thần của bọn Ăng Ka bọn Khơ Me đỏ khát máu.

    Những đơn vị hoạt động ở phía sau, phải nâng cao cảnh giác. Xây dựng tinh thần chiến đấu thật cao, cảnh giác trước những âm mưu và thủ đoạn mới của địch. Ra sức tuyên truyền, vận động quần chúng nhân dân. Hiểu rõ bản chất, tội ác của Tập đoàn phản động Pôn pốt-IêngXaRi. Tố cáo các phần tử địch chà trộn trong dân, trong chính quyền. Xây dựng chính quyền nhân dân các cấp, và lực lượng dân quân tự vệ vững mạnh.

    Quân đội nhân dân VN. Các LL tình nguyện Việt Nam phải phát huy cao hơn nữa. Chủ nghĩa yêu nước và tinh thần Quốc tế vô sản. Giúp đỡ CM bạn, giữ vững thành quả thắng lợi. Mà Đảng nhân dân CM-CPC. Nhà nước Cộng hòa nhân dân CPC cùng nhân dân cả nước. Đã giành được, bằng chiến thắng vang dội ngày 7/1/1979.

    Chấp hành mệnh lệnh trên. Bộ Tư Lệnh Quân đoàn 4. Giao nhiệm vụ cho Sư đoàn 341, bảo vệ thủ đô Phnom-Pênh ở hướng Tây Nam. Truy quét tàn binh địch trên địa bàn tỉnh Công Pông Xpư. Bảo vệ, giải tỏa, thông đường số 4 từ Phnom-pênh đi cảng Công Pong Xom. Thế là Cán bộ chiến sỹ Sư đoàn 341 cùng toàn quân Tình nguyện VN bắt đầu bước vào giai đoạn mới của cuộc chiến. Với vô vàn những khó khăn, gian khổ, đổ máu cùng sự hy sinh. Cuộc chiến dài, cực kỳ khốc liệt bắt đầu từ những ngày này..

  6. Thanks K_Trinh thanked for this post
  7. #324
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài gửi
    2.718
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    6
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Tỉnh lỵ CôngPôngXpư nằm trên trục đường số 4. Cách thủ đô PhnômPênh 48km về phía Tây Nam. Từ thị xã này kéo dài về phía Bắc-Tây Bắc là rừng núi, nối liền với tỉnh Cô Công. Hướng Bắc-Đông Bắc cũng là rừng đại ngàn tiếp. Giáp với tỉnh Pua Xát- CôngPôngChiNăng- BátTamBăng và kéo dài tới tận Biên giới Thái Lan.

    Rừng núi đại ngàn liên tiếp. Đã tạo thành một vành đai chiến lược quan trọng. Một ưu thế cho cuộc:” chiến du kích” trong rừng của Pốt. Những năm trước, bọn Pốt đã dựa vào những rừng núi hiểm trở này. Để thực hiện chiến tranh du kích với chính quyền Lon Lon. Chúng đã tổng tiến công, giành thắng lợi cũng dịp tháng 3 năm 1975. Trước chúng ta khoảng 2 tháng.

    Hiện nay, trong tình hình mới. Để tiến hành chiến lược chiến tranh lâu dài với Việt Nam. Bọn Pốt, cùng quan thầy Bành trướng vẫn chọn tỉnh này, khu vực rừng núi này. Làm những khu Tổng kho hậu cần, vũ khí chiến lược của chúng.

    Toàn bộ vũ khí, đạn dược, phương tiện chiến tranh của bọn Bành trướng Trung Quốc. Chuyển sang cảng Công Pong Xom theo đường số 4. Đều dồn về đây, rồi từ đây chúng chuyển và phân phát đi cho khắp nơi. Chúng cũng đang xây dựng một tuyến đường sắt hiện đại. Đường bộ số 4 hiện đại. Thẳng từ cảng về Công Pông XPư. Khi chúng ta vào chiếm lĩnh thị xã. Vẫn còn hàng vạn tấn vũ khí, đạn dược, phương tiện chiến tranh, chúng không thể chuyển cất giấu hết vào rừng. Có rất nhiều khu kho lớn rộng hơn cả khu tổng kho Long Bình-Biên Hòa. Nhiều khu đã bị lực lượng Không quân của ta oanh kích, cháy nổ nhiều ngày liên tiếp.

    Sau cú choáng váng của đòn đánh tổng tiến công của Bạn. Cùng các đơn vị Quân tình nguyện Việt Nam ngày 7/1. Chỉ sau ít ngày, bọn Pốt đã nhanh chóng tụ tập lại. Phần lớn lực lượng của Quân khu Tây Nam. Cùng toàn quân của các Sư đoàn 703,221.340 và Đoàn 152 Lính thủy đánh bộ của Pốt. Hội tụ về hướng Bắc-Tây Bắc và Tây Nam thị xã Công Pông Xpư.

    Ở Bắc đường số 33, là tàn quân của các Sư đoàn 230,310,270 cùng Văn phòng 870 ( Văn phòng Trung ương Đảng của Pốt ). Bộ Tổng tham mưu của Pốt đóng ở khu vực Am Leng phía bắc thị xã Công pông Xpư khoảng 60km.

    Trước tình hình đó. Theo điều động của Quân đoàn. Ngày 14/1/79 Sư đoàn 341 đưa Trung đoàn 266 lên thay vị trí của Trung đoàn 10, Sư đoàn 339 tại thị xã Công Pông Xư pư.

    Trung đoàn 270 đứng chân trên tỉnh lộ 33. Cách thị xã 15km về phía Bắc- Tây Bắc.

    Trung đoàn 273 đứng chân trên Tỉnh lộ 26. Cách thị xã khoảng 10km về phía Đông- Đông Nam.

    Sư đoàn bộ, Trung đoàn pháo 55, cùng các đơn vị trực thuộc đóng quân ngay tại thị xã Công Pông Xpư, và khu vực Nhà máy đường.

