HOANGSA.ORG ĐÃ CHUYỂN SANG DIỄN ĐÀN MỚI- DIỄN ĐÀN CŨ CHỈ ĐỂ LƯU TRỮ KHÔNG THỂ VIẾT BÀI.

ĐỂ ĐI ĐẾN DIỄN ĐÀN MỚI XIN VUI LÒNG CLICK VÀO ĐÂY HTTP://HOANGSA.ORG/F

HOANGSA.ORG ĐÃ CHUYỂN SANG DIỄN ĐÀN MỚI- DIỄN ĐÀN CŨ CHỈ ĐỂ LƯU TRỮ KHÔNG THỂ VIẾT BÀI.

ĐỂ ĐI ĐẾN DIỄN ĐÀN MỚI XIN VUI LÒNG CLICK VÀO ĐÂY HTTP://HOANGSA.ORG/F

User Tag List

Kết quả từ 1 tới 2 trên 2
  1. #1
    Ngày gia nhập
    Oct 2011
    Bài gửi
    437
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    2
    Uploads
    0
    Mentioned
    1 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)

    Nỗi day dứt của người 4 lần được truy điệu sống

    Nỗi day dứt của người 4 lần được truy điệu sống

    Người 4 lần được truy điệu sống là một trong những câu chuyện hết sức quả cảm về hàng trăm chuyến tàu không số của đường mòn Hồ Chí Minh trên biển. Nhân vật chính của câu chuyện ấy là ông Nguyễn Tài Lộc ở làng chài Cửa Vạn - phường Hùng Thắng - TP.Hạ Long - tỉnh Quảng Ninh.

    Bốn lần truy điệu sống

    Quê hương của ông Nguyễn Tài Lộc là xã Cốc Thành - huyện Vụ Bản - tỉnh Nam Định. Ông kể: “Khi bố tôi mất rồi thì quê hương cũng không biết đâu mà về nữa thì thành ra là ở dưới biển suốt đời, tôi chỉ học hết lớp 5 thôi, còn cả đời tôi lang thang trên biển”. Ngày 2.2.1964, cũng chính ở Thị đội Hòn Gai của vịnh Hạ Long này, ông lên đường nhập ngũ. Cũng từ ấy, ông gắn bó tuổi trẻ của mình với đoàn tàu không số huyền thoại.

    Trong căn phòng bé xíu, ông Lộc say sưa kể về những chuyến tàu không số.

    Khi trở thành thủy thủ trên tàu không số, ông Lộc chính là người trực tiếp hướng dẫn, chỉ đường cho những con tàu đi vào vùng trú ẩn an toàn trước giờ xuất phát của hành trình.

    Những con tàu không số lênh đênh hàng tháng trời trên biển, phải cải trang thành những con tàu đánh cá, cắm cờ của Nhật, rồi lựa trời dông bão mà đi để qua mắt kẻ thù. Có những chuyến hàng cứ lần lượt cập bến an toàn, đem vũ khí cho đồng bào miền Nam giết giặc.Nhưng cũng có những chuyến hàng và những thủy thủ đã vĩnh viễn nằm lại biển sâu: “Tôi đã hoàn thành nhiệm vụ trong ba chuyến đi đầu tiên trong năm 1964, mỗi chuyến tàu chở 200 tấn vũ khí cho chiến trường miền Nam. Đến chuyến thứ tư thì bị địch phát hiện. Đó là những chuyến tàu không thể nào quên trong đời tôi”. Bốn chuyến tàu ấy, cũng là bốn lần được “truy điệu sống” trong đời ông Lộc.

    Hành trình “vào bờ” có giá 420 triệu


    Trở về với thương tích chiến tranh tàn khốc, nhưng ông Lộc không được hưởng một chế độ chính sách gì. Bây giờ ông Lộc đã 68 tuổi rồi mà hằng ngày vẫn kéo lưới vật lộn với biển khơi, sóng dữ để mưu sinh. Mọi thứ giấy tờ làm bằng chứng cho quãng đời cống hiến của mình, ông Lộc đã không còn giữ được nữa, nên các cơ quan chức năng không thể làm chế độ chính sách cho ông được.

