HOANGSA.ORG ĐÃ CHUYỂN SANG DIỄN ĐÀN MỚI- DIỄN ĐÀN CŨ CHỈ ĐỂ LƯU TRỮ KHÔNG THỂ VIẾT BÀI.

ĐỂ ĐI ĐẾN DIỄN ĐÀN MỚI XIN VUI LÒNG CLICK VÀO ĐÂY HTTP://HOANGSA.ORG/F

HOANGSA.ORG ĐÃ CHUYỂN SANG DIỄN ĐÀN MỚI- DIỄN ĐÀN CŨ CHỈ ĐỂ LƯU TRỮ KHÔNG THỂ VIẾT BÀI.

ĐỂ ĐI ĐẾN DIỄN ĐÀN MỚI XIN VUI LÒNG CLICK VÀO ĐÂY HTTP://HOANGSA.ORG/F

User Tag List

Kết quả từ 1 tới 6 trên 6
  1. #1
    Ngày gia nhập
    Mar 2008
    Nơi cư ngụ
    Tp.Hồ Chí Minh
    Bài gửi
    4.477
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    189
    Uploads
    153
    Mentioned
    2 Post(s)
    Tagged
    5 Thread(s)

    Ai đang điều khiển chính sách đối ngoại của Trung Quốc?