    Sau khi ổn định vị trí đóng quân các đơn vị bắt tay ngay vào nhiệm vụ truy quét địch và vận động nhân dân. Xây dựng chính quyền trên Tỉnh lỵ công pông xpư

    Theo đài kỹ thuật của ta. Trên địa bàn đảm nhiệm của Sư đoàn 341 ngày 18/1 địch đã tập trung về các lực lượng sau:
    Sư đoàn 703 ở khu vực núi LôVia phía Bắc đường số 4 đối diện trực tiếp với Trung đoàn 270 của ta.
    Sư đoàn 221 và 152 ở khu vực núi Voi, Nam đường số 4 đối diện trực tiếp với trung đoàn 273.
    Sư đoàn 340 ở khu vực Nam- Tây Nam thị xã. Đối diện trực tiếp với Trung đòan 266.

    Các lực lượng Quân sự địa phương của chúng, cũng lợi dụng địa hình phức tạp của rừng núi. Tăng cường hoạt động, khi thì phân tán, khi thì tập trung. Xen kẽ giữa các đơn vị của ta và lực lượng Quân đội bạn. Đánh phá đường giao thông, chặn đánh bộ đội ta hành quân. Hoặc tối tối, tiến công vào các Phum Xã mới thành lập giết dân, giết cán bộ chính quyền mới. Chúng tổ chức bao vây, bu bám chia rẽ đơn vị của ta. Tổ chức rất nhiều đội bắn tỉa. Gây rất nhiều khó khăn cho chúng ta.

  8. Thanks K_Trinh thanked for this post
  9. #325
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài gửi
    2.718
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    6
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Với lực lượng đang còn rất mạnh. Được dồn từ các địa bàn về đây, nên mật độ lính, mật độ các đầu Sư đoàn, Trung đoàn, Tiểu đoàn. Cùng các lực lượng vũ trang khác. Cùng với chính quyền các công xã, các Ăng Ca ở khu vực Công Pông Xpư là rất đông.

    Ở nước ngoài, trên trường Quốc tế, thì thủ lĩnh Pốt. lúc nào cũng đi kèm với ông cựu Hoàng Xianun. Cùng với dàn hợp xướng kèn trống, dàn dựng rất công phu của Bành trướng Bắc Kinh. Đang bị đau. Chúng vô cùng tức tối, chúng lồng lộn như điên. Trước thất bại, trước đòn đánh ngày 7/1. Của lực lượng cách mạng chân chính CPC. Cùng sự giúp đỡ của Quân tình nguyện Việt Nam khiến chúng choáng váng và coi như bị “Nôcao”. Chúng như những đoàn hát rong, chúng thất thểu, đi rêu rao khắp nơi. Lớn tiếng la um xùm là: Việt Nam sau khi thắng Mỹ, đã tự cho mình là mạnh nhất khu vực. Mạnh nhất thế giới, nên bắt đầu đi xâm chiếm, đi thôn tính các nước nhỏ láng giềng bên cạnh…..

    Thực ra, nếu quan sát viên của các nước trong Hội Đồng Bảo An Liên Hợp Quốc. Mà không tới CPC. Không chứng kiến một xã hội, một dân tộc, một đất nước, đang bị diệt chủng. Thì ai cũng thấy, việc lớn tiếng kêu la của chúng là có lý. Song chúng kêu càng to, kêu càng lớn thì các nước, kể cả HĐBALHQ đều muốn đến CPC cùng Việt Nam. Để nghiên cứu đánh giá và khảo sát thực tế.

    Rồi như các bạn đã biết. Sau những chuyến đi khảo sát của các đoàn Quốc tế tới Biên giới VN-CPC và đất nước CPC. Thấy được sự gây chiến, lấn đất biên giới, giết hại dân Việt ở biên giới rất dã man. Được xem thực tế thảm cảnh của đất nước CPC. Những cánh đồng chết, những nhà tù, những bãi xương người. Với những đầu, sọ của những em nhỏ. Với những vết đập vỡ sọ dẫn đến cái chết. Cùng với hàng vạn nhân chứng sống, từ em nhỏ đến các cụ già, các nhà Sư tu hành. Các tầng lớp nhân dân kể tội ác diệt chủng, có một không hai trên thế giới. Thì mọi người mới vỡ lẽ ra. Mới thật sự giật mình, mới thấy được sự diệt chủng loài người, của tập đoàn Khơ Me đỏ. Điều này cũng đã làm cho thầy trò lũ diệt chủng “mất mặt”. Mất uy tín trên trường Quốc tế.

    Dư luận đã hiểu ra và dần ủng hộ Việt Nam. Đánh giá sự giúp đỡ của Quân tình nguyện VN là việc làm đúng. Việc làm kịp thời, vì công lý. Để cứu nguy cho một dân tộc bị họa diệt chủng.

    Nhưng rất nhiều thế lực phản động khác. Bọn Bành trướng, vẫn tìm mọi cách không công nhận thực tế đó. Vẫn bôi xấu VN. Vẫn nói cứng nhắc là: ‘Dù sao đó cũng vẫn là việc nội bộ của một nước. Là chúng ta vẫn là vi phạm vào các công ước Quốc tế” v.v...và chúng lấy cớ đó xù các khoản viện trợ. Bồi thường chiến tranh mấy tỷ USD mà chúng ta đã thỏa thuận với Mỹ. Cùng một số nước khác. Đã cam kết cùng hỗ trợ, bồi thường cuộc chiến tranh theo công ước quốc tế mà Mỹ cùng các đồng minh can dự.

    Đúng là trong những ngày này. Chúng ta đang gặp rất nhiều khó khăn trên chính trường quốc tế. Nền kinh tế trong nước chưa kịp vực dậy sau cuộc chiến tranh dài. Lại phải bước vào cuộc chiến mới, hao người tốn của. Các nước tập trung đòi nợ. Những món nợ ngày xưa ủng hộ, viện trợ ta giúp ta đánh Mỹ. Cùng với một số chính sách cải tạo kinh tế cuả chúng ta, không thật phù hợp với tình hình mới. Cứ rập khuôn theo cách quản lý như ở Miền Bắc. Áp đặt chế độ quan liêu bao cấp ở miền Bắc vào miền Nam. Làm cho nền kinh tế của cả đất nước càng bị suy sụp. Đời sống của nhân dân cả nước, nhất là các khu vực các tỉnh miền Nam, thấp hơn bao giờ hết. Làm giảm sự tin tưởng của các tầng lớp nhân dân. Như vậy, những người lính ở chiến tuyến, chịu ảnh hưởng ngay, ảnh hưởng rõ nhất về sự thiếu hụt trang thiết bị, cơ sở vật chất, hậu cần, đời sống của người lính.