    Hiện ông và gia đình sống trong một căn phòng thuê trọ nhỏ hẹp và tối tăm. Trong căn phòng chưa đầy 20m2 ấy, hai vợ chồng ông Lộc cùng gia đình nhỏ gồm 5 người của anh con trai thứ hai sống nheo nhóc và quanh quẩn một cuộc sống khó khăn, cơ cực đến xót lòng.

    Thủy thủ Nguyễn Tài Lộc thời trai trẻ

    Trở về sau chiến tranh, ông Lộc đã có thêm gần 20 năm công tác tại địa phương, tham gia thành lập đội dân quân tự vệ bảo vệ vùng biển quê hương. Ông Lộc được bà con, đồng chí tín nhiệm với các chức danh trung đội phó rồi trung đội trưởng đội dân quân tự vệ biển của làng chài Cửa Vạn. Cũng chừng ấy năm, ông không nhận một đồng lương công tác nào.

    Mới đây, ông gặp được đoàn cán bộ của Bộ Tư lệnh Hải quân và Quân khu III ra làng chài Cửa Vạn công tác huấn luyện cho trung đội dân quân tự vệ ở đây, trong số họ có những đồng đội cũ của ông Lộc. Họ nhận ra ông Lộc, mừng mừng tủi tủi, thăm hỏi động viên ông và sau đó đã gửi những tài liệu chứng nhận và giấy tờ có liên quan đến những năm tháng chiến đấu khi xưa, mong làm được chế độ chính sách cho ông Lộc. Nhưng chừng ấy vẫn chưa đủ để người ta giải quyết chế độ chính sách cho ông.

    Gần đây nhất, chính quyền địa phương giải quyết cho ông Lộc một khoảnh đất nhỏ để ông đưa vợ con và các cháu vào bờ định cư. Tuy nhiên, niềm vui của ông Lộc vừa lóe lên đã bị dập tắt sau đó khi địa phương họ “ra điều kiện” là gia đình ông Lộc phải nộp số tiền là 420 triệu đồng để có thể làm chủ mảnh đất ấy! Đó là một số tiền không tưởng đối với gia đình ông Lộc trong lúc này.

    “Ông Lộc sống ở nơi sông nước nên không còn giữ được một giấy tờ nào, nên không làm được chế độ chính sách. Ông Lộc quá khó khăn. Không một đồng lương nào cả. Bây giờ ông ấy chưa được hưởng chế độ chính sách gì, ngày nào cũng phải chèo thuyền đánh cá kiếm ăn. Đến một vài đồng tiền xe đi gặp đồng đội để họ xác nhận chiến công cho mà ông ấy cũng không có. Chúng tôi mong các cấp chính quyền xem xét, miễn giảm mức tiền phải nộp để tạo điều kiện cho ông Lộc có chỗ ở, được “lên bờ”, an cư lúc tuổi già”.

    Ông Nguyễn Lương Phong - Phó chỉ huy quân sự phường Hùng Thắng - TP.Hạ Long, tỉnh Quảng Ninh

    (Theo Lao động)

    Nguồn : http://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/82360...dieu-song.html

  2. Thanks nguoicongsan thanked for this post
  3. #2
    Ngày gia nhập
    Oct 2011
    Bài gửi
    437
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    2
    Uploads
    0
    Mentioned
    1 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Cần Thơ:
    Chuyện một ‘liệt sĩ’ trở về sau 27 năm

    - Sau 27 năm được công nhận là “liệt sĩ” - Trung đội trưởng Lê Khắc Hơng bỗng trở về nơi nhập ngũ với mái tóc bạc trắng và bao vết thương.

    Người mà chúng tôi nhắc đến là ông Lê Khắc Hơng (61 tuổi), nguyên quán xã Dân Tiến (huyện Võ Nhai, Thái Nguyên), hiện đang sinh sống tại TP. Cần Thơ.
    Ông Hơng nhập ngũ tháng 7/1968 và đến năm 1975 bị thương nặng phải nhập viện và mất tích một thời gian dài.

    Ông Lê Khắc Hơng (61 tuổi), người từng được phong là liệt sĩ, đã trở về sau 27 năm mất tích.