    Tác giả: Joshua Kurlantzick

    Trong khi một số học giả Trung Quốc ủng hộ một chính sách đối ngoại tương đối khiêm nhường, thì nhiều học giả khác - và một số sĩ quan quân đội - lại cho rằng Mỹ đang cố bao vây Trung Quốc bằng việc xây dựng các liên minh với các nước như Afghanistan, Ấn Độ... Bên lề cuộc gặp tại diễn đàn Khu vực ASEAN (ARF) hồi tháng 7/2010, một số quốc gia Đông Nam Á, lo ngại sức mạnh đang lớn dần của Trung Quốc, đã thúc giục Mỹ xác nhận lại một vai trò lớn hơn trong khu vực, đặc biệt là hòa giải các cuộc tranh chấp tại biển Đông, mà Trung Quốc đang đòi là phần lớn vùng biển này là thuộc chủ quyền của mình. Khi Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton ủng hộ các đề nghị của các quốc gia này - tuyên bố rằng tự do hàng hải tại biển Đông nằm trong "lợi ích quốc gia" của Mỹ - Ngoại trưởng Trung Quốc Dương Khiết Trì đã tỏ ra mất bình tĩnh. Theo một số nguồn tin, ông đã bất ngờ đứng dậy và rời phòng họp. Một giờ sau, ông quay lại tuyên bố "Trung Quốc là một nước lớn và các nước khác là những nước nhỏ, và đó là một thực tế". Ông Dương muốn nhằm vào Singapore, nước được biết đến trong khu vực như một trong những người bạn trung thành nhất của Mỹ.
    Sự bật lại của ông Dương có thể là một điểm khác thường đối với một hội nghị của ASEAN. (Đây cũng không giống với tính cách của ông - một người lịch sự và khéo léo, được biết đến là một chính khách ôn hòa). Nhưng phản ứng này không khác với tính cách của Chính phủ Trung Quốc hiện nay. Những cảnh ngoại giao vô vị diễn ra từ Washington tuần trước - Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào và Tổng thống Mỹ Barack Obama mỉm cười trước ống kính camera, cùng ăn tối với các ngôi sao như Barba Streisand, và trao cho nhau những ngôn từ mang tính hòa giải về vấn đề nhân quyền - hoàn toàn ngược lại với một thực tế là: Trung Quốc trong hai năm qua liên tục khiêu khích những người láng giềng của mình - và cả Mỹ.
    Năm 2010, nước này đã cử 10 tàu chiến đến các vùng biển quốc tế giáp với đảo Okinawa của Nhật Bản, trong khi các máy bay trực thăng của hải quân Trung Quốc bay là là phía trên các tàu của Nhật. Sau đó tháng 9, khi Lực lượng Bảo vệ bờ biển Nhật Bản (JCG) bắt giữ một thuyền trưởng Trung Quốc sau vụ va chạm tàu tại vùng biển đang tranh chấp, Bắc Kinh đã ngừng xuất khẩu đất hiếm sang Nhật, loại nguyên liệu đầu vào có vai trò đặc biệt quan trọng đối với các công nghệ hiện đại như máy điện thoại di động. Trung Quốc cũng đã bắt giữ các tàu Việt Nam và đe dọa nhiều tàu biển của Indonesia tại các vùng biển đang tranh chấp. Và đầu tháng 1, họ đã làm bẽ mặt Bộ trưởng Quốc phòng Robert Gates khi thử một loại máy bay tàng hình mới, chỉ vài giờ trước khi ông này gặp Chủ tịch Hồ Cẩm Đào tại Bắc Kinh.
    Một quan chức cấp cao Đông Nam Á cho biết: "Ngày nay, chúng ta đang thấy một Trung Quốc hoàn toàn khác. Bạn có thể thấy bộ mặt thật của họ hiện nay". Thực vậy, điều khiến ta nhận ra điều này rõ nét là chỉ cách đây 10 năm, chính sách ngoại giao của Trung Quốc đã khiêm tốn và kiềm chế, hoàn toàn ngược lại với sự khiêu khích ngày nay. Nhưng trong thập kỷ vừa qua, Chính phủ ở Bắc Kinh đã tiến hành một sự biến đổi lớn từ bên trong. Và sự biến đổi này đã thay đổi hoàn toàn cách Trung Quốc quan hệ với phần còn lại của thế giới.
    Ảnh minh họa: news.cn
    Trong những năm 1990 và đầu những năm 2000, dù kinh tế của Trung Quốc đã tăng trưởng ở mức gây sửng sốt, nhưng họ vẫn khá khiêm tốn về chính sách đối ngoại. Bắc Kinh vẫn đi theo lý tưởng của vị cựu lãnh đạo mà họ sùng kính Đặng Tiểu Bình, người đã răn dạy rằng Trung Quốc nên "giấu mình chờ thời". Giới chức Trung Quốc mà tôi phỏng vấn đầu những năm 2000 đều nhấn mạnh rằng Trung Quốc vẫn là một nước đang phát triển, còn lâu mới đuổi kịp phương Tây.
    Thay vì khoe khoang ầm ĩ trên trường quốc tế, Bắc Kinh đã kín đáo tập trung vào tăng cường quyền lực mềm của mình. Họ chi hàng triệu đô để tăng số sinh viên nước ngoài đăng ký học tại Trung Quốc, đồng thời áp dụng cách tiếp cận khiêm nhường đối với các nước khác. Năm 2003, Trung Quốc đã nhất trí với Thỏa thuận Bằng hữu và Hợp tác, chính thức cam kết củng cố hòa bình ở Đông Nam Á. Họ giải quyết các tranh chấp biên giới với Việt Nam và cử các nhà ngoại giao mới tới vận động hậu trường tại Đồi Capitol. Để chào mời về sự quyến rũ toàn cầu của Bắc Kinh, ông Zheng Bijian, một học giả cấp cao của Trung Quốc thân cận với giới lãnh đạo, đã đưa ra một cụm từ nói đến sự nổi lên của nước này trên thế giới là "sự trỗi dậy hòa bình".
    Dù Trung Quốc đang ve vãn các bạn hữu, nhưng những thay đổi ngầm vẫn đang diễn ra tại Bắc Kinh có thể thay đổi đường đi của chính sách đối ngoại của nước này. Thay đổi quan trọng nhất - mà theo một nghĩa nào đó đã mở đường cho tất cả các thay đổi khác - là giảm bớt quyền lực của người đứng đầu đảng Cộng sản. Đặng Tiểu Bình, người lãnh đạo Trung Quốc cho tới những năm 1990, là một người theo đường lối Đại nhảy vọt và là khuôn mặt xuất chúng trong lịch sử Trung Quốc. Ông có đủ uy tín và sự tôn trọng để làm chủ Hội đồng nhà nước (tức chính phủ Trung Quốc) và không ai có thể chỉ trích. Nhưng sau khi ông về hưu và qua đời, các lãnh đạo kế cận - trẻ hơn hoặc thiếu kinh nghiệm quân sự - đã không có được quyền lực lớn như ông.
    Có vẻ kỳ quặc khi sự yếu đi của các chính trị gia Cộng sản lại khiến Trung Quốc trở nên chống phương Tây nhiều hơn. Nhưng nhìn vào các thực thể đang lớn mạnh khi các chính trị gia này yếu đi, bạn sẽ bắt đầu hiểu tại sao chính sách đối ngoại của Trung Quốc thay đổi. Quan trọng nhất trong các thực thể đó là lực lượng Quân giải phóng nhân dân Trung Hoa (PLA). Vì sức mạnh quân sự được củng cố trong những năm gần đây, các sĩ quan quân sự cấp cao của PLA ngày càng ít muốn chiều theo ý của các lãnh đạo dân sự trong đảng Cộng sản. Ông Jin Canrong, một chuyên gia về chính sách đối ngoại tại Đại học Renmin ở Bắc Kinh, phân tích: Thay vì thế, PLA đã bắt đầu tự xem mình là người bảo vệ quan trọng nhất cho sự an toàn và lợi ích của Trung Quốc.
    Một nghiên cứu về chính sách đối ngoại của Trung Quốc của Viện nghiên cứu hòa bình quốc tế Stockholm (SIPRI) ghi nhận quân đội ngày càng thúc đẩy các ý tưởng của mình thông qua các nhóm chuyên gia cố vấn. Một số sĩ quan hiện nay đã viết bài nhiều trong các ấn phẩm cố vấn và lưu hành chúng trong giới cố vấn tại các hội thảo - trong quá khứ việc này chưa từng xảy ra. Theo một quan chức Trung Quốc, quân đội chưa bao giờ thích một đường lối mềm dẻo như vậy trong một loạt các vấn đề chính sách đối ngoại, mà chỉ bây giờ, khi họ có quyền lực chính trị thực sự.
    Một vài lần trong thập kỷ qua, PLA dường như chủ đích gây ra hoặc làm leo thang các tranh cãi quốc tế nhằm đẩy chính sách Trung Quốc theo hướng cứng rắn hơn. Trong các cuộc hội thảo quốc tế tại Singapore năm 2009, một tướng lĩnh cấp cao Trung Quốc đã nguyền rủa Mỹ. Tương tự với vụ thử máy bay tàng hình vào đúng lúc Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ thăm Bắc Kinh hồi đầu tháng 1: Chủ tịch Hồ Cẩm Đào dường như đã ngạc nhiên khi thấy cuộc thử nghiệm diễn ra, điều có nghĩa là PLA đã ra lệnh tiến hành bay thử nghiệm mà không cần sự đồng ý của các lãnh đạo dân sự.
    PLA cũng dường như đã tạo lập một liên minh thử nghiệm với các công ty năng lượng đầy quyền lực của Trung Quốc - những công ty đã lao vào một cuộc săn lùng tài nguyên toàn cầu - để thúc đẩy một chính sách đối ngoại mang tính tấn công hơn. Thường thì những người quản lý cấp cao của các công ty năng lượng tuyển dụng các cựu sĩ quan của PLA. Các công ty năng lượng có liên hệ với chính phủ - các lãnh đạo của họ là các thành viên cấp cao trong đảng Cộng sản - nhưng, khác với thời Mao Trạch Đông và cả trong những năm 1980, giờ đây họ cạnh tranh lẫn nhau và không phải lúc nào cũng làm theo mệnh lệnh của chính phủ.