    Trong bối cảnh đó, “ Văn phòng 870” của Trung ương Đảng Pốt. Đã chỉ thị cho quân Pốt phản công; “Chiếm lại những địa bàn quan trọng, tiến tới giành lại toàn bộ đất nước.” Thế là cuộc đọ súng cùng với đọ trí dũng vô cùng gay cấn bắt đầu.

  10. Thanks quangvan, K_Trinh thanked for this post
  11. #326
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài gửi
    2.718
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    6
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Theo kịch bản đó. Đúng 5h sáng ngày 21/1 bọn Pốt mở đợt tổng phản công trên toàn tuyến phòng ngự của Sư đoàn 341.

    Ở hướng Bắc đường 26, chúng dùng 3 Tiểu đoàn thuộc Sư đoàn 221 cùng với xe tăng, thiết giáp yểm trợ. Đã liều lĩnh, điên cuồng tiến công, bao vây uy hiếp Tiểu đoàn 2. Của Trung đoàn 273 đang bảo vệ Đông Nam thị xã Congpongxpu. Việc chúng dùng lực lượng lớn cấp Trung đoàn, có cả xe tăng, thiết giáp cùng pháo binh chi viện. Chủ động tiến công ta, cũng làm cho ta bất ngờ. Nhất là anh em Tiểu đoàn 2.

    Chúng tổ chức bao vây chặt Tiểu đoàn 2. Cắt đứt liên lạc bằng hữu tuyến với Trung đoàn bộ. Liên tục tiến công vây hãm. Làm cho tình hình chiến sự ở khu vực Tiểu đoàn 2 rất căng thẳng. Thậm chí chúng tập kích, thay nhau tiến công. Quần đảo làm cho anh em không nấu được cơm. Phải bỏ bữa nhịn đói, hoặc phải sử dụng lương khô, lương thực dự trữ.

    Chỉ huy Trung đoàn 273 vô cùng lo lắng. Rất sốt ruột, trước tình hình diễn biến của chiến sự. Các đơn vị khác cũng bị chúng vây và tấn công. Nên chưa có cách nào chi viện cho nhau, nhất là chi viện Tiểu đoàn 2. Anh em hy sinh, bị thương nhiều. Nhưng phải để ngay tại vị trí của từng Đại đội, Tiểu đoàn. Mà chưa có cách nào chuyển về phẫu của Trung đoàn được. Quân số bị thương mỗi giờ một tăng. Nhưng trước sự bao vây chặt của Pốt. Cán bộ chiến sỹ Tiểu đoàn 2, đã rất dũng cảm chiến đấu, bám giữ chốt. Trừ những chốt độc lập, râu tôm bị rơi vào tay Pốt. Còn lại Tiểu đoàn 2 đã giữ vững được trận địa. Đánh lui nhiều đợt tấn công của Pốt.

    Cường tập, tấn công ào ạt mà không nhổ được chốt. Bọn Pốt thay đổi chiến thuật là: Bao vây o ép. Rồi từ xa bắn pháo, cùng các hỏa lực khác vào đội hình ta. Hiểm độc nhất là chúng dùng nhiều súng bắn tỉa. Gây cho ta không ít thương vong.

    Sáng ngày 23/1. Trung đoàn điều Tiểu đoàn 3, cơ động từ hướng đường 33 lên chi viện cho Tiểu đoàn 2. Tiểu đoàn 3 vừa cơ động ra khỏi vị trí tập kết. Thì đã bị 2 Tiểu đoàn của Pốt chặn đánh. Như vây là chúng đã điều nghiên kỹ các vị trí đóng quân của ta. Chúng đã lên kế hoạch từ trước tương đối là cụ thể. Nên rất nhanh chúng bu bám, ngăn chặn. Không cho Tiểu đoàn 3, cơ động ứng cứu Tiểu đoàn 2. Thế là trận chiến đấu ngoài công sự giữa Tiểu đoàn 3 cùng 2 Tiểu đoàn của Pốt diễn ra vô cùng gay cấn và ác liệt. Anh em Tiểu đoàn 3 xung phong nhiều lần. Nhưng chúng cứ như là dây co, tiến lùi giữ khoảng cách bám các đơn vị. Ta dừng thì chúng lại chủ động tiến công. Dẫn dắt quân ta vào thế đánh của chúng. Đến khu vực nhiều tre gai có lợi cho chúng thì chúng chốt cứng. Trong khi anh em mình thì đang ở thế bất lợi. Phơi ra trảng trống.

    Lúc 8h sáng cùng ngày. Tôi cùng đ/c Diến và 3 anh em trong đội công tác. Xuống 1 phum gần đó để tổ chức xây dựng chính quyền. Tuyên truyền giải thích, vận động nhân dân về tội ác của bọn Pót diệt chủng. Phát động nhân dân cùng các lực lực lượng võ trang. Cùng sự giúp đỡ của Quân tình nguyện VN. Quyết tâm tiêu diệt bọn Pôn Pốt. Khoảng gần trăm người dự mít tinh thật vui. Mọi người bầu ra được 1 Phum trưởng, 2 Phum phó cùng các tổ chức khác. Khí thế của dân thật sôi động. Tội ác của Khơ me đỏ của lính Pốt thì ai cũng đã biết. Anh em tôi giải thích sâu về việc có mặt của Quân tình nghuyện Việt Nam cứu giúp CM và nhân dân CPC. Đến 10h bà con mời chúng tôi ăn cơm. Trong lúc tiếng súng của Tiểu đoàn 3 và Pốt vẫn vọng đến căng thẳng. Chúng tôi cho bà con giải tán rồi đi về hướng Tiểu đoàn 3. Sở chỉ huy của Tiểu đoàn 3 cách đó khoảng gần 1 cây số. Trời nắng như đổ lửa BCH Tiểu đoàn đang chỉ huy chiến đấu. Trong một dòng mương cạn nước, chung quanh khu vực là toàn bụi tre gai.