    Ngày 29/4/1975, người thân của ông nơi quê nhà nhận được giấy báo tử và được cấp bằng Tổ quốc ghi công số AM 550 BM.Đến năm 2002, đồng đội và người thân đã tìm ra ông khi đang sinh sống tại phường An Lạc, Q.Ninh Kiều (TP. Cần Thơ) với một người phụ nữ đã cưu mang ông trong những năm tháng lang thang ở góc đường xó chợ và hầu như mất hết hoàn toàn trí nhớ.

    ‘Liệt sĩ’ ngày trở về

    Sáng ngày 26/7, chúng tôi đến gặp ông Lê Khắc Hơng. Trong căn nhà tuyềnh toàng, ông Hơng cùng vợ và con với khuôn mặt đượm buồn kể lại những năm tháng khắc nghiệt, cay đắng mà bấy lâu nay từng chịu đựng.

    Bây giờ trí nhớ của ông Hơng bắt đầu bình phục.

    Ông kể... Tháng 7/1968, ông lên đường tòng quân, rồi từng giữ chức vụ Trung đội trưởng, Tiểu đoàn 263 - QK8 (nay là QK9). Khi cùng đồng đội tấn công ở đồn Lương Quới, huyện Giồng Trôm, (Bến Tre) đêm 29 rạng 30/4/1975 thì ông bị trọng thương.

    Bà Lâm Thị Hiền cầm trên tay tờ giấy mới đăng ký kết hôn với ông Hơng năm 2011, sau 20 năm chung sống với nhau.

    Ông Hơng hồi nhớ lại: “Trận đánh ở đồn Lương Quới là trận đánh bằng mìn cuối cùng trước ngày giải phóng. Khi cả đại đội tấn công, thì những miếng vỡ của bom mìn khiến tôi bị thương ở chân, trên đầu và bây giờ vẫn còn một miếng đạn trong lồng ngực.

    Từ ngày bị thương đến nay không có ngày nào là vết thương không hành hạ tôi, nhất là khi trở trời”.

    Sau trận đánh đêm lịch sử đó, ông Hơng đã được chuyển đến Bệnh viện Quân Y tỉnh Bến Tre, sau đó chuyển đến Quân Y 120 (Tiền Giang) và cuối cùng là vào điều trị Bệnh viện 121 (Cần Thơ).

    Ông Hơng cố gắng ngồi kể lại ngày đầu tiên trở về được đoàn viên bên gia đình. Chốc chốc, ông lại trở mình đứng dậy vì vết thương trên đầu, cánh tay bại liệt và mảnh đạn trong lồng ngực hành hạ.

    Rất nhiều giấy tờ, đồng đội xác minh ông Lê Khắc Hơng bị thương trong chiến tranh, nhưng vẫn chưa có chế độ thỏa đáng.

    Phấn khởi khi nhớ lại ngày đó, ông Hơng kể: “Hồi đó ở quê tôi có anh Nguyễn Minh Sức và anh Nguyễn Sỹ Ỳ là những người từng nằm viện điều trị ở bệnh viện 121 với tôi trước 30/4/1975. Trong một lần bị thương năm 1972, chính anh Sức là người tiếp máu giúp tôi thoát chết lần đầu tiên.

    Khi người nhà vào Cần Thơ tìm gặp được tôi đã kể lại: Hồi đó có anh Sức và Ỳ đến nhà tôi ở huyện Võ Nhai, Thái Nguyên để thăm lại đồng đội cũ. Cả hai người không ngờ thấy trên bàn thờ có treo bằng Tổ quốc ghi công là tên tôi… Rồi Ỳ nói với gia đình là tôi chưa mất vẫn còn sống, chỉ bị thương và nằm ở nhiều bệnh viện”.

    Năm 2002, từ một thông tin đầy hy vọng, người nhà ông Hơng đã từ Thái Nguyên vào tận Cần Thơ để tìm cho bằng được người “liệt sỹ” Lê Khắc Hơng, được Nhà nước ghi công suốt 27 năm qua.

    ...Ngày trở về, ông Hơng không còn được nhìn thấy bố mẹ, anh chị đều đã khuất núi. Người thân đầu tiên mà ông gặp lại là chị dâu và anh rể.

    Ông mang tấm bằng công nhận là liệt sỹ ghi tên mình đi trả lại cho UBND xã.
    ‘Tôi chỉ ước duy nhất một cuốn sổ khám bệnh’?