    Năm 2006, gã khổng lồ dầu lửa Trung Quốc CNOOC đã bắt đầu khai thác các mỏ dầu tại các vùng biển đang tranh chấp giữa Trung Quốc với Nhật Bản, dù các lãnh đạo ở Bắc Kinh chưa đạt bất cứ thỏa thuận nào với Tokyo về việc chia sẻ các mỏ dầu này. Các công ty năng lượng cũng là những đầu tàu chính lái sự bành trướng của Trung Quốc tới châu Phi, đặc biệt là tại các nước vốn là các nhà cung cấp dầu lửa chủ chốt như Angola.
    Tầng lớp trung lưu ở Trung Quốc đóng một vai trò trong sự chuyển đổi của Bắc Kinh sang một chính sách đối ngoại mang tính tấn công hơn. Hơn cả những gì người ngoài nhận thấy, đảng Cộng sản ngày nay nắm quyền lực hầu hết bằng cách bấu víu vào, chứ không phải là kiểm soát, tầng lớp trung lưu ở đô thị. Vì vậy Bắc Kinh ít nhất buộc phải tính đến dư luận, đặc biệt trên mạng internet, vốn yêu nước điên cuồng.
    Trong một sự cố nổi tiếng, một băng video phát tán trên mạng mang tên "Trung Quốc 2008 nổi dậy!" - đăng tải những bức hình và video clip trên nền nhạc kích động nhằm miêu tả một cuộc chiến tranh lạnh giữa Trung Quốc và phương Tây - đã nhanh chóng thu hút hàng triệu người truy cập. Theo nghiên cứu của SIPRI, "tình cảm yêu nước đã lan rộng và những lời chỉ trích giới lãnh đạo Trung Quốc khom lưng trước các đòi hỏi quốc tế nhan nhản trên internet... Giới chức Trung Quốc ý thức được rằng sự không hài lòng của dân chúng có thể dẫn tới nghi ngờ khả năng lãnh đạo của Đảng".
    Giới hàn lâm cũng đã thể hiện tầm ảnh hưởng ngày càng lớn trong các vấn đề đối ngoại. Trước đây, hầu hết các phân tích chính sách đều do chính phủ tự làm. Nhưng trong một thập kỷ qua, Trung Quốc đã phát triển nhóm chuyên gia cố vấn "made in China", hầu hết có trụ sở tại Thượng Hải và Bắc Kinh, và một vài thành phố cấp tỉnh. Họ không hoàn toàn độc lập với chính phủ - nhiều người có liên hệ với đảng Cộng sản theo nhiều cách khác nhau hoặc nhận tài trợ từ chính phủ - nhưng họ có một mức độ độc lập chưa từng thấy trong quá khứ. Nhiều người trong số các nhóm chuyên gia cố vấn này trưởng thành sau cuộc Cách mạng Văn hóa, vì vậy họ không nhớ tới một thời kỳ Trung Quốc cực nghèo khó, yếu kém và bị quốc tế cô lập. Họ chỉ biết một thế giới trong đó Trung Quốc được hưởng tăng trưởng mạnh về quyền lực chính trị và kinh tế - nhưng Mỹ vẫn kiểm soát các tuyến đường biển và can thiệp vào châu Á. Sự oán giận đối với tình trạng quan hệ này đã làm cơ sở cho thế giới quan của họ.
    Trong khi một số học giả Trung Quốc ủng hộ một chính sách đối ngoại tương đối khiêm nhường, thì nhiều học giả khác - và một số sĩ quan quân đội - lại cho rằng Mỹ đang cố bao vây Trung Quốc bằng việc xây dựng các liên minh với các nước như Afghanistan, Ấn Độ, Philippines và Việt Nam. Một trong các học giả nổi tiếng nhất Trung Quốc, một giáo sư trường Đại học Fudan ở Thượng Hải tên là Shen Dingli, là bằng chứng cho những quan điểm dân tộc này. Vốn là người ngay từ đầu ủng hộ việc chuyển đổi sang một chính sách đối ngoại cứng rắn hơn và là một nhà tư tưởng sán lạn từng được đào tạo tại Princeton, ông Shen đã thúc đẩy một chiến lược thận trọng nhưng ngày càng cứng rắn, cho rằng Mỹ nên đóng vai trò ít hơn ở biển Đông. Khác với các học giả Trung Quốc trước đây, những người không tham gia trò chơi chính trị, ông Shen có quan hệ mật thiết với giới chức cấp cao.
    PLA, các công ty năng lượng, tầng lớp trung lưu, và các học giả đều có thể thúc đẩy Trung Quốc hướng tới một chính sách đối ngoại mang tính chiến đấu nhiều hơn, nhưng họ còn có một số trợ giúp quan trọng từ nền kinh tế quốc tế. Cũng giống như cách vụ 11/9 cho phép những người tân bảo thủ cơ hội đưa ra lập luận của mình về chính sách đối ngoại của Mỹ, bối cảnh kinh tế toàn cầu đã giúp những con diều hâu ở Bắc Kinh cất cánh.
    Trong khi các nền dân chủ công nghiệp hóa như Nhật Bản và Mỹ suy thoái 5,2% và 2,6% vào năm 2009, Trung Quốc đạt con số tăng trưởng ấn tượng là 9,1%. Các công ty Trung Quốc giàu có đã mua lại những tài sản trong thời khốn khó của phương Tây, mua cả các thương hiệu như Volvo với giá rất rẻ. Các nhà tư tưởng và lãnh đạo theo chủ nghĩa dân tộc đã bắt đầu tin rằng có thể Trung Quốc, với mô hình chủ nghĩa tư bản có kiểm soát của mình, đã tạo ra một mô hình phát triển hiệu quả hơn của phương Tây. Nhiều lãnh đạo và học giả nước ngoài tán dương sự ổn định của Trung Quốc trong khủng hoảng và tuyên bố Bắc Kinh đã sẵn sàng để trở thành một cường quốc lớn. Các chuyên gia lỗi lạc về chính sách đã cho ra đời nhiều cuốn sách với chủ đề như Khi nào Trung Quốc cai trị thế giớiSự đồng thuận Bắc Kinh.
    Trong khi đó, Mỹ và châu Âu đang điên đầu vì các vấn đề của mình nên họ bắt đầu ngày càng muốn điều chỉnh quan hệ với Trung Quốc. Ít lâu sau khi nhậm chức, chính quyền của Tổng thống Obama nói rõ sẽ theo đuổi cách tiếp cận theo hướng không can thiệp vào công việc nội bộ của Trung Quốc, khác so với các chính phủ tiền nhiệm. Ngoại trưởng Clinton thông báo nhân quyền hiện chiếm vị trí ưu tiên thứ yếu trong quan hệ Mỹ - Trung Quốc. Uốn theo sức ép của Trung Quốc, Obama đã cho phép Đạt lai Lạt ma thăm Mỹ nhưng không được ghé vào Nhà Trắng, đây là lần đầu tiên trong hai thập kỷ qua một Tổng thống Mỹ phớt lờ vị thủ lĩnh Tây Tạng này. Và trong khi trước đây nhiều lãnh đạo phương Tây rao giảng với Bắc Kinh về việc cần mở cửa nền kinh tế nhanh hơn, thì nay các nước từ Ailen đến Mỹ đều đang phải vật lộn với nền kinh tế ảm đạm của chính mình, khiến họ khó mà chỉ trích Trung Quốc.
    Hoảng sợ trước cách ứng xử mới của Bắc Kinh, các nước khác ở châu Á đã tìm sự trợ giúp của Mỹ. Tháng 7, các quốc gia Đông Nam Á đã chính thức mời Mỹ tham gia Hội nghị thượng đỉnh Đông Á. Các nước này cũng thúc giục Nhà Trắng giúp bảo vệ các lợi ích của họ trên biển Đông. Nhật Bản, dưới sự lãnh đạo của chính phủ mới của đảng Dân chủ (DPJ), từng muốn giảm sự phụ thuộc vào Mỹ, nhưng trong những tháng gần đây đã phải củng cố quan hệ đồng minh này. Trong khi đó, tại châu Âu, sự vỡ mộng với Trung Quốc đang lớn dần. Ông Charles Grant, thuộc Trung tâm cải cách châu Âu, nhận định: "Giới lãnh đạo châu Âu ngày càng chỉ trích Trung Quốc".
    Điều còn cần phải chờ xem là liệu việc thiết lập chính sách đối ngoại mới ở Trung Quốc có chú ý đủ đến các hậu quả của nó để làm gió đổi chiều hay không. Nếu dựa vào sự kỳ công của PLA trong thời gian chuyến thăm của ông Gates là một chỉ dẫn, thì câu trả lời là không. Hơn nữa, theo nhiều quan chức Trung Quốc, khi ông Hồ Cẩm Đào mãn nhiệm vào năm 2012, người được cho là sẽ kế nhiệm ông - Tập Cận Bình - sẽ thậm chí có ít quyền lực hơn. "Tập Cận Bình có vị thế yếu hơn và rất thận trọng", chuyên gia phân tích chính trị nổi tiếng Li Datong nhận định hồi năm ngoái. Ông có quan hệ không mật thiết với giới quân sự và được ít người có vai vế trong giới chóp bu mặc quân phục ủng hộ.
    Nghe bài diễn văn chống lại nước ngoài mà ông đọc tại Mexico năm 2009, người ta thấy dường như ông có thiên hướng dân tộc chủ nghĩa; nhưng ngay cả khi không phải vậy, ông cũng sẽ không muốn thách thức PLA hay các cử tri cứng rắn khác mà ông sẽ phải làm vừa lòng. Và vì vậy, đối với các quan chức Trung Quốc cho rằng chính sách đối ngoại của Bắc Kinh đang phản tác dụng, mọi chuyện đang tiến triển không tốt. Một nhà ngoại giao Trung Quốc tâm sự: "Chúng ta cần trở lại các chiến lược của những năm 2000"./.