    Đồng chí Phan sỹ Thống Tiểu đoàn trưởng. Năm 75 là Tham mưu trưởng Tiểu đoàn 1 với tôi 2 anh em rất thân nhau. Mặt Tiểu đoàn trưởng đỏ gay, mồ hôi đầm đìa trông rất mệt mỏi. Đang gào lên trong máy bộ đàm chỉ huy các Đại đội tiến công. Chung quanh là các đ/c Chính trị viên cùng các Trợ lý. Các đ/c thông tin, trinh sát vây quanh. Nhìn nét mặt ai cũng thấy căng thẳng. Bộ đội đã rất cố gắng nhưng không thể phát triển lên được. Tiếng súng, tiếng đạn của Pót vẫn bắn trả điên cuồng. Tiếng đạn nhọn chiu chíu về sở chỉ huy. Các bụi tre gai cùng lá cây khô cháy nổ nốt đốp. Khói khét lẹt giữa trưa nắng. Điểm thêm tiếng nổ của B40- B41, cối, pháo. Làm cho tình hình cùng bức tranh chiến trận càng thêm khốc liệt.

    Mọi người thoáng bừng vui khi tôi và anh em trong đội công tác đến. Sau mấy câu chào hỏi cùng mọi người. Tiểu đoàn trưởng Thống nhìn tôi thay cho câu chào. Rồi tiếp tục cầm tổ hợp báo trực tiếp với Trung đoàn; Báo cáo tình hình diễn biến của Tiểu đoàn 3 gặp khó khăn. Có dấu hiệu xấu, xin chỉ thị của Trung đoàn. Nhìn dáng mệt mỏi của Tiểu đoàn trưởng Thống. Tôi nói mọi người pha nước đường cho Tiểu đoàn trưởng. Rất may, khi vào trong phum, lúc về. Bà con trong phum cho ít đường thốt nốt cục cùng gói me chua khô. Anh em cho đường cùng bóp me vào quậy, chế biến ngay được thứ nước giải khác lý tưởng. Cho Tiểu đoàn trưởng cùng mọi người uống.

    Nước đường cùng vị chua của những quả me lúc này thật là giá trị. Làm giảm nhiệt, giảm sự căng thẳng mệt mỏi của Tiểu đoàn trưởng cùng anh em. Nhưng trước tình hình chiến trận. Tiểu đoàn trưởng Thống vẫn có phần nản, bất lực vì tình huống đang diễn ra ngày càng khó khăn phức tạp. Quân số thương vong được báo về ngày càng nhiều.

    Lúc đó, tôi nói với Tiểu đoàn trưởng Thống cùng BCH là: Các anh thật bình tĩnh, đợi xem ý Trung đoàn xử lý thế nào? Tôi bàn với đ/c Chính trị viên Tiểu đoàn cho anh em trong đội công tác phát loa kêu gọi bọn Pốt. Làm công tác binh vận.

  12. Thanks K_Trinh thanked for this post
  13. #327
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài gửi
    2.718
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    6
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Sau khi trao đổi với BCH Tiểu đoàn3. Mọi người đồng ý về kế hoạch địch vận của tôi. Tôi nói đồng chí Diến cùng tổ công tác mang loa ra cách vị trí chỉ huy Tiểu đoàn 3 khoảng 50m. Tìm 1 vị trí thích hợp có vật che đỡ. Gác loa lên 1 chạc cây, rồi đọc lời kêu gọi. Của mặt trận đoàn kết các dân tộc CPC, lên án tội ác của Khơ Me Đỏ. Kêu gọi những người lính Pốt trở về quê hương.

    Tiếng loa vang vang trong trời nắng. Trong sự ngột ngạt cùa khói lửa chiến trận. Thật kỳ lạ, tiếng súng của phía Pốt im hẳn. Sau một lúc, chúng lại bắt đầu bắn. Nhưng tiếng súng có vẻ không gay gắt như trước. Một vài quả đạn ĐK hay B41 phóng nổ về hướng trước chúng tôi. Anh em trong đội công tác vẫn kiên nhẫn đọc những tờ truyền đơn, kêu gọi lính Pót trở về. Cùng cương lĩnh của CM chính nghĩa CPC.

    Trong lúc đó, Trung đoàn đã xử lý tình hình chiến trận là: Điều Đại đội trinh sát 20 cùng một Trung đội ĐK của Đại đội 15 một Trung đội 12,7 ly của Đại đội 16. Tiến công, đánh tạt sườn bọn Pốt giải thể bế tắc cho Tiểu đoàn 3. Được sự hỗ trợ Tiểu đoàn 3 cũng xung phong, thoát khỏi thế bế tắc và địa hình bất lợi. Rồi lại co về tạo thế phòng ngự chốt giữ. Như vậy mục tiêu của Trung đoàn điều Tiểu đoàn 3 đi giải vây cho Tiểu đoàn 2 không thành.

    Vậy là tiểu đoàn 2 đã 3 ngày bị Pốt vây hãm, cô lập với các đơn vị. Nên tình hình vô cùng khó khăn. Nhiều vị trí chốt giữ của ta phải co lại. Đạn đã phải rất tiết kiệm dè sẻ. Trong lúc bọn Pốt vẫn hết tốp này tốp khác, thay nhau đột phá, lẫn dũi. Chúng dùng cả B40-b41 bắn cầu vồng như mưa vào các vị trí chốt của ta.

    Sang ngày 24/1 ngày thứ 4 của cuộc vây hãm của pốt. Tiểu đoàn trưởng Trần Đức Nghĩa bàn với Tiểu đoàn phó Nguyễn xuân Trường. Đề nghị với Trung đoàn cho pháo cao xạ 37 ly cơ động lên gần khu vực tác chiến. Bắn chi viện hỗ trợ Tiểu đoàn 2 phá vòng vây.