    Sau 27 năm mất tích, ông Hơng dần dần nhớ lại thời điểm năm 1977, sau khi ra viện, rồi đi lang thang khắp nơi ở địa bàn Cần Thơ. Ông gặp được bà Lâm Thị Hiền (SN 1956), người bán bánh ở đầu chợ thương tình và đưa về nuôi.

    Đang ngồi làm đầu lân, bà Hiền nghỉ tay lấy toàn bộ giấy tờ liên quan đến ông Hơng chỉ cho PV VietNamNet xem.

    Bà Hiền kể: “Hồi đó ông nhà tui cứ đi lang thang, tui thương rồi đưa về nuôi, ông hiền lành, ít nói và suốt ngày ở trong nhà. Sống với nhau từ năm 1991 đến năm 2011, 20 năm sau chúng tôi mới làm giấy đăng ký kết hôn công nhận là vợ chồng” - bà Hiền cười nói.

    Cả hai vợ chồng ông Hơng bà Hiền đi xin chế độ nhờ các cơ quan chức năng vẫn chưa được giải quyết.

    Bà nói tiếp: “Những năm qua, vợ chồng tui đã đi gõ cửa rất nhiều cơ quan để xin chế độ cho ông Hơng nhưng mà vẫn không ai giải quyết. Từ ngày tham gia cách mạng đến nay mới chỉ được hưởng chế độ 5 triệu đồng, với 7 năm kháng chiến chống Mỹ (1968 - 1975).

    Hàng đêm trở trời, ông đau quằn quại, lại mất trí nhớ, không có tiền mua thuốc. Tôi chỉ ước mỗi cuốn sổ bảo hiểm y tế cho ông vào bệnh viện chữa trị. Nhà không có tiền, cực lắm chú ơi…" - bà Hiền lau nước mắt vì thương chồng mà bất lực.

    Lúc ra về, ông Hơng bảo: “Giờ tôi chỉ ước duy nhất một cuốn sổ để đi chữa bệnh, cái đầu tôi nó đau đôi lúc không còn nhớ gì hết. Tôi không đòi hỏi Nhà nước bù đắp tiền bạc, chiến tranh là nghĩa vụ của những người lính chúng tôi năm xưa. Bây giờ già rồi, tôi không muốn trở thành gánh nặng của gia đình”.

    Ngày 20/6/2012, Đại tá - BS Đỗ Chí Linh, Thủ trưởng đơn vị Bệnh viện 121 (Cục hậu cần QK9) xác nhận: “Ngày nhập viện của ông Lê Khắc Hưng (SN 1951) là 20/11/1976 và ngày ra viện là 1/2/1977. Do quá trình nhập viện khai nhầm tên, thực chất ông là Lê Khắc Hơng mới đúng là sự thật”.

    Cũng chính từ đó, mọi giấy tờ đều chứng minh là ông Hơng đã tham gia chiến tranh, bị bom đạn gây ra nhiều thương tích. Vậy mà, ông vẫn chưa được cơ quan chức năng có thẩm quyền công nhận là thương binh hay hưởng một chế độ chính sách nào ưu đãi cho người có công với cách mạng (?!)

    Quốc Huy

    Nguồn : http://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/82323...au-27-nam.html


  4. Thanks nguoicongsan, rainbowsix thanked for this post

Chủ đề tương tự

  1. [Thông báo]Hướng dẫn một số cách truy cập diễn đàn khi mạng bị lỗi
    By Hoàng Trường Sa in forum Hướng dẫn sử dụng diễn đàn và máy tính
    Trả lời: 6
    Bài mới gửi: 25-04-2011, 07:07 PM
  2. Trả lời: 80
    Bài mới gửi: 15-08-2010, 06:20 PM
  3. [Trực tuyến] Cảnh sát truy tìm 'cô gái lái xe bằng chân'
    By ktfuns in forum Pháp luật
    Trả lời: 18
    Bài mới gửi: 03-06-2010, 08:48 PM
  4. Giúp mình truy cập báo BBC
    By vietnamla1 in forum Hướng dẫn sử dụng diễn đàn và máy tính
    Trả lời: 29
    Bài mới gửi: 22-04-2010, 09:42 PM

Bookmarks

Quyền hạn Gửi bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài của mình
  •