    • Quốc Thái (lược dịch từ The New Republic)
    • theo TVN

    Đem Đại Nghĩa để thắng Hung tàn, lấy Trí Nhân để thay Cường bạo!

  2. Thanks Mr.Kin thanked for this post
    Likes Ba Bình liked this post
  3. #2
    Ngày gia nhập
    Mar 2008
    Nơi cư ngụ
    Tp.Hồ Chí Minh
    Bài gửi
    4.477
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    189
    Uploads
    153
    Mentioned
    2 Post(s)
    Tagged
    5 Thread(s)

    Ai tạo nên chính sách đối ngoại của Trung Quốc?

    Tạp chí tháng 7/2011 của Viện nghiên cứu Hoàng gia Anh về các vấn đề quốc tế (Chatham) đăng bài đánh giá về Chính sách đối ngoại Trung Quốc và các nhân tố ảnh hưởng lên việc hoạch định và thực thi chính sách của Trung Quốc (Engaging an Emerging Superpower: Understanding China as a Foreign Policy Actor) của tác giả Sylvia Hui. (Sylvia Hui: nhà báo từng hoạt động ở Hồng Công trước khi chuyển tới Luân Đôn, người có nhiều bài viết trên Tạp chí Kinh tế Viễn Đông, Asia Sentinel, Bưu điện Oasinhtơn và Thời báo Niu Yoóc.)
     
    Tác giả cho rằng không nên coi Trung Quốc là một mối đe dọa nhằm lật đổ vị trí siêu cường số 1 thế giới của Mỹ; nhưng cũng không được phép coi quốc gia này là một sức mạnh ngủ yên không tham vọng. Sẽ rất khó để đưa ra một đánh giá đồng nhất, chặt chẽ về chính sách ngoại giao của Trung Quốc, không chỉ bởi đây là một quốc gia thiếu minh bạch, mà còn bởi có rất nhiều nhân tố ảnh hưởng và định hình chính sách ngoại giao của nước này. Các yếu tố lịch sử sẽ tiếp tục dẫn dắt chính sách đối ngoại của Trung Quốc ở châu Á. Với vị trí số 1 trong khu vực, dễ hiểu là Trung Quốc ngày càng thể hiện một sự tự tin và sức mạnh cơ bắp. Ưu tiên chính của Bắc Kinh ở châu Á là ngăn chặn ảnh hưởng về an ninh và kinh tế của Mỹ. Để phục vụ mục tiêu này, Trung Quốc ưu tiên các mối quan hệ song phương thay vì đa phương.

    Đánh giá chung 

    Tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc cho đến nay không đi kèm với dân chủ và cải cách theo kiểu phương Tây. Thật vậy, đầu năm 2011 chính phủ ở Bắc Kinh đã siết chặt quyền lực sau khi những bất ổn ở Trung Đông làm dấy lên lo ngại cuộc nổi dậy tương tự có thể xảy ra ở Trung Quốc. Nhưng mặc dù sự cai trị của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) rõ ràng không bị thách thức, nhưng chính sách đối ngoại của nước này được định hình và ảnh hưởng bởi nhiều chủ thể, trong đó một số có lợi ích mâu thuẫn với nhau, làm cho các nhà quan sát bên ngoài khó có thể kết luận chắc chắn liệu Trung Quốc đang đi theo chính sách bình thường hay chủ nghĩa bành trướng. Hiện vẫn chưa thể đưa ra một đánh giá thống nhất, thuyết phục về chính sách đối ngoại “thể hiện quan điểm Trung Quốc”. 
    Chiến lược đối ngoại của Trung Quốc cũng thay đổi tùy vào góc nhìn của mỗi người. Ở châu Á, đó là một sức mạnh thống trị, thúc đẩy bởi mong muốn duy trì vị trí này của Bắc Kinh và việc cân bằng ảnh hưởng của Mỹ trong khu vực. Châu Á là nơi Trung Quốc có nhiều quyền lợi thiết yếu về an ninh, kinh tế và chiến lược đang bị đe dọa, và Bắc Kinh quyết tâm bảo vệ chúng. Bên ngoài khu vực, vị thế của Trung Quốc thể hiện rõ hơn nhiều. Cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu đã củng cố vị trí của nước này là nền kinh tế phát triển nhanh nhất thế giới và thách thức quyền lực của Mỹ. Kết quả là, các nhà lãnh đạo Trung Quốc ngày càng khó có thể nói rằng họ vẫn chỉ là một nước đang phát triển và chỉ quan tâm tới các vấn đề nội bộ. Trong khi ổn định và an ninh nội bộ vẫn là một ưu tiên hàng đầu, chắc chắn Bắc Kinh đã tự tin hơn về vị thế quốc tế của mình so với Mỹ và các cường quốc châu Âu. Tuy nhiên, Trung Quốc mong muốn và sẵn sàng thể hiện sự tự tin đó đến đâu thì hiện vẫn chưa ai biết. 

    Ai tạo nên chính sách đối ngoại của Trung Quốc? 

    Thể chế độc đảng và sự giao thoa quyền lực giữa nhà nước với ĐCS khiến nền chính trị Trung Quốc thiếu tính minh bạch như các nền dân chủ phương Tây và rất khó quan sát từ bên ngoài. Tuy nhiên cần lưu ý rằng mặc dù Thường vụ Bộ Chính trị, cơ quan cao nhất của ĐCSTQ, vẫn là trung tâm ra quyết định của đất nước, một số quan chức khác và các tổ chức phi chính thức đang ngày càng có ảnh hưởng và có tiếng nói. Ví dụ, Quân Giải phóng Nhân dân (PLA) dường như ngày càng độc lập và có ảnh hưởng. Hành động và chiến lược của PLA đôi khi không hoàn toàn phù hợp với mục tiêu của chính phủ trung ương, khiến chính sách đối ngoại đôi khi gây khó hiểu. Là một tổ chức chính trị chủ chốt, PLA được đặt dưới sự kiểm soát bởi Quân ủy Trung ương, nhưng mức độ phối hợp giữa trung ương với PLA trong việc đưa ra các chính sách không phải hoàn toàn rõ ràng. Đầu năm 2011, PLA đã thử nghiệm máy bay chiến đấu tàng hình mới ngay sau khi quan hệ quân sự Trung-Mỹ được nối lại, khiến chuyến thăm Bắc Kinh của Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert Gates phát sinh vấn đề. PLA cũng không thể hiện sự nhiệt tình tăng cường quan hệ quân sự với Mỹ - trái ngược với tinh thần của cả hai bên trong chuyến thăm cấp nhà nước của Chủ tịch Hồ Cẩm Đào tới Oasinhtơn tháng 1/2011. 

    Một số sự cố tương tự cũng xảy ra trong những năm gần đây. Tháng 1/2007 Trung Quốc khiến thế giới lo ngại và lên án khi bất ngờ tiến hành thử tên lửa chống vệ tinh, trong khi Bộ Ngoại giao dường như không biết trước việc này và sự chậm trễ không giải thích được trong phản ứng chính thức từ Bắc Kinh dẫn đến có suy đoán rằng các nhà lãnh đạo dân sự không được thông báo về kế hoạch của quân đội. 

    Các nhà hoạch định chính sách nước ngoài cần phải hiểu mạng lưới các mối quan hệ giữa các chi nhánh khác nhau của ĐCSTQ, Hội đồng Nhà nước và PLA, cũng như các tác nhân vòng ngoài như cộng đồng mạng, các học giả và các nhà nghiên cứu, và các doanh nghiệp có cổ phần lớn ở nước ngoài. Tất cả các nhóm này có quan điểm riêng, thường đối đầu nhau về những vấn đề như mối quan hệ Trung – Mỹ, quan hệ với Nhật Bản, và Trung Quốc nên hợp tác ở mức độ nào trong khuôn khổ của Liên Hợp Quốc về nhân quyền và việc trừng phạt các chế độ như Bắc Triều Tiên và Iran. Một số nhà nghiên cứu tin rằng các tác nhân vòng ngoài mới xuất hiện và có ảnh hưởng đang theo đuổi một cách tiếp cận "phục tùng ít hơn” trong chính sách đối ngoại của Trung Quốc. Họ cho rằng Bắc Kinh cần tích cực bảo vệ lợi ích quốc tế của mình, mặc dù quan điểm này vẫn còn phải đối mặt với một số trở ngại từ các nhà lãnh đạo bảo thủ, những người tin rằng Trung Quốc không nên là một nhà lãnh đạo quốc tế. 
    Mặc dù các nhà quan sát nước ngoài không thể thâm nhập sâu vào mạng lưới giới hoạch định chính sách ở Trung Quốc, nhưng điểm tối quan trọng là họ phải nhận thức được thực trạng đa nguyên này và đánh giá được các lợi ích tiềm năng của các nhóm. 

    Bảo vệ quyền lợi trong khu vực
     

    Trung Quốc có nhiều lợi ích năng lượng, an ninh và chiến lược chủ chốt trong khu vực châu Á: từ tuyên bố chủ quyền đối với Đài Loan, Tây Tạng và các vùng biển, tới duy trì Bắc Triều Tiên như một vùng đệm chống lại sức mạnh của Mỹ trong khu vực, và tìm kiếm nguồn năng lượng ở Trung Á. 