    Phương án được Trung đoàn cùng Sư đoàn chấp nhận. Trung đoàn điều thêm Đại đội 20, cùng lực lượng hỏa lực tăng cường đánh hỗ trợ. Sau những loạt đạn 37 bắn rải như mưa vào khu vực cánh trái vòng vây của Pốt. Tiếp giáp giữa Tiểu đoàn 3 và Tiểu đoàn 2. Tiểu đoàn phó Nguyễn Xuân Trường Quê Thái Bình, cùng Đại đội 6 chủ động rời khỏi công sự tấn công. Hướng này đang có khoảng chục xe Thiết giáp của Pốt. Nên pháo 37 của ta dùng cả đạn nổ sát thương cùng đạn xuyên. Một xe bọc thép bị trúng đạn xuyên. Số còn lại lùi lại. Đ/c xạ thủ B41 Đặng Nguyên Hồ vọt lên bắn cháy liên tiếp 2 xe nữa. Bọn thiết giáp quay đầu tháo lui. Đại đội 6 thừa thắng xốc tới. Cùng lúc Tiểu đoàn 3, Đại đội Trinh sát 20 cũng xung phong tấn công. Thế là trước ủng hộ mạnh mẽ của pháo 37 ly cùng sự Tiến đánh 3 hướng của Tiểu đoàn 3, Tiểu đoàn 2, Đại đội 20. Vòng vây của pốt đã bị vỡ. Hành lang Tiểu đoàn 3 đến Tiểu đoàn 2 tới Trung đoàn bộ lúc 9h30’ Đã được thông sau hơn 3 ngày bị cô lập. Lực lượng vận tải, quân y nhanh chóng tiếp vận đạn cùng cơm nắm, lương thực cho chăm sóc thương binh Tiểu đoàn 2. Tổ chức khênh chuyển thương binh về phía sau. Song trận chiến vẫn còn tiếp diễn đến 14h mới im hẳn tiếng súng. Chính thức lúc này, Tiểu đoàn 2 mới thực sự được giải vây, phá tan được vòng vây của Pót. Cùng âm mưu phản công chiến lược của chúng.

    Xung quanh các chốt của Tiểu đoàn 2, hàng trăm xác Pốt rải rác khắp nơi. Cuộc phản công quy mô lớn đầu tiên của Trung đoàn Pốt. Hòng đánh mở bàn đạp, phản công chiến lược. Tái chiến thị xã Công Pông Spư đã bị bẻ gẫy. Về cơ bản, trận địa chốt của Tiểu đoàn 2 vẫn trụ vững vàng. Song anh em bị thương và hy sinh cũng rất nhiều. Trong chiến thắng này, phải chăng có sự góp phần của tiếng loa địch vận. Của tổ công tác dân dịch vận ngày hôm trước.

    Tối hôm đó tại khu vực đóng quân của Trung đoàn bộ. Anh Khương, Y sỹ Trung đoàn bộ nói với tôi là được lệnh đi áp tải xe chở một số Thương binh cùng Liệt sỹ về VN. Anh Khương quê ở Thái Bình. Nhưng lấy vợ ở Sài Gòn, khu vực trường đua Phú Thọ nơi đơn vị đóng quân làm Quân quản. Vợ vừa sinh con trai. Tôi sang chỗ anh Khương có cả Hùng lính lái xe mới đã ở đó. Thường ngày ba anh em hay chuyện trò với nhau. Anh Khương đang hý hoáy chuẩn bị đồ đạc để sáng mai về nước. Nhìn, nghe anh tính tính, toán toán. Để làm sao mang một số chiến lợi phẩm nho nhỏ về nước . Nghe đâu dịp này ở cửa khẩu, bộ đội Biên phòng. Cùng kiểm soát liên ngành, kiểm tra rất kỹ những bộ đội về nước. Thậm chí, có nhiều trường hợp, còn bắt bộ đội phải cởi cả quần áo ra để khám người, khám xe. Xem có giấu cái gì quý hiếm bên trong. Nhìn anh Khương gói gói, giấu diếm thật buồn cười và cũng thông minh. Khi anh mài hộp sữa, đổ sữa đi. Rồi cho các thứ linh tinh vào bên trong. Rồi buộc cả mấy hộp sữa Ông Thọ đó vào với nhau coi như là mang sữa về.

    Anh Khương hỏi tôi là có gì gửi về không? Tôi đắn đo 1 chút rồi nói với anh Khương; Tôi có mấy thứ này, anh mang về đổi chè thuốc và làm quà cho cháu. Rồi tôi cũng phải móc mãi trong chỗ ‘ kín” ra cái mảnh vàng nhỏ. Cùng mấy đồ trang sức khác mà anh em Đại đội 25 cho. Trong đầu nghĩ: Chiến tranh lại khốc liệt, cho đi cho nhẹ người. Đúng là "cho nhẹ đũng quần" Đỡ phải nghĩ ngợi sui sẻo.

  14. Thanks quangvan, K_Trinh thanked for this post
  15. #328
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài gửi
    2.718
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    6
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Trong những ngày này, không phải chỉ có hướng của Trung đoàn 273 là căng thẳng. Mà ở hướng Bắc-Tây-Bắc và Tây- Nam thị xã CôngPôngSpư. Nơi các Trung đoàn bộ binh 270-266 chấn giữ, cũng không kém phần căng thẳng. Suốt cả tuần, chưa đêm nào anh em được nghỉ trọn giấc. Vì những trận tập kích, bu bám nhỏ lẻ của Pốt. Kết hợp với những trận mưa hỏa lực từ xa vào các vị trí chốt của ta.

    Mục tiêu chiến thuật của Pốt là: Tăng cường Trinh sát. Vờn dứ, làm cho anh em ta mệt mỏi, căng thẳng. Những tốp lính Pốt cỡ Trung đội, cứ thay nhau vào “ rỉa”. Chúng bí mật mò vào chốt, quăng lựu đạn, bắn lấp tập. Khi ta đánh trả thì chúng lại chạy, nếu chỗ nào thấy chốt của ta “ mỏng” thì chúng hò hét, bắn phá mạnh mẽ. Như vậy là chúng đã biết rõ các vị trí chốt phòng thủ của mình.

    Nhưng từ đêm ngày 23/1 thì các quy luật trên thay đổi. Cả đêm, không thấy tiếng súng tập kích nhỏ lẻ nữa. Chỉ huy Sư đoàn, Trung đoàn nhận định. Dấu hiệu bất thường này, có thể chuẩn bị cho trận tiến công quy mô lớn của chúng. Phòng Tham mưu Sư đoàn, tổng hợp tình hình. Thường xuyên theo dõi diễn biến của Pốt. Liên tục thông báo cho các đơn vị, nhắc phải đề cao cảnh giác. Đề phòng và chủ động đánh địch tập kích lớn. Mọi người như thấy “Mùi” của trận chiến ác liệt, khốc liệt đang bốc lên . Khu vực chốt giữ của các đơn vị đang thực sự nóng bỏng. Được thông báo về tình hình Pốt tổ chức vây hãm Tiểu đoàn 2 mấy ngày. Nên các Trung đoàn 270-266 đôn đốc các Tiểu đoàn, Đại đội tăng cường củng cố, phát triển nhiều hầm hào, ụ chiến đấu. Súng đạn đều được lau chùi bảo quản sạch sẽ. Dự trữ lương thực khô cùng nước uống đầy đủ. Mọi việc chuẩn bị cho trận chiến thật kỹ lưỡng, đối phó với đòn tấn công và bao vây dài ngày của Pốt.