    Đồng thời, mối quan hệ của Trung Quốc với các nước láng giềng vẫn được thúc đẩy mạnh mẽ bởi lịch sử, cả hữu nghị lẫn thù hằn. Mối quan hệ với Nhật Bản vẫn mong manh, và sự oán giận đối với việc Nhật Bản xâm lược Trung Quốc trong Chiến tranh thế giới thứ Hai vẫn còn thể hiện rõ trên nhiều diễn đàn mạng. Trong khi đó, quan hệ thân thiện với một số chế độ gây mất ổn định nhất trong khu vực thường kết hợp với lợi ích quốc gia của Bắc Kinh, tạo ra xung đột với mong muốn của các cường quốc phương Tây hy vọng Trung Quốc sẽ tỏ ra là một “bên tham gia có trách nhiệm”. Chẳng hạn, tình hữu nghị xưa nay vừa thể hiện một yếu tố quan trọng trong chính sách đối ngoại của Bắc Kinh với Chính quyền quân sự Mianma, vừa cho thấy quyền lợi địa chính trị của Trung Quốc ở đó. Tương tự, Trung Quốc cũng bảo vệ sự hiếu chiến của Bắc Triều Tiên sau khi Bình Nhưỡng rõ ràng đã đánh chìm một tàu chiến của Hàn Quốc tháng 3/2010, khiến hàng chục người thiệt mạng. Dường như Bắc Kinh sẵn sàng cam chịu duy trì hai đồng minh thời Chiến tranh Lạnh này như là một bức tường chống lại sự thống trị của quân đội Mỹ trong khu vực và sự trỗi dậy của quân đội Nhật Bản. Ngoài ra, Bắc Triều Tiên còn là một đối tác thương mại trọng điểm và nếu chế độ này sụp đổ nó sẽ gây ra những vấn đề an ninh nghiêm trọng ở biên giới Trung Quốc. Những mối quan ngại này luôn thường trực trong tâm trí của các nhà lãnh đạo Trung Quốc, mặc dù một số ý kiến ở Trung Quốc đã đề xuất tăng cường hợp tác với Mỹ, Nhật Bản và Hàn Quốc trong các đối sách chiến lược về bán đảo Triều Tiên. 

    Do các nước láng giềng ngày càng phải phụ thuộc vào Trung Quốc về thương mại, nên Bắc Kinh ngày càng tự tin thể hiện sức mạnh cơ bắp để tuyên bố chủ quyền đối với các vùng lãnh thổ mà nước này coi là chính đáng của mình. Đường lối cứng rắn phản đối Đài Loan và Tây Tạng độc lập không có dấu hiệu suy yếu. Bắc Kinh cũng tăng cường tuyên bố chủ quyền đối với các vùng biển tranh chấp ở Biển Đông và quần đảo Điếu Ngư/Senkaku. Năm 2010, Bắc Kinh đã khiến nhiều nơi chỉ trích về quyết định cấm xuất khẩu đất hiếm để chống lại Nhật Bản sau khi một thuyền đánh cá của họ hoạt động ở vùng biển Nhật Bản va chạm với các tàu bảo vệ bờ biển của nước này. Thái độ hung hăng trong các tranh chấp lãnh thổ này thể hiện mạnh bạo hơn vào tháng 6/2011, sau khi Việt Nam bày tỏ sự phẫn nộ về việc ngư dân và các tàu thăm dò dầu khí bị tàu tuần tra Trung Quốc sách nhiễu tại vùng biển tranh chấp ở Biển Đông. 
    Tệ hơn, chính sách của Trung Quốc trong khu vực vẫn theo đuổi cách tiếp cận lịch sử theo kiểu “vua-tôi”, trong đó quan hệ song phương được ưu tiên hơn diễn đàn chính trị đa phương như Hiệp hội các nước Đông Nam Á (ASEAN). Trong nhiều thế kỷ, người Trung Quốc coi họ là “Trung tâm của thế giới”, bao quanh bởi các nước chư hầu trong khu vực. Quan điểm trịch thượng này vẫn rất mạnh - đặc biệt trong bối cảnh Bắc Kinh đang trỗi dậy sau một thời gian dài nội chiến và chịu nhục dưới sự đô hộ của phương Tây. 

    Mặc dù có quan hệ với ASEAN và tham gia các cuộc đàm phán sáu bên, Trung Quốc, giống như các nước châu Á khác, vẫn đề cao chủ quyền quốc gia hơn là phải tuân theo một tổ chức khu vực nào đó với sức mạnh có thể can thiệp vào công việc nội bộ của một nước thành viên. Bắc Kinh ủng hộ cách tiếp cận truyền thống, riêng tư trong các giao dịch song phương với các nước nhỏ, không chỉ vì nhờ đó có thể chiếm thế thượng phong của một đối tác thương mại lớn. Các tổ chức khu vực, với nguyên tắc đồng thuận là trên hết, cho thấy sự vô dụng trong việc lôi kéo Trung Quốc vào giải quyết đa phương các tranh chấp lãnh thổ song phương bấy lâu, bởi Bắc Kinh luôn khẳng định giải quyết song phương. Các nhà lãnh đạo Trung Quốc cho rằng thảo luận các tranh chấp lãnh thổ ở một diễn đàn đa phương không chỉ giống như “giũ quần áo bẩn”, mà có thể còn tạo điều kiện để các quốc gia đang tức giận như Việt Nam và Philíppin bắt tay nhau, cũng như mở cửa sổ cho sự can thiệp của một bên thứ ba như Mỹ. 

    Một đối tác toàn cầu
     

    Cùng với nhiều nhà lãnh đạo khác trên thế giới, Tổng thống Mỹ Barack Obama gần đây đã tham gia kêu gọi Trung Quốc đóng một vai trò lớn hơn trên trường quốc tế - nói cách khác là “tự coi mình” là một cường quốc. Tại Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc và ở những diễn đàn khác, việc Trung Quốc không chịu lên án hay khiển trách các thể chế đi ngược trào lưu xã hội, chẳng hạn sau khi Bắc Triều Tiên gây hấn ở vùng biển Hoàng Hải năm 2010, đã khiến cộng đồng quốc tế không thể có các hành động mạnh mẽ chống lại các nước gây nguy hiểm. 
    Tuy nhiên, sẽ là sai lầm khi cho rằng Trung Quốc hoàn toàn không quan tâm đến áp lực quốc tế yêu cầu Bắc Kinh hợp tác về các vấn đề toàn cầu và cải thiện nhân quyền trong nước. Bắc Kinh biết quá rõ sự phê phán của báo chí ở bên ngoài, nhưng chỉ là bất đắc dĩ khi bị động chạm và “mất mặt”. Những hồi ức của hơn một thế kỷ bị phương Tây cướp bóc và bắt nạt vẫn còn nguyên vẹn, và các nhà lãnh đạo Trung Quốc hết sức nghi ngờ khi bị phương Tây thúc ép hợp tác. Sự thúc ép này thường được xem như là nhằm ngăn chặn sự nổi lên của Trung Quốc, một sự hoài nghi có thể được kích thích bởi thái độ chống Trung Quốc ở Mỹ. Nếu như quyết định của Ủy ban Nobel trao giải thưởng Hòa bình cho nhà bất đồng chính kiến ​​ Lưu Hiểu Ba là nhằm gây áp lực để Trung Quốc thừa nhận sai lầm về vấn đề nhân quyền, thì kế hoạch hoàn toàn phản tác dụng. Bắc Kinh phản ứng bằng một loạt cuộc công kích lại Lưu, Ủy ban giải Nobel và nhiều quan chức phương Tây. Họ cho rằng bên ngoài đang “bám víu vào Chiến tranh Lạnh hoặc thậm chí có tâm lý thuộc địa". 

    Lãnh đạo Trung Quốc rất nhạy cảm đối với cái gọi là thái độ thực dân, và họ đang ngày càng tự tin trong việc chứng minh rằng đất nước này có thể đứng lên khi tự cảm thấy cần thiết. Yếu tố bên ngoài - đặc biệt là sự chuyển dịch quyền lực kinh tế toàn cầu – đang trao cho Trung Quốc một sự ảnh hưởng toàn cầu lớn hơn bao giờ hết. Ngược lại với các nền kinh tế đang đi xuống và mắc nợ của Mỹ và châu Âu, Trung Quốc đã vươn dậy từ cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu với một vị thế ngẩng cao đầu, trong khi EU và Mỹ đều ở thế yếu hơn. Bắc Kinh tiếp tục chống lại yêu cầu của Mỹ đòi định giá lại đồng nhân dân tệ, và dường như ít bị áp lực ít hơn trong đòi hỏi hợp tác với phương Tây về các vấn đề Iran và Bắc Triều Tiên. 