    Trung đoàn pháo, tăng cường lấy các phần tử bắn theo yêu cầu của các Tiểu đoàn. Trung đoàn bộ và các đ/c xạ thủ pháo cũng được “ tăng cường” trang bị thêm súng bộ binh, AK và lựu đạn. Đúng là giờ đây trên đất K, có thể nói: Không có chỗ nào được coi là an toàn. Không có chỗ nào, được coi là phía sau, phía trước. Như trận chiến Biên giới trước đây nữa. Tất cả khu vực chốt nới đóng quân của Sư đoàn, tình hình chiến sự căng thẳng và nóng lên như chảo lửa. Nóng lên từng giờ. Những dấu hiệu bọn Pốt dùng cả xe tăng, thiết giáp, tấn công hướng Trung đoàn 270-266 rõ dần.

    Khoảng 2h sáng ngày 25/1. Các đơn vị phía trước đều báo về sở chỉ huy Sư đoàn là: Hiện tượng Pốt chuẩn bị tập kích các tuyến chốt. Không 1 ai ngủ được, ai nấy đều ở vị trí chiến đấu sẵn sàng đánh trả Pốt. Đạn đã lên nòng, những quả lựu đạn cũng được lau chùi cẩn thận, chuẩn bị nghênh chiến.

    Đúng 5h00 sáng. Bọn Pốt bắt đầu đồng loạt đánh vào chính diện các chốt của cả 2 Trung đoàn 270-266. Ở hướng Trung đoàn 2, chúng dùng tới 8 xe thiết giáp M113, yểm hộ cho 3 Tiểu đoàn. Tấn công vào các chốt của tiểu đoàn 8-9. Tiếng súng bộ binh rộ lên từng đợt dài. Chúng đỗ 2 chiếc thiết giáp ở xa, dùng đại liên và 12L7 liên tục thùng- thùng- thùng xỉa vào các chốt. Cùng DKZ trên xe bắn ầm- ầm- ầm làm các cây cối gẫy rơi cùng đất đá tung lên. Trận chiến thật sự khốc liệt. Nhưng 2 chiếc xe này cũng chỉ là nghi binh thu hút sự chú ý. Còn 6 chiếc khác, lợi dụng các bụi cây che khuất. Tiếp cận vào trận địa chốt của đại đội 9. Khi anh em phát hiện ra, thì xe bọc thép của chúng đã tới rất gần. Cách chốt đầu tiên khoảng 100 mét. Sau các xe là lố nhố bọn bộ binh, lính áo đen đông như bầy kiến.

    Chúng đồng loạt bắn 12L7, cùng các hỏa lực vào chốt Đại đội 9. Xe thiết giáp rú ga ầm ầm, tiến vào rồi lại lùi ra liên tục khạc đạn, cùng với tiếng” trô- trô- trô” như tiếng hò hết của lũ quỷ sát nhân, hòng uy hiếp tinh thần bộ đội ta. Trận chiến ác liệt đã diễn ra. Trước sự tiến công điên cuồng của bọn Pốt, các chiến sỹ Đại đội 9 anh dũng chiến đấu. Giáng trả các đợt xung phong của Pốt bằng B40-B41 và bằng cả lựu đạn. Cùng sự phát huy hỏa lực cối 60ly cả súng M79 của Mỹ. Nhưng do lực lượng của địch quá đông. Chúng lại tổ chức tiến công nhiều đợt. Đến 10h thì các hỏa lực B40-B41 của ta cũng hết đạn. Sức chống đỡ của anh em giảm xuống. Quân số Đại đội 9 hy sinh và thương vong tới 2/3.

    Nguy cơ đại đội 9 có thể bị mất chốt. BCH Tiểu đoàn nóng như lửa đốt. Nhưng chưa thể có lực lượng nào cơ động tiếp ứng cho Đại đội 9. Vì toàn tuyến của Trung đoàn chỗ nào cũng đang bị chúc tập kích. Pháo, cối của Trung đoàn cùng Sư đoàn bắn cũng nhiều nhưng thường là đã quá tầm. Bọn chúng rất ranh ma, chúng đều áp sát vào tuyến chốt của các đ/v. Nên việc chi viện của hỏa lực lúc này hiệu quả không cao. Diễn biến của trận chiến khu vực này đang rất bất lợi cho ta.

  16. Thanks K_Trinh thanked for this post
  17. #329
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài gửi
    2.718
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    6
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Trước nguy cơ bị mất chốt của Đại đội 9. Mất chốt tức là cả tuyến chốt phòng thủ, thế chân kiềng của Tiểu đoàn 6 đã bị mất đi một chân. Sẽ ảnh hưởng đến thế phòng thủ của toàn Tiểu đoàn. Cao hơn nữa, mất chốt của cả một Đại đội, thì biết bao hệ lụy xẩy ra.

    Đánh chiếm lại ngay là rất khó. Còn bao anh em Thương binh, Liệt sỹ nằm đó. Nhất là ta mất chốt tức là ta đã thua. Sự hy sinh nhiều hay ít, chỉ là một tiêu chí. Mà trong quân sự, người ta chỉ hỏi là, nói là: THẮNG hay THUA. Mất chốt tức là bọn Pốt đã thắng. Mà việc chúng thắng trong trận đầu của chiến lược tổng phản công sau khi đã “ dụ ta vào rọ”. Theo suy nghĩ của chúng. Như vậy thì càng không thể được. Danh dự của người lính Quân tình nguyện Việt Nam. Trách nhiệm của người chỉ huy trưởng của Tiểu đoàn, rất tự hào. Song cũng vô cùng nặng nề. Lúc này, đòi hỏi người chỉ huy phải thật bình tĩnh. Tuy rằng mọi vấn đề nhiệm vụ của Tiểu đoàn đều có Tập thể BCH. Cùng sự lãnh đạo của Đảng ủy. Để cùng bàn bạc, tìm giải pháp tháo gỡ. Nhưng cũng cần phải có những hành động mạnh mẽ, táo bạo. Cùng sự quyết đoán của cá nhân người chỉ huy. Nhất là trong lúc " NƯỚC SÔI LỬA BỎNG" thế này. Thì vai trò, thì trách nhiệm cùng bản lĩnh của người chỉ huy càng phải thể hiện rõ nét cùng sự tỏa sáng đúng lúc.