    Trong các tác nhân tạo ra chính sách đối ngoại của Trung Quốc cũng có những điểm khác nhau về việc Bắc Kinh có trách nhiệm đến đâu trong các vấn đề chung của toàn cầu, chẳng hạn như giải quyết vấn đề biến đổi khí hậu và phổ biến vũ khí hạt nhân. Trung Quốc vẫn ưu tiên phát triển trong nước và dường như các nhà lãnh đạo sẽ không dễ dàng đồng ý “đóng góp một cái gì đó để không nhận được gì cả” trong các vấn đề rộng lớn vừa nêu. Trung Quốc cũng không muốn làm các đồng minh mất mặt bằng cách áp đặt cấm vận công khai với họ, mà thích chọn cách ứng xử phù hợp với nguyên tắc riêng của mình. Trước khi diễn ra Thế vận hội Bắc Kinh 2008, Trung Quốc bị gây áp lực về việc chuyển giao vũ khí cho Xuđăng và không áp đặt trừng phạt quốc gia châu Phi này sau các vụ thảm sát đẫm máu ở Darfur. Nhưng sau đó, Bắc Kinh nhất quyết đi theo cách tiếp cận lâu nay là không đối đầu, ngoại giao mềm mỏng, duy trì tầm quan trọng của việc phát triển các mối quan hệ thân mật. 
    Gần đây, Trung Quốc, cùng với thành viên khác trong Hội đồng Bảo an LHQ là Nga, đã bỏ phiếu trắng đối với nghị quyết của LHQ kêu gọi áp đặt vùng cấm bay đối với Libi. Thay vì bỏ phiếu chống, quyết định của Trung Quốc cho thấy một sự thay đổi đáng ngạc nhiên từ quan điểm lâu nay phản đối sự can thiệp mạnh mẽ vào công việc nội bộ của các nước. Có thể đưa ra nhiều giải thích khác nhau cho việc này. Chẳng hạn, vấn đề này có sự chấp thuận khu vực của Liên đoàn Arập và sức ép áp đặt hành động quân sự của quốc tế. Có thể Trung Quốc không muốn bị coi là vật cản trên con đường đồng thuận hiếm có của quốc tế. Tuy nhiên, Bắc Kinh chỉ dừng lại ở một sự đồng ý ngầm: Bỏ phiếu trắng thay vì bỏ phiếu ủng hộ, và Bộ Ngoại giao Trung Quốc tiếp tục ủng hộ phương án giải quyết thông qua "đối thoại và các biện pháp ngoại giao". Mặc dù không lên án hành động của phe đồng minh, như Nga đã làm, Trung Quốc cũng không tham gia hai hội nghị quốc tế về Libi được tổ chức tại Pari và Luân Đôn. Điều này chứng tỏ Bắc Kinh không có ý định dùng toàn bộ ảnh hưởng của mình để tham gia các vấn đề quốc tế đòi hỏi sự hợp tác của các cường quốc hàng đầu thế giới. Liệu sau khi thay đổi lãnh đạo vào năm 2012, sẽ có sự thay đổi nào trong chính sách đối ngoại của Trung Quốc hay không, câu trả lời vẫn chưa rõ ràng. 

    Kết luận 

    Để lôi kéo Trung Quốc, đầu tiên thế giới cần hiểu rằng quá trình hình thành chính sách đối ngoại ở Trung Quốc đã bị phi tập trung hóa hơn bao giờ hết. Có nhiều quan điểm khác nhau về vai trò của quốc gia này cùng với quá trình lớn mạnh của nó, và người nước ngoài không nên bắt đầu bằng một nhận thức có sẵn, cho dù là coi Trung Quốc như một sự trỗi dậy hòa bình hay một mối đe dọa ngày càng tăng đối với trật tự thế giới. 

    Các đối tác nước ngoài phải nhận thức được và nhạy cảm trước chủ nghĩa dân tộc mạnh mẽ trong công chúng ở Trung Quốc và sự nghi ngờ sâu sắc của Bắc Kinh đối với động cơ của phương Tây. Rao giảng về nhân quyền và đạo đức về vấn đề Tây Tạng không mang lại tác dụng khi nói chuyện với Bắc Kinh. Các nhà lãnh đạo Trung Quốc nhận thức rõ và tự hào về uy thế của đất nước trong nền chính trị toàn cầu. Rao giảng và nói chuyện với lãnh đạo Trung Quốc - hoặc tồi tệ hơn, làm họ “mất mặt” trên các diễn đàn đa phương, sẽ nuôi dưỡng tâm lý phòng thủ và kháng cự. Một cách tiếp cận xây dựng hơn là liên tục lôi kéo Bắc Kinh vào các cuộc gặp song phương và tăng cường quan hệ kinh tế, đồng thời nêu các vấn đề phức tạp ra các cuộc gặp phía sau hậu trường. 

    Cuối cùng, để tranh thủ Trung Quốc trong các nỗ lực quốc tế chống lại các quốc gia gây nguy hiểm tiềm tàng, nước ngoài cần phải thừa nhận rằng không giống phương Tây, quan điểm của Bắc Kinh là không lên án công khai, trực tiếp, chứ đừng nói đến cấm vận vũ khí hoặc can thiệp quân sự. Trung Quốc thích giải quyết vấn đề và bắt tay thông qua các mối quan hệ song phương chính thức, và vẫn cảnh giác đối với các diễn đàn pháp lý, đa phương và trừng phạt công khai. Việc Trung Quốc bỏ phiếu trắng gần đây trong nghị quyết của LHQ về Libi có thể là một tín hiệu thay đổi - mặc dù chưa thể nói chính xác lý do tại sao Bắc Kinh lại đi theo cách này, và còn quá sớm để coi đây là một xu hướng mới trong quan điểm của Trung Quốc về các biện pháp can thiệp quân sự nhân đạo. 
     
    Theo Chatham House
    Minh Anh (gt)
    Theo NCBĐ

    Đem Đại Nghĩa để thắng Hung tàn, lấy Trí Nhân để thay Cường bạo!

  4. Thanks metamorph, SpiritHS thanked for this post
    Likes Ba Bình liked this post
  5. #3
    Ngày gia nhập
    Mar 2008
    Nơi cư ngụ
    Tp.Hồ Chí Minh
    Bài gửi
    4.477
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    189
    Uploads
    153
    Mentioned
    2 Post(s)
    Tagged
    5 Thread(s)