    Sau khi hội ý với Ban chỉ huy Tiểu đoàn. Tiểu đoàn trưởng Văn Đình Tùng, quyết định: Giao vị trí chỉ huy cho phó Tiều đoàn Nguyễn Văn Hùng. Rồi cùng 1 liên lạc Tiểu đoàn, 2 ytá Tiểu đoàn, một Tiểu đội Trinh sát gồm 9 tay súng, 2 Tiểu đội Vận tải 12 đ/c. Trang bị vũ khí như một Trung đội bộ binh. Mang thêm đạn chi viện. Mà trực tiếp Tiểu đoàn trưởng như là một Trung đội trưởng chỉ huy lực lượng trợ chiến.

    Các loại cối của Trung đoàn, cối 82 của Tiều đoàn. Cùng cả sự chi viện cối 60 của 2 Đại đội bộ binh trong Tiểu đoàn. Bắn chi viện cho Đại đội 9. Trung đội tiếp viện hỗn hợp, do Tiểu đoàn trưởng Tùng dẫn đầu. Khẩn trưởng vận động xuống Đại đội 9. Cảnh vật ở khu vực chốt của Đại đội 9 thật hoang tàng. Cây cối gẫy ngả nghiêng, tơ tua. Đất cát cầy xới, ám đen xì bới khói thuốc đạn. Mùi thuốc súng khét lẹt. Hỏa lực của Pốt vẫn từ xa câu vào khu vực chốt. Đạn cối của các đơn vị, đang ghìm bọn “kiến đen” xuống. Rất nhiều anh em hy sinh, cùng bị thương. Máu loang khắp mọi người. những anh em bị thương nhẹ, ngừơi quấn băng, nhưng vẫn tay súng, hoặc nắm trong tay quả lựu đạn tử thủ.

    Thật là thương tâm và căm giận. Anh em nhìn thấy lực lượng tăng viện, lại trực tiếp là Tiểu đoàn trưởng Văn Đình Tùng thì vô cùng phấn khởi. Anh em Vận tải và Trinh sát được phân công tỏa ra các hướng. Cùng chốt giữ với anh em Đại đội 9. Được chi viện, được tăng cường đạn cùng lương khô, nước uống, làm tinh thần chiến đấu của các chiến sỹ đại đội 9 bừng lên.

    Tiểu đoàn trưởng chỉ định đ/c Trung đội phó lên chỉ huy Đại đội. Dưới sự chỉ huy trực tiếp của Tiểu đoàn trưởng. Mọi người xốc lại đội hình chốt. Các hầm, hố bắn được nhanh chóng củng cố. Cái đói, cái mệt, cái khát như tan biến hết. Giờ đây chỉ còn lại ý trí, quyết tâm, lòng dũng cảm. Cùng sự căm thù, danh dự và trách nhiệm của người chiến sỹ Quân tình nguyện VN. Làm nhiệm vụ Quốc tế được đẩy lên thật cao. Cùng lúc, lực lượng vận tải tiếp sau, cũng đã chuyển thêm được đạn hỏa lực đến. Rồi chuyển vợi số Thương binh nặng về phẫu tiền phương Tiểu đoàn.

    Tiếng đạn cối chi viện vừa ngớt. Thì tiếng hò hét trô- trô xung phong của lũ quỷ áo đen lại ầm lên ở các hướng. Xe thiết giáp cùng các loại hỏa lực gầm gào điên cuồng, nhả đạn vào chốt. Tiểu đoàn trưởng Tùng thoáng nghĩ: Bọn này định quyết chiếm chốt đây. Tiếng trô- trô có vẻ hào hứng của bọn Pốt đã rất gần. Cùng lúc các loại súng AK với những điểm xạ 2 viên một păng- pằng, păng- pằng của lính già kỳ cựu. Cùng tiếng ùng- oàng, ùng- oàng liên tục của B40-B41. Như bức tường thép, như bức tường lửa, đã làm nhiều thằng gục ngã, khựng lại nằm rí xuống đất. Tiếng trô- trô tắt lịm.

    Một chiếc xe thiết giáp bị cháy, một chiếc bị đứt xích quay tròn tại chỗ. Nhưng những chiếc khác vẫn lấn dũi, lùi ra, tiến vào. Xỉa 12,7 ly và DKZ vào chốt. Bọn này thật lì lợm, phải diệt cho được mấy cái “ con bọ” này. Mới đánh bật được hết “ bọn áo đen” man rợ kia. Tiểu đoàn trưởng Tùng nghĩ vậy rồi lấy khẩu B41 của một chiến sỹ bên cạnh. Đổi khẩu AK của mình cho xạ thủ B41 và vời đi theo mình. Lợi dụng địa hình, anh cùng chiến sỹ B41 vòng chếch sang phải, tiếp cận gần xe địch. Dưới làn đạn vẫn như mưa của chúng về phía trận địa chốt. Tới 1 vị trí có lợi, cách chiếc xe bọc thép chỉ còn khoảng 50 mét.

    Tên lính bắn 12,7 ly trông như một con quỷ đen, vẫn đang điên cuồng nghiến răng, ngồi kéo những điểm xạ về phía bên trái, cùng 2 thằng khác trên xe đang thao tác bắn DKZ. Chúng không ngờ, sườn chéo bên phải để lộ rất lớn. Đang nằm gọn trong vòng ngắm của khẩu B41 của Tiểu đoàn trưởng Tùng.