    Trung Quốc: Đánh giá kết quả hoạt động đối ngoại của Chủ tịch Hồ Cầm Đào

    Ngày 2/4, mạng “Tân Hoa xã” (Trung Quốc) đăng bài tổng kết tình hình và kết quả hoạt động đối ngoại của Chủ tịch Hồ Cẩm Đào trong thời gian vừa qua của Ngoại trưởng Trung Quốc Dương Khiết Trì, có nội dung như sau:
    Từ ngày 25/3 đến ngày 2/4, Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào đã tham dự Hội nghị thượng đỉnh An ninh Hạt nhân tổ chức tại Xơun, Hàn Quốc; Hội nghị thượng đỉnh lần thứ 4 các nhà lãnh đạo nhóm BRICS tại Ấn Độ; đồng thời tiến hành chuyến thăm chính thức Campuchia. Ngoại trưởng Dương Khiết Trì cho biết chuyến thăm lần này của Chủ tịch Hồ Cẩm Đào là hoạt động ngoại giao quan trọng đầu tiên trong năm 2012 cấp nguyên thủ quốc gia của Trung Quốc, nhận được sự coi trọng cao độ của các bên. Chuyến thăm lần này có nội dung phong phú, thành quả mỹ mãn, đạt được mục tiêu đề ra, giành được thành công tốt đẹp, tập hợp nhận thức chung, thúc đẩy hợp tác quốc tế trong lĩnh vực an ninh hạt nhân
    Ngoại trưởng Dương Khiết Trì nói sau Hội nghị thượng đỉnh An ninh Hạt nhân lần đầu tiên tại Oasinhtơn năm 2010, các nước đã thu được những tiến triển tích cực trong lĩnh vực an ninh hạt nhân, nhận thức về tầm quan trọng của an ninh hạt nhân được nâng cao rộng rãi. Nhưng, tình hình an ninh hạt nhân vẫn nghiêm trọng, rủi ro về mất cắp nguyên liệu hạt nhân và phổ biến vũ khí hạt nhân tăng lên, mối đe dọa khủng bố hạt nhân vẫn không thể xem nhẹ. Hội nghị thượng đỉnh An ninh Hạt nhân tại Xơun lấy tăng cường an ninh nguyên liệu hạt nhân và cơ sở hạt nhân làm chủ đề, trọng điểm thảo luận tăng cường các biện pháp an ninh quốc gia hạt nhân và hợp tác quốc tế. Tại hội nghị, Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào đã có bài phát biểu quan trọng, giới thiệu chính sách, biện pháp và thành quả liên quan của Trung Quốc, đề xuất chủ trương 4 điểm: kiên trì quan điểm an ninh hạt nhân lý tính khoa học, tăng cường lòng tin phát triển năng lượng hạt nhân; tăng cường xây dựng năng lực an ninh hạt nhân, gánh vác trách nhiệm an ninh quốc gia hạt nhân; làm sâu sắc giao lưu hợp tác quốc tế, nâng cao mức độ an ninh hạt nhân toàn cầu, giúp đỡ các quốc gia đang phát triển nâng cao trình độ khoa học kỹ thuật an toàn hạt nhân; chú ý vấn đề tận gốc, xử lý tổng hợp, xoá bỏ căn nguyên phổ biến vũ khí hạt nhân và chủ nghĩa khủng bố hạt nhân. Chủ tịch Hồ Cẩm Đào nhấn mạnh chỉ có các nước cùng cố gắng hợp tác, mới có thể thực hiện an ninh hạt nhân rộng rãi, Trung Quốc nguyện cùng các nước tăng cường hợp tác.
    Trung Quốc không chỉ cho thấy lập trường rõ ràng và thái độ tích cực trong việc thúc đẩy hợp tác hạt nhân quốc tế, mà còn đưa ra các biện pháp cụ thể và hành động thực tế nhằm từng bước đẩy mạnh hợp tác. Chủ tịch Hồ Cẩm Đào chỉ rõ Trung Quốc sẽ thực hiện các công ước liên quan, xây dựng và hoàn thiện hệ thống luật pháp đồng bộ, nỗ lực xây dựng trung tâm mẫu về an ninh hạt nhân của Trung Quốc thành trung tâm khu vực về giao lưu kỹ thuật và bồi dưỡng đào tạo, tiếp tục đóng góp ngân sách an ninh hạt nhân cho Cơ quan Năng lượng nguyên tử quốc tế, giúp đỡ các quốc gia có nhu cầu tiến hành cải tạo lò phản ứng hạt nhân sử dụng urani được làm giàu ở mức độ cao, chia sẻ kinh nghiệm về an ninh hạt nhân với các nước trong khuôn khổ hoạt động quốc tế.
    Lập trường chủ trương của Trung Quốc nhận được sự hưởng ứng tích của các bên đồng thời được thể hiện đầy đủ trong công báo tuyên bố tại hội nghị. Dư luận các nước và cộng đồng quốc tế khen ngợi cao độ những nỗ lực và thành tựu nổi bật của Trung Quốc trong lĩnh vực năng lượng hạt nhân và an ninh hạt nhân, khẳng định Trung Quốc phát huy vai trò quan trọng trong việc thúc đẩy hợp tác an ninh hạt nhân quốc tế, cho rằng bài phát biểu của Chủ tịch Hồ Cẩm Đào có tính xây dựng cao, có ý nghĩa quan trọng đối với việc xây dựng hệ thống hợp tác quốc tế về an ninh hạt nhân.
    Đồng tâm hiệp lực, tăng cường đoàn kết hợp tác giữa các nước BRICS
    Ngoại trưởng Dương Khiết Trì nói hiện nay tình hình quốc tế tiếp tục có những thay đổi phức tạp sâu sắc, phục hồi kinh tế toàn cầu vẫn đứng trước nhiều nhân tố không xác định, địa vị và vai trò của các quốc gia thuộc thị trường mới nổi và các quốc gia đang phát triển không ngừng tăng lên trong các công việc quốc tế, trở thành lực lượng quan trọng trong việc đối phó với khủng hoảng tài chính, lôi kéo tăng trưởng kinh tế thế giới, hoàn thiện cơ chế xử lý kinh tế toàn cầu, thúc đẩy dân chủ hoá quan hệ quốc tế. Chủ đề của Hội nghị thượng đỉnh các nhà lãnh đạo nhóm BRICS lần này là “BRICS tập trung cho mối quan hệ đối tác ổn định, an toàn và phồn vinh”. Các nhà lãnh đạo BRICS đi sâu thảo luận các vấn đề về xử lý toàn cầu, phát triển bền vững, hợp tác BRICS và một số vấn đề quốc tế, khu vực quan trọng cùng quan tâm.
    Trước Hội nghị, khi trả lời phỏng vấn báo chí các nước thuộc nhóm BRICS, Chủ tịch Hồ Cẩm Đào nhấn mạnh, Trung Quốc trước sau như một coi hợp tác phát triển với các quốc gia BRICS và các quốc gia đang phát triển là trọng điểm chính sách ngoại giao, kiên định ủng hộ và tích cực tham gia hợp tác với các quốc gia BRICS, nỗ lực đóng góp quan trọng cho việc thúc đẩy sự nghiệp cao cả về hoà bình và phát triển của nhân loại. Trong Hội nghị, Chủ tịch Hồ Cẩm Đào đã có bài phát biểu quan trọng, tổng kết quá trình hợp tác phát triển của các quốc gia BRICS, đồng thời đưa ra kiến nghị 4 điểm: kiên trì cùng phát triển, thúc đẩy cùng phồn vinh; kiên trì bình đẳng hiệp thương, làm sâu sắc lòng tin chính trị; kiên trì hợp tác thực chất, đặt cơ sở vững chắc cho sự hợp tác; kiên trì hợp tác quốc tế, thúc đẩy thế giới phát triển. Chủ tịch Hồ Cẩm Đào còn thể hiện lập trường và chủ trương trên các lĩnh vực xử lý toàn cầu, phát triển bền vững, an ninh năng lượng, lương thực và một loạt vấn đề điểm nóng khu vực và quốc tế. Việc này thu hút sự đồng cảm của các nước. Chủ tịch Hồ Cẩm Đao cùng các nhà lãnh đạo BRICS tái khẳng định ủng hộ nhóm G-20 phát huy vai trò tích cực trong việc tăng cường điều hoà chính sách kinh tế vĩ mô quốc tế, thúc đẩy phục hồi và tăng trưởng kinh tế thế giới, kêu gọi cải cách hệ thống tài chính, tiền tệ quốc tế, đẩy nhanh cải cách định mức trong Quỹ Tiền tệ quốc tế, tăng thêm quyền phát ngôn và tính đại diện cho các quốc gia thuộc thị trường mới nổi và các quốc gia đang phát triển. Các nước cam kết thúc đẩy thực hiện “Mục tiêu phát triển thiên niên kỷ” của Liên Hợp Quốc, thúc đẩy đàm phán Doha, bảo vệ an ninh năng lượng và lương thực, thảo luận nghiên cứu thành lập ngân hàng phát triển mới. Các nước đều chủ trương kiên trì luật pháp quốc tế và chủ nghĩa đa phương, kiên trì thông qua biện pháp ngoại giao giải quyết hoà bình các tranh chấp quốc tế.
    Sau đó hội nghị đã đưa ra “Tuyên bố Đêli” và Kế hoạch hành động. Hội nghị lần này đã phát ra tín hiệu tích cực về sự đoàn kết, hợp tác, cùng thắng của giữa các nước thành viên BRICS. Các phương tiện truyền thông Ấn Độ đánh giá cao những đóng góp quan trọng của Trung Quốc vào thành công của hội nghị, “Chủ tịch Hồ Cẩm Đào đã phát huy vai trò lớn hơn cho cơ chế hợp tác giữa các quốc gia BRICS”.
    Đi sâu hợp tác, thúc đẩy phát triển quan hệ với các nước liên quan
    Ngoại trưởng Dương Khiết trì nói trong thời gian tham dự hai hội nghị Chủ tịch Hồ Cẩm Đào đã gặp gỡ lãnh đạo một số nước nhằm trao đổi ý kiến về quan hệ song phương và một loạt vấn đề quốc tế, khu vực mà các bên cùng quan tâm, đạt được nhận thức chung quan trọng.
    Khi hội kiến với Tổng thống Mỹ Obama, Chủ tịch Hồ Cẩm Đào nhấn mạnh Trung-Mỹ kiên trì phương hướng lớn quan hệ đối tác hợp tác, kiên trì thúc đẩy xây dựng quan hệ đối tác hợp tác, mở rộng toàn diện hợp tác thực chất cùng có lợi, cùng thắng, bảo đảm chắc chắn sự hỗ trợ mang tính tốt đẹp tại khu vực châu Á-Thái Bình Dương, tiếp tục tăng thêm động lực cho quan hệ Trung-Mỹ. Obama cho rằng phía Mỹ coi trọng cao độ việc duy trì quan hệ tốt đẹp Mỹ-Trung, hy vọng cùng với phía Trung Quốc tăng cường đối thoại, hiệp thương, hợp tác, thúc đẩy quan hệ đối tác cùng có lợi, cùng thắng.
    Khi hội kiến với Tổng thống Nga Medvedev, Chủ tịch Hồ Cẩm Đào chỉ rõ hai nước cần duy trì giao lưu cấp cao mật thiết, tăng cường ủng hộ chính trị lẫn nhau, đẩy mạnh hợp tác trên các lĩnh vực trọng điểm, tăng cường điều hoà, phối hợp trong các các công việc quốc tế. Tổng thống Medvedev cho rằng mong muốn nỗ lực cùng phía Trung Quốc, đưa quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Trung-Nga lên một tầm cao mới.
    Chủ tịch Hồ Cẩm Đào còn lần lượt hội kiến với Tổng thống Hàn Quốc Lee Myung-bak, Thủ tướng Ấn Độ M.Singh, Tổng thống Braxin Lula da Silva, tất cả đều nhất trí tăng cường giao lưu, làm sâu sắc lòng tin, mở rộng hợp tác. Nguyên thủ Trung-Hàn cho rằng lấy mốc 20 năm thiết lập quan hệ ngoại giao và tổ chức “Năm giao lưu hữu nghị Trung-Hàn” làm thời cơ, đẩy mạnh quan hệ Trung-Hàn không ngừng giành được những bước phát triển mới. Lãnh đạo Trung-Ấn cùng tuyên bố năm 2012 là “Năm hợp tác hữu nghị Trung-Ấn”. Nguyên thủ hai nước Trung Quốc-Nam Phi đều bày tỏ cùng nhau thúc đẩy quan hệ hợp tác hữu nghị Trung Quốc-Nam Phi và Trung Quốc-châu Phi không ngừng phát triển hướng về phía trước. Nguyên thủ hai nước Trung Quốc-Braxin nhất trí làm sâu sắc mối quan hệ đối tác chiến lược Trung Quốc-Braxin, tăng cường hợp tác chiến lược trên các lĩnh vực đa phương.
    Chủ tịch Hồ Cẩm Đào còn trao đổi ý kiến sâu rộng cùng các nhà lãnh đạo liên quan về một số vấn đề quốc tế, khu vực mà các bên cùng quan tâm, như tình hình bán đảo Triều Tiên, vấn đề Xyri, Iran…
    Củng cố hữu nghị, nâng cao quan hệ đối tác chiến lược toàn diện Trung Quốc-Campuchia
    Ngoại trưởng Dương Khiết Trì nói Trung Quốc và Campuchia là hai nước láng giềng hữu nghị truyền thống và đối tác hợp tác chiến lược toàn diện của nhau. Năm nay, Campuchia là nước Chủ tịch luân phiên của ASEAN, phát huy vai trò quan trọng trong việc thúc đẩy phát triển quan hệ Trung Quốc-ASEAN và hợp tác Đông Á. Kế thừa hữu nghị, hợp tác sâu sắc, cùng phát triển là nguyện vọng chung của nhân dân hai nước, cũng có lợi cho việc thúc đẩy hoà bình và phát triển khu vực. Chuyến thăm cấp nhà nước đến Campuchia của Chủ tịch Hồ Cẩm Đào lần này là chuyến thăm Campuchia lần đầu tiên sau 12 năm của nguyên thủ quốc gia Trung Quốc, có ý nghĩa quan trọng trong việc thúc đẩy phát triển quan hệ Trung Quốc-Campuchia, được Hoàng tộc, Chính phủ và nhân dân Campuchia nhiệt liệt hoan nghênh.
    Chủ tịch Hồ Cẩm Đào lần lượt hội kiến với các nhà lãnh đạo Campuchia, như Quốc vương Norodom Sihamoni, Thủ tướng Hunsen. Chủ tịch Hồ Cẩm Đào chỉ rõ Trung Quốc trân trọng quan hệ hữu nghị truyền thống Trung Quốc-Campuchia, trước sau như một kiên trì từ tầm cao chiến lược tăng cường hợp tác toàn diện với Campuchia. Chủ tịch Hồ Cẩm Đào kiến nghị hai nước duy trì giao lưu mật thiết, tăng cường hiểu biết chiến lược; mở rộng hợp tác thực chất, thực hiện cùng có lợi, cùng thắng; tăng cường hợp tác chấp pháp an ninh, bảo vệ lợi ích chung hai nước; mật thiết phối hợp đa phương, tăng cường ủng hộ lẫn nhau.
    Lãnh đạo Campuchia tán dương quan hệ láng giềng hữu nghị Trung Quốc-Campuchia, cho rằng nhân dân Campuchia hy vọng sẽ tiếp tục kế thừa truyền thống hữu nghị, vĩnh viễn làm láng giềng tốt, bạn bè tốt, đối tác tốt. Chủ tịch Hồ Cẩm Đào thăm Campuchia có ý nghĩa dấu mốc quan trọng, sẽ thúc đẩy quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Trung Quốc-Campuchia phát triển mạnh mẽ. Hai nước ra Tuyên bố chung, quyết định lấy năm 2013 là Năm hữu nghị Trung Quốc-Campuchia, thúc đẩy toàn diện giao lưu nhân văn và thanh niên, mở rộng hợp tác các lĩnh vực kinh tế, thương mại, nông nghiệp, xây dựng cơ sở hạ tầng, đến năm 2017 thực hiện tăng gấp đôi kim ngạch thương mại song phương, đạt 5 tỷ USD, tăng cường điều hoà và hợp tác trong các công việc khu vực, thúc đẩy phát triển ổn định, bền vững quan hệ Trung Quốc-ASEAN, hợp tác Đông Á.
    Ngoại trưởng Dương Khiết Trì nói Angkor Wat của Campuchia là một trong 7 kỳ quan lớn thế giới. Chính phủ Trung Quốc tích cực tham gia và viện trợ bảo vệ công trình Angkor Wat. Chủ tịch Hồ Cẩm Đào thị sát thực địa công tác trùng tu bảo dưỡng, thăm hỏi nhân viên kỹ thuật của phía Trung Quốc, khuyến khích họ đóng góp vào việc bảo vệ di sản văn hoá nhân loại, tăng cường hữu nghị truyền thống Trung Quốc-Campuchia.
    Cuối cùng Ngoại trưởng Dương Khiết Trì nói hoạt động đối ngoại lần này của Chủ tịch Hồ Cẩm Đào đã thúc đẩy hợp tác quốc tế về an ninh hạt nhân, làm sâu sắc sự đoàn kết hợp tác giữa các quốc gia BRICS, củng cố quan hệ láng giềng hữu nghị, tăng cường hiểu biết và điều hoà với các nước trong các vấn đề quốc tế, khu vực quan trọng, thể hiện hình ảnh một Trung Quốc có trách nhiệm, có ý nghĩa to lớn và ảnh hưởng sâu rộng. Trung Quốc sẽ trước sau như một đi theo con đường phát triển hoà bình, theo đuổi chiến lược mở cửa cùng có lợi, cùng thắng, cùng cộng đồng quốc tế ra sức xây dựng một thế giới hài hoà hoà bình lâu dài, cùng phồn vinh.

    theo QNCBĐ

    Đem Đại Nghĩa để thắng Hung tàn, lấy Trí Nhân để thay Cường bạo!

  6. #4
    Ngày gia nhập
    Mar 2008
    Nơi cư ngụ
    Tp.Hồ Chí Minh
    Bài gửi
    4.477
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    189
    Uploads
    153
    Mentioned
    2 Post(s)
    Tagged
    5 Thread(s)

    Tuyên bố chung Nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa và Vương Quốc Campuchia

    Chủ tịch nước Trung Quốc Hồ Cẩm Đào đã đi thăm làm việc tại Campuchia từ ngày 30/3 đến 2/4 và ra Tuyên bố chung. Dưới đây là nội dung Tuyên bố chung nói trên do Tân Hoa Xã tại Phnôm Pênh phát ngày 2/4/2012:
    Tuyên bố chung Nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa và Vương Quốc Campuchia
    I- Nhận lời mời của Quốc vương Campuchia Norodom Shihamoni, Chủ tịch Nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa Hồ Cẩm Đào đã đi thăm và làm việc tại Campuchia từ ngày 30/3 đến ngày 2/4/2012. Trong thời gian chuyến thăm, Chủ tịch Hồ Cẩm Đào đã hội kiến Quốc vương Norodom Shihamoni, Chủ tịch Thượng viện Hoàng thân Chia Sim, Chủ tịch Quốc hội Hoàng thân Hieng Somrin và Thủ tướng Hoàng thân Hun Sen. Hai bên đã đi sâu trao đổi ý kiến, đạt được nhận thức chung rộng rãi về quan hệ song phương và những vấn đề quốc tế và khu vực hai bên cùng quan tâm.
    II- Hai bên đã thông báo cho nhau tình hình của mỗi nước. Trung Quốc biểu thị chúc mừng những thành tựu nổi bật mà nhân dân Campuchia đã đạt được trong các mặt giữ gìn sự ổn định của quốc gia, đẩy mạnh phát triển kinh tế, mở rộng giao lưu đối ngoại. Campuchia đánh giá cao những thành tựu Trung Quốc đạt được trong cải cách mở cửa và xây dựng hiện đại hóa, tin tưởng Trung Quốc phát triển có lợi cho việc thúc đẩy hòa bình, ổn định và phát triển ở khu vực và trên thế giới.
    III- Hai bên nhất trí cho rằng từ khi hai nước thiết lập quan hệ ngoại giao ngày 19/7/1958 đến nay, tình hữu nghị truyền thống Trung Quốc - Campuchia do Chủ tịch Mao Trạch Đông, Thủ tướng Chu Ân Lai cùng các nhà lãnh đạo thế hệ tiền bối của Trung Quốc và Thái hoàng Norodom Shihanouk cùng xây dựng và dày công vun đắp đã vững bền hơn qua thử thách của thời gian, không ngừng phát triển và nâng cao. Những năm gần đây, các chuyến thăm lẫn nhau giữa lãnh đạo hai nước được duy trì mật thiết, giao lưu hợp tác hữu nghị được thúc đẩy toàn diện trong các lĩnh vực chính trị, kinh tế, xã hội, văn hóa ..., đã thiết lập quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện, quan hệ Trung Quốc – Campuchia đã đi vào thời kỳ lịch sử phát triển mới.
    Hai bên cho rằng trong bối cảnh tình hình quốc tế và khu vực thay đổi sâu sắc và phức tạp, việc hai nước Trung Quốc và Campuchia làm sâu sắc thêm lòng tin chiến lược lẫn nhau, hợp tác thiết thực chặt chẽ hơn, không ngừng làm phong phú thêm nội hàm của quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện là có ý nghĩa hiện thực và ý nghĩa chiến lược quan trọng, phù hợp lợi ích căn bản của hai nước và nhân dân hai nước, có lợi cho hòa bình, ổn định và phát triển của khu vực.
    IV- Để nâng cao hơn nữa tình hữu nghị sâu sắc giữa nhân dân hai nước, mở rộng và làm sâu sắc thêm giao lưu hợp tác hữu nghị toàn diện giữa hai nước trong các lĩnh vực, hai bên đồng ý khẩn trương xây dựng kế hoạch hành động thực hiện quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Trung Quốc – Campuchia, đồng thời đạt được nhất trí về những nội dung dưới đây:
    1) Duy trì truyền thống tốt đẹp về giao lưu và trao đổi các chuyến thăm cấp cao, nhà lãnh đạo hai nước sẽ tiếp tục thông qua các hình thức linh hoạt, đa dạng như các chuyến thăm lẫn nhau trong khuôn khổ song phương hoặc gặp gỡ trong các khuôn khổ đa phương, tiến hành tiếp xúc thường xuyên, kịp thời trao đổi ý kiến về quan hệ song phương và các vấn đề quốc tế, khu vực, tăng cường hiểu biết lẫn nhau về chiến lược, giữ vững phương hướng đúng đắn cho quan hệ hợp tác hữu nghị Trung Quốc – Campuchia.
    2) Khẳng định đầy đủ ý nghĩa quan trọng của hợp tác giao lưu về đảng giữa hai bên đối với việc thúc đẩy quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Trung Quốc - Campuchia phát triển lành mạnh, ổn định, đồng ý duy trì các chuyến thăm lẫn nhau giữa lãnh đạo hai đảng theo 4 nguyên tắc về độc lập tự chủ, hoàn toàn bình đẳng, tôn trọng lẫn nhau, không can thiệp công việc nội bộ của nhau, và bản Ghi nhớ về giao lưu hợp tác giữa đảng cầm quyền ở hai nước, nâng cao sự hiểu biết và tin cậy lẫn nhau, giao lưu học hỏi kinh nghiệm của nhau về lãnh đạo đảng và lãnh đạo đất nước.
    3) Từ tầm cao chiến lược coi trọng và làm sâu sắc thêm quá trình hợp tác kinh tế thương mại Trung Quốc – Campuchia, nâng cao thêm một bước quy mô, chất lượng và hiệu quả hợp tác kinh tế thương mại giữa hai nước, theo các nguyên tắc “bình đẳng cùng có lợi, chú trọng hiệu quả thiết thực, bổ trợ ưu thế lẫn nhau, cùng phát triển”.
    Thứ nhất, kết hợp chiến lược phát triển kinh tế quốc gia của mỗi nước, tăng cường chuẩn bị quy hoạch về hợp tác thực chất song phương, thúc đẩy hợp tác kinh tế thương mại giữa hai nước phát triển lành mạnh. Hai bên nhất trí thống nhất đến năm 2017 kim ngạch thương mại giữa hai nước đạt 5 tỉ USD, tăng gấp đôi trên cơ sở kim ngạch hiện nay là 2,5 tỉ USD.
    Thứ hai, tăng cường phối hợp, thực hiện vững chắc các dự án hợp tác kinh tế thương mại hiện có. Trung Quốc sẵn sàng tiếp tục cung cấp viện trợ kinh tế trong khả năng của mình cho công cuộc xây dựng quốc gia của Campuchia, theo nguyên tắc bình đẳng cùng có lợi, hỗ trợ Campuchia xây dựng cơ sở hạ tầng như giao thông, năng lượng, viễn thông, thủy lợi....
    Thứ ba, tìm kiếm mô hình hợp tác mới, áp dụng nhiều hình thức nâng cao hiệu quả hợp tác. Trung Quốc tích cực ủng hộ các doanh nghiệp Trung Quốc có thực lực, đáng tin cậy tăng cường hợp tác với Campuchia trong các lĩnh vực trọng điểm như cơ sở hạ tầng, nông nghiệp, công nghiệp, du lịch và xây dựng các khu hợp tác.
    Thứ tư, trong thời gian ở thăm, hai bên đã ký kết văn kiện hợp tác như “Hiệp định hợp tác kinh tế công nghệ Trung Quốc-Campuchia”....
    4) Đưa hợp tác giữa hai quân đội đi vào chiều sâu, duy trì giao lưu nhân viên các cấp giữa ngành quốc phòng và quân đội hai nước, mở rộng hợp tác chặt chẽ trong các lĩnh vực huấn luyện quân sự, huấn luyện nhân viên, xây dựng trường viện, đảm bảo hậu cần....
    5) Làm sâu sắc hơn nữa quan hệ hợp tác trong lĩnh vực chấp pháp an ninh giữa hai nước, tăng cường trao đổi các chuyến thăm cấp cao và giao lưu nghiệp vụ giữa các đoàn, nhóm, thúc đẩy hợp tác thực chất với hiệu quả cao trong các lĩnh vực tấn công tội phạm buôn người xuyên quốc gia và tội phạm lừa đảo trong viễn thông, tấn công chủ nghĩa khủng bố, cấm ma túy, xây dựng khả năng chấp pháp và trên các phương diện phối hợp điều tra trong các vụ án, cùng giữ gìn an ninh trong nước và ổn định xã hội ở hai nước, góp phần vì hòa bình và an ninh của khu vực.
    6) Phát huy triệt để vai trò của cơ chế hợp tác bổ trợ lẫn nhau trong các lĩnh vực, tiếp tục mở rộng giao lưu và hợp tác hữu nghị trong các lĩnh vực khoa học công nghệ, giáo dục, văn hóa, y tế, truyền thông báo chí, thể thao.... Hai bên quyết định lấy năm 2013 là 55 năm thiết lập quan hệ ngoại giao Trung Quốc - Campuchia làm “Năm hữu nghị Trung Quốc – Campuchia”, cùng tổ chức hoạt động chào mừng có nội dung phong phú và đa dạng về hình thức, mở rộng giao lưu nhân văn và phi chính phủ. Tăng cường quan hệ thanh thiếu niên hữu nghị, bồi dưỡng người kế thừa hữu nghị Trung Quốc – Campuchia, củng cố cơ sở ý dân hữu nghị giữa hai nước, làm cho hai nước mãi mãi là láng giềng tốt, bạn bè tốt, anh em tốt, đối tác tốt của nhau.
    7) Campuchia nhấn mạnh tiếp tục kiên định thi hành chính sách một nước Trung Quốc, thừa nhận Chính phủ Nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa là Chính phủ hợp pháp duy nhất đại diện cho toàn thể Trung Quốc, Đài Loan là một bộ phận không thể tách rời thuộc lãnh thổ Trung Quốc, phản đối “Đài Loan độc lập” dưới bất cứ hình thức nào, tiếp tục ủng hộ quan hệ hai bờ phát triển hòa bình và đại sự nghiệp thống nhất hòa bình. Trung Quốc biểu thị hoan nghênh cao độ việc Campuchia hiểu Trung Quốc và ủng hộ Trung Quốc.
    8) Tiếp tục phối hợp trong các diễn đàn đa phương như Liên hợp quốc, Hội nghị Á-Âu..., cùng bảo vệ lợi ích rộng rãi của các nước đang phát triển.
    V- Trung Quốc ủng hộ nỗ lực thúc đẩy hợp tác Đông Á của Campuchia với tư cách là Chủ tịch luân phiên năm nay của ASEAN. Hai bên nhấn mạnh sẽ tăng cường thêm một bước hợp tác chặt chẽ trong các cơ chế hợp tác khu vực như ASEAN + Trung Quốc-Nhật Bản-Hàn Quốc, Hội nghị cấp cao Đông Á, Hợp tác kinh tế tiểu vùng sông Mê Công, duy trì địa vị chủ đạo của ASEAN trong hợp tác khu vực, ủng hộ chủ trương coi phát triển là chủ đề trong hợp tác khu vực, cùng thúc đẩy hợp tác Đông Á phát triển lành mạnh, góp phần lớn hơn nữa trong việc giữ gìn khu vực ổn định, thu hẹp khoảng cách phát triển, thúc đẩy cùng phồn vinh.
    VI- Hai bên nguyện phối hợp chặt chẽ, không ngừng mở rộng và làm sâu sắc thêm quá trình hợp tác giữa Trung Quốc với ASEAN trong các lĩnh vực chính trị, an ninh, kinh tế, thông tin, văn hóa xã hội và trong các công việc của quốc tế và khu vực, trên cơ sở những thành quả phong phú đạt được từ 20 năm sau khi thiết lập quan hệ đối thoại Trung Quốc – ASEAN đến nay, nâng quan hệ đối tác chiến lược Trung Quốc – ASEAN lên một tầm cao mới.
    VII- Hai bên đồng ý đẩy mạnh hơn nữa sự phối hợp nhịp nhàng trong các cơ chế đối thoại và hợp tác an ninh khu vực như Diễn đàn khu vực ASEAN, Hội nghị các Bộ trưởng Quốc phòng mở rộng ASEAN, cùng thúc đẩy cơ chế liên quan đến việc tiếp tục duy trì nguyên tắc đã cho thấy hiệu quả trên thực tế về vai trò chủ đạo của ASEAN, về hiệp thương nhất trí, không can thiệp công việc nội bộ, quan tâm đến điều kiện thích hợp của các bên, làm sâu sắc thêm các “các biện pháp xây dựng lòng tin” (CBM), triển khai hợp tác có trọng điểm trong lĩnh vực an ninh phi truyền thống. Hai bên nhấn mạnh ủng hộ thành lập khu vực Đông Nam Á không có vũ khí hạt nhân, cùng nỗ lực thúc đẩy Nghị định thư kèm theo của “Hiệp ước về khu vực ASEAN không có vũ khí hạt nhân” sớm có hiệu lực.
    VIII- Hai bên cho rằng Trung Quốc và các nước ASEAN cần tiếp tục tuân thủ tôn chỉ và tinh thần của bản “Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Nam Hải (Biển Đông)”, phát huy triệt để vai trò của những cơ chế hiện hữu có vai trò là “kim chỉ nam”, thúc đẩy thực hiện toàn diện “Tuyên bố” nói trên, tổ chức tốt cuộc hội thảo nhân kỷ niệm 10 năm ký kết “Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông”. Ra sức đẩy mạnh hợp tác thực chất ở Nam Hải, cùng giữ gìn hòa bình ổn định ở Nam Hải, khiến cho Nam Hải trở thành biển hòa bình, biển hữu nghị, biển hợp tác giữa Trung Quốc và các nước ASEAN.
    IX- Hai bên nhất trí cho rằng chuyến thăm của Chủ tịch Hồ Cẩm Đào tại Campuchia đã thu được thành công tốt đẹp, thúc đẩy quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Trung Quốc – Campuchia lên một tầm cao mới, có ý nghĩa dấu mốc quan trọng. Chủ tịch Hồ Cẩm Đào biểu thị sự cảm ơn chân thành đối với sự đón tiếp long trọng, nhiệt tình và hữu nghị của Quốc vương Shihamoni, Chính phủ Campuchia cùng nhân dân Campuchia anh em, mời Quốc vương Shihamoni một lần nữa sang thăm Trung Quốc vào thời điểm thích hợp, Quốc vương Shihamoni bày tỏ sự cảm ơn và đã vui vẻ nhận lời.

    Phnôm Pênh ngày 2 tháng 4 năm 2012./.

    theo QNCBĐ

    Đem Đại Nghĩa để thắng Hung tàn, lấy Trí Nhân để thay Cường bạo!

  7. Thanks lovevn thanked for this post
  8. #5
    Ngày gia nhập
    May 2010
    Bài gửi
    830
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    1 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Toàn chơi với bù nhìn Shihamoni, có nói gì về Hunsen đâu nhỉ ? Việt nam thì toàn thấy ôm Hunsen.
    Mai này Capuchia tuyên bố loại bỏ hoàn toàn chế độ Quân chủ thì Trung Quốc đớ họng nhỉ ?

  9. #6
    Ngày gia nhập
    Jul 2011
    Bài gửi
    106
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    2
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Tưởng thế nào, thím Hồ mà cũng phải đích thân mang sản vật sang cúng tiến cho Cawmpuchia đó, cũng thường thôi.

  10. Likes lovevn liked this post

Chủ đề tương tự

  1. Tàu hải tuần Trung Quốc đe dọa sẽ xử lý tàu nước ngoài trên Biển Đông
    By HHT2010 in forum [Lưu trữ]Thông tin về HS-TS & Biển Đông từ 2011 về trước
    Trả lời: 37
    Bài mới gửi: 20-06-2011, 10:50 PM
  2. [Tin tức] [dantri.com] Báo nước ngoài viết về bánh trung thu Việt Nam
    By Al Quaeda in forum Đất nước và con người Việt Nam
    Trả lời: 0
    Bài mới gửi: 21-09-2010, 01:04 AM
  3. Báo chí nước ngoài: Trung Quốc đang đẩy mạnh quá trình mở rộng lãnh thổ
    By daitiengnoinhandanvietnam in forum [Lưu trữ]QS-QP Trung Quốc 2010
    Trả lời: 4
    Bài mới gửi: 07-08-2010, 04:45 PM
  4. Tại sao lao động Trung Quốc ở nước ngoài thường bị ghét?
    By lạc đà say rượu in forum [Lưu trữ]Thời sự quốc tế 2009 trở về trước
    Trả lời: 4
    Bài mới gửi: 26-08-2009, 04:38 PM
  5. Trung Quốc tìm cách đối phó với lao động nước ngoài
    By trantuannghia in forum [Lưu trữ]Thời sự quốc tế 2009 trở về trước
    Trả lời: 0
    Bài mới gửi: 24-08-2009, 12:48 PM

Bookmarks

Quyền hạn Gửi bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài của mình
  •