  18. Thanks K_Trinh thanked for this post
  19. #330
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài gửi
    2.718
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    6
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Ùng- oàng…. Từ vị trí bắn, tới mục tiêu quá gần. Nên tiếng nổ đầu nòng, cùng tiếng nổ của đạn vào mục tiêu gần như cùng lúc. Một vầng lửa chùm kín chiếc xe. Anh nhanh chóng lắp đạn, để chắc ăn bồi thêm một phát nữa. Vào chỗ quầng lửa đấy.

    Chiếc thiết giáp rùng mình, bùng cháy, đứng im không nhúc nhích. Mấy thằng trên xe cũng đã bị sức ép của đạn B41 hất bay xuống đất. Cùng lúc phía trái, Đại đội trưởng Nguyễn Hồng Quảng, cũng đã bắn cháy một chiếc. Bọn bộ binh cũng đã nhận ra vị trí bắn của Tiều đoàn trưởng Tùng. Nhưng rất kinh nghiệm, anh lăn sang phải mấy vòng. Rồi vận động ngang khoảng hơn chục mét, tránh đạn của bọn Pốt đang tập trung vào chỗ khỏi chưa tan. Anh tiếp tục lắp đạn vào khẩu B41, rồi ở tư thế quỳ, bắn chiếc thiết giáp xa hơn. Ùng- oàng….. Quả đạn phụt lửa, lao trúng mục tiêu .Chiếc thiết giáp bùng cháy. Nhưng mục vị trí bắn của anh cũng đã bị lộ. Các loại súng của Pốt đã tập trung về phía anh. Nơi này là trảng trống , không có vật che đỡ. Nhiều viên đạn thù đã găm vào người anh. Anh trúng đạn vào chỗ hiểm, gục ngay xuống, trong tay vẫn nắm chặt khẩu B41. Không kịp nói với anh em được lời nào.

    Tiểu đoàn Trưởng Văn Đinh Tùng đã anh dũng hy sinh. Tấm gương về ý chí, cùng hành động chiến đấu vô cùng dũng cảm của anh đã tiếp thêm sức mạnh cho các chiến sỹ Đại đội 9. Mọi người bật lên khỏi công sự. Cùng tiếng hô xung phong vang trời. Những quả đạn B40-B41 cùng những loạt đạn AK điểm xạ 2 viên một quật ngã thêm nhiều tên. Hai chiếc thiết giáp nữa bị trúng đạn. Chiếc còn lại quay đầu chạy biến vào rừng cây lúp xúp. Những tên lính áo đen cũng mất hồn. Bỏ mặc những tên bị thương đang la hét chạy thục mạng vào rừng. Đợt tập kích với quy mô lớn, ý đồ lớn của bọn Pốt ngày 25/1, đã bị Đại đội 9 cùng lực lượng chi viện của Tiểu đoàn trưởng Văn Đình Tùng bẻ gãy. Chúng thua chạy tan tác, với 7 xe bọc thép bị bắn cháy.

    Đến khoảng 10h. Lũ chỉ huy của chúng vô cùng cay cú. Chúng vơ vét lực lượng khoảng 1 Tiểu đoàn cùng 4 xe bọc thép yểm trợ. Chia làm 3 hướng, tiếp tục tập kích vào Đại đội 9. Anh em Đại đội 9 đã không kịp nghỉ ngơi, tích cực củng cố hầm hào. Thi thể Liệt sỹ Tiểu đoàn trưởng, cùng một số anh em chưa kịp đưa về phía sau thì tiếng Trô- Trô cùng những trận mưa đạn của bọn Pốt vào khu vực chốt. Trận chiến ác liệt lại tiếp diễn, các chiến sỹ ta kiên cường đánh trả, bẻ gẫy và đốn gục rất nhiều tên. Những chiếc xe bọc thép chỉ ở ngoài xa xỉa đạn vào khu vực chốt. Chứ không giám vào gần như trước.

    Cùng lúc đó, Đại đội 10. Sau khi đánh tan bọn Pốt bu bám ở phía trước. Đã được lệnh đánh vòng lên phía sau những xe thiết giáp và lực lượng Pốt đang tấn công chốt của Đại đội 9. Trung đội trưởng Quách Gia Chiên, đã phát hiện ra mục tiêu thiết giáp. Anh chọn được mô đất cao. Anh bình tĩnh nằm xuống, nhằm sườn trái chiếc thiết giáp bóp cò. Ùng- òang….. Chiếc xe bùng cháy dữ dội. Ba chiếc khác bị bất ngờ, quay đầu xe bỏ chạy. Quách Gia Chiên bắn quả thứ 2 nhưng không trúng. Một chiến sỹ từ phía sau vừa vận động lên nói: “ Trung đội trưởng để em”. Đó là Tiểu đội trưởng hỏa lực. Anh nhanh chóng lắp đạn, rồi quỳ bắn. Ùng- oàng, quả đạn b41 lao đi, đúng sau chiếc xe đang chạy. Lửa bùng lên, nhưng xe vẫn như đống lửa chạy khuất vào rừng.

    Bị đánh tạt sườn, bọn bộ binh thấy xe thiết giáp bỏ chạy thì mất hết hồn vía. Cũng chạy thục mạng, bỏ lại rất nhiều xác chết trước trận địa Đại đội 9. Trận chiến tạm ngưng tiến súng. Nhưng khói lửa của rừng cây cháy, của những chiếc xe bọc thép vẫn đang cuộn lên trong nắng. Cùng tiếng nổ lốp bốp của đạn trong xe, như nói lên trận chiến thật khốc liệt vừa diễn ra.

    Mà người chiến thắng là các chiến sỹ của Đại đội 9, Tiểu đoàn 9 Anh hùng. Những người đang sống, đang chắc tay súng, những người thương binh đang cầm chặt quả lựu đạn "tử thủ". Cùng sự hy sinh anh dũng của Tiểu đoàn Trưởng Văn Đình Tùng, cùng sự anh dũng và hy sinh của nhiều chiến sỹ trong Đại đội. Các anh đã góp phần tô thêm truyền thống Hào hùng của Sư đoàn, của QUân đội. Cao hơn nữa là của các chiến sỹ Quân tình nguyện Việt Nam Anh Hùng.

  20. Thanks quangvan, K_Trinh thanked for this post

Bookmarks

Quyền hạn Gửi bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài của mình
